Biến cố đột ngột hấp dẫn tất cả tu sĩ Đông Thần tông trong bến đậu Ngao Tinh thuyền chạy lại, nhưng vì e ngại lúc trước hắn bẻ gãy nghiền nát gần ngàn tu sĩ Đông Thần tông, không ai có can đảm tiến lên ngăn cản. Bọn họ đã phát tin cầu cứu hướng tông môn, chắc rất nhanh sẽ có viện trợ đến. Tu sĩ thương đội, thương đội các nơi cẩn thận đứng phía xa nhìn sự xảy ra, lòng thầm tặc lưỡi. Không biết tu sĩ ra tay là ai mà dám cứng rắn trong địa bàn của Đông Thần tông như vậy.
Lâm Tử Mộc mang theo tu sĩ đứng lẫn trong đám đông, gã không muốn dính líu sâu vào chuyện này. Thấy Trương Hách bỗng im lặng, Lâm Tử Mộc có linh cảm không may, thầm nghĩ gã nên đi.
Lâm Tử Mộc chợt nghe Trương Hách nói:
- Là Lâm Tử Mộc có xích mích với Phương Sĩ Hải, ta thiết kế hãm hại Phương Sĩ Hải vì trút giận cho Lâm Tử Mộc.
Lâm Tử Mộc chửi thầm đồ vô dụng, bị người hù một cái đã khai ra gã. Lâm Tử Mộc lập tức đi nhanh hơn, nhưng người gã cứng ngắc vì cảm nhận ánh mắt sắc bén nhìn mình, bên tai nghe giọng Tiêu Thần lạnh lùng nói:
- Ngươi tự lại đây hay khiến ta ra tay mời?
Lâm Tử Mộc im lặng mấy giây, chậm rãi tỉnh táo lại. Tiêu Thần đã sớm nhận ra gã tồn tại thì không có khả năng rời đi được.
Lâm Tử Mộc mang theo tu sĩ sau lưng đi tới gần Tiêu Thần, kính cẩn thi lễ nói:
- Vãn bối là Lâm Tử Mộc thương đoàn Lâm gia tham kiến đại nhân.
Lâm Tử Mộc nói câu đầu tiên đã biểu lộ thân phận, miễn Tiêu Thần từng nghe danh tiếng thương đoàn Lâm gia thì nên biết thế lực của Lâm gia, không dám làm gì gã.
Nhưng mưu tính của Lâm Tử Mộc đụng phải Tiêu Thần đã định trước vô dụng, không nói đến hắn chẳng biết thương đoàn Lâm gia nổi tiếng, dù biết đi nữa cũng không thèm để Lâm gia vào mắt.
Tiêu Thần nhìn Lâm Tử Mộc khí độ bất phàm không tiện không kiêu trước mặt mình, bình tĩnh hỏi:
- Hắn nói có thật không? Chuyện này là ngươi âm thầm xúi giục?
Lâm Tử Mộc sửng sốt, rất nhanh phản ứng lại Tiêu Thần đang hỏi về Trương Hách.
Lâm Tử Mộc trầm giọng nói:
- Đúng.
Sự việc đã bị vạch ra, Lâm Tử Mộc có trốn tránh trách nhiệm cỡ nào cũng vô dụng, giải quyết không tốt còn vì vậy mà chọc giận Trương Hách ảnh hưởng quan hệ giữa Lâm gia và Trương Doãn Thiên Minh tinh. Sau khi đắn đo Lâm Tử Mộc dứt khoát thừa nhận việc này.
Tiêu Thần gật gù:
- Rất tốt.
Tiêu Thần tùy tay ném Trương Hách một bên, tát một cái đánh bay Lâm Tử Mộc, gò má sưng phồng khóe môi chảy máu, tóc chải ngay ngắn hơi rối.
Tu sĩ đi theo Lâm Tử Mộc đều gầm lên, bọn họ chưa ra tay đã bị tiếng quát ngắt ngang:
- Dừng tay!
Lâm Tử Mộc chậm rãi gượng dậy, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhìn thẳng Tiêu Thần:
- Vãn bối không biết Ngao Tinh thuyền này được đại nhân tọa trấn, mạo muội ra tay nhận một bàn tay của đại nhân cũng không đủ. Nhưng gia phụ luôn thương yêu vãn bối, tuyệt đối không đành lòng nhìn vãn bối chịu chút uất ức. Việc này Lâm gia sẽ đòi một giải thích từ đại nhân.
Tiêu Thần nhíu mày nói:
- Ta dám đánh ngươi thì không sợ Lâm gia của ngươi, bàn tay này chỉ là trừng phạt, ngươi tốt nhất cầu nguyện nhóm Phương Sĩ Hải không bị gì nếu không ngươi sẽ rất rắc rối.
Lâm Tử Mộc gật đầu nói:
- Đại nhân muốn tính sổ với bản thiếu gia thì lo qua ải trước mặt đã.
Lâm Tử Mộc lùi sang một bên, một đống độn quang từ Thiên Minh tinh bay nhanh đến.
Tu sĩ dẫn đầu sắc mặt âm trầm, mắt đầy sốt ruột, người này là Trương Doãn trưởng lão Đông Thần tông. Trương Doãn nghe nói Trương Hách bị người bắt giữ, sợ gã bị thương nên vừa được báo tin liền chạy đến ngay.
Trương Doãn nhìn Trương Hách, thấy gã không sứt mẻ gì thì yên lòng, nhưng thấy mặt gã sưng như đầu heo, bàn tay đỏ rực hiện rõ, lòng gã rực cháy lửa giận.
- Trương Hách, là ai đánh ngươi?
Tuy Trương Hách chỉ bị thương ngoài da nhưng Trương Doãn đã nổi sát ý, đánh mặt nhi tử của gã trước công chúng chẳng khác nào tát vào gã. Mặc kệ là ai hôm nay đều phải trả giá đắt!
Trương Hách chỉ vào Tiêu Thần:
- Là hắn, phụ thân báo thù cho ta!
Thấy phụ thân mang theo cả đống tu sĩ trong tông môn đến, Trương Hách hết sợ Tiêu Thần, mắt tràn đầy độc ác.
Trương Doãn nhìn Tiêu Thần, chậm rãi nói:
- Không có nhiều người ở trong địa giới Đông Thần tông ta mà dám làm việc ngông cuồng như thế, ngươi là tu sĩ của thế lực nào? Nếu có bối cảnh cứng thì lão phu thả ngươi đi, không thì để mạng lại!
Ngay từ đầu Trương Doãn đã tập trung chú ý Tiêu Thần, vì trong số các tu sĩ chỉ có hắn là cho gã cảm giác không nắm bắt được. Từ đầu đến cuối Tiêu Thần biểu hiện cực kỳ bình tĩnh đến nỗi không lộ vẻ kinh hoàng, sợ hãi gì khi thấy Trương Doãn xuất hiện. Vì sự bình tĩnh này nên Trương Doãn không nổi khùng lên ngay mà cố nén lửa giận ngập trời, mở miệng hỏi han.
Tu sĩ đi đến một bước này đều là cáo già cả, cộng thêm Trương Hách chưa bị giết, chỉ bị thương da thịt, gã không muốn vì chút chuyện này chọc vào rắc rối. Ai đều không biết sau lưng Tiêu Thần có bối cảnh nào Trương Doãn không thể trêu vào không.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Bổn tọa không tông không phái, không có bối cảnh khiến đạo hữu lo, đạo hữu không cần phải cẩn thận như vậy. Nếu muốn chuyện lớn hóa nhỏ thì thả nhóm Phương Sĩ Hải ra, chúng ta bỏ qua việc này. Muốn đánh thì ta theo đến cùng.
Mắt Trương Doãn lóe tia hung ác:
- Thế thì đừng trách Trương mỗ nhân tâm ngoan thủ lạt, hôm nay vì bảo vệ mặt mũi của Đông Thần tông ta, ngươi đừng hòng sống rời đi!
Đám đông tu sĩ Đông Thần tông lục tục chạy tới chiếm mảng lớn tinh vực, Tiêu Thần bình tĩnh quét mắt qua bọn họ:
- Vậy chờ xem ngươi có thủ đoạn đó không.
Tu vi đến trình độ như Tiêu Thần trừ phi cứng rắn chống cự hoặc bị đánh trúng ngay mặt, không thì một đống tu sĩ liên hợp lại chẳng thể tổn thương hắn được, cứ luôn né tránh có thể khiến đám người này bó tay. Thuật hợp kích tuy mạnh nhưng với cường giả thật sự thì quá vụng về, bọn họ có tốc độ phản ứng đủ để biết trước né tránh, không thể uy hiếp đến họ được.
Thế cục bỗng chốc căng thẳng, Trương Hách độc ác trừng Tiêu Thần, cuộc chém giết sắp bùng nổ.
Nhưng vào lúc này sâu trong tinh vực có một mảng linh quang lóe sáng với tốc độ cực nhanh, sau đợt linh quang thứ nhất là đợt thứ hai, thứ ba. Đó là thương đội quy mô kinh người, tính sơ số lượng Ngao Tinh thuyền cỡ bảy chiếc lao nhanh hướng Thiên Minh tinh.
Bình luận