Đạo (Dịch) – Chương 2516

Giọng Tiêu Thần bình tĩnh, khuôn mặt trầm trọng.

Mắt Tiểu Hoa hoang mang, nàng cái hiểu cái không mở miệng hỏi:

- Tại sao vào đường tu đạo phải học đề phòng, tính kế, mọi người không thể ở chung hòa bình được sao?

Đối mặt thiếu nữ chất vấn, Tiêu Thần suy tư thật lâu mới chậm rãi trả lời:

- Bởi vì người sống trên đời sẽ có dục vọng, lực lượng càng mạnh thì dục vọng càng lớn, thứ bọn họ muốn có sẽ càng nhiều. Đến khi đó sẽ sinh ra rất nhiều tranh giành, có lúc không phải ngươi muốn tránh liền thoát khỏi. Đối mặt tính kế, giết chóc từ tứ phía, muốn tiếp tục sống sót cũng chỉ có thể làm cho mình mạnh hơn, lạnh lùng hơn, độc ác hơn.

Thiếu nữ cúi đầu, nàng im lặng thật lâu. Khi Tiêu Thần cho rằng Tiểu Hoa lùi bước thì nàng đột nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười vui vẻ, dường như đã nghĩ thông chuyện này.

- Tiêu đại ca, ta quyết định muốn theo đại ca học làm người tu đạo.

Tiêu Thần nhíu mày hỏi:

- Tiểu Hoa có thể nói cho ta biết lý do của nàng không?

Thiếu nữ nở nụ cười ấm áp:

- Tiêu đại ca nói khi tu đạo rồi con người sẽ trở nên càng ngày càng tham lam, nhưng ta tin tưởng đây chẳng qua là sau này bị ảnh hưởng, bản thân của họ rất tốt. Ta mặc kệ người khác thế nào, chỉ cần làm tốt chính mình là đủ rồi. Ta sẽ giống như hiện tại mỗi ngày thật vui vẻ, chân thành đối xử từng người cạnh mình. Nhìn xem Tiểu Bạch, Đại Hắc, Nhị Tông không tổn thương ta, chẳng lẽ có người muốn hại ta sao? Chờ khi ta trở thành người tu đạo sẽ có y thuật tốt hơn, có thể cứu nhóm Đại Hắc, cũng có thể đi cứu những người khác. Giống như linh đan Tiêu đại ca mới cho ta ăn, giờ ta ăn vào không thấy đói bụng nữa, cảm giác cả người tràn đầy lực lượng. Nếu ta có thể luyện chế ra đan dược như vậy thì lúc tuyết lớn chặn núi có thể cứu sống rất nhiều người không có thức ăn. Ta biết đến Đại Hắc, Nhị Tông cũng vì hoàn cảnh như vậy.

Tiêu Thần nhìn bộ dạng của thiếu nữ, trong lòng khẽ thở dài. Lòng người phức tạp, có đôi lúc không bằng loài thú lòng dạ đơn giản, nếu Tiểu Hoa đã lựa chọn thì hắn sẽ không can thiệp.

- Được rồi, Tiểu Hoa đã nghĩ kỹ chưa? Đêm nay ta sẽ dạy nàng pháp quyết tu luyện, chính thức dẫn nàng vào đường tu đạo.

Nói xong Tiêu Thần chỉ một ngón tay vào giữa chân mày trơn nhãn của thiếu nữ, trầm giọng nói:

- Tiểu Hoa, hãy nhắm mắt lại tập trung tinh thần nhận nội dung ta khắc trong linh hồn nàng, sau này nó là pháp quyết tu luyện của nàng.

Thiếu nữ vội vàng nhắm mắt, nàng còn tấm lòng ngây thơ, vừa lúc có tấm lòng son cần thiết cho việc tu đạo, rất nhanh thuận lợi vào trạng thái nhập định.

Tiêu Thần tặng công pháp tên là Thủy Lưu Ly, hắn đã sớm âm thầm xem xét thể chất của Tiểu Hoa, thể chất tu luyện thượng đẳng, trời sinh gần gũi linh lực thuộc tính thủy. Tiêu Thần lấy công pháp này trong trữ vật giới chỉ của Ngụy Sát, không biết gã cướp từ đâu, là hàng tinh phẩm thật sự, ban cơ duyên khiến tu sĩ trực tiếp tu luyện tới Sáng Thế Cảnh, không bị hạn chế tu luyện, rất thích hợp cho Tiểu Hoa. Tiêu Thần để lại Thủy Lưu Ly, hơi trầm ngâm rồi để lại các việc cần chú ý trong Tu Chân giới vào đầu Tiểu Hoa, ghi chú rõ về Tinh Vực Tội Ác và đại thế giới rộng lớn.

Làm xong hết Tiêu Thần rót một tia lực lượng vào người thiếu nữ trợ giúp nàng đại khái nắm giữ, sau đó hắn mở mắt ra. Có lực lượng Tiêu Thần để lại, sau khi Tiểu Hoa hấp thu hết sẽ nhanh chóng vượt qua cảnh giới tu luyện ban đầu trực tiếp ngưng kết Nguyên Anh. Về cảnh giới cao hơn thì Tiêu Thần bị thương nặng, bất lực không làm được. Hơn nữa liên tục tăng lực lượng trong thời gian ngắn nếu không có ai ở bên cạnh chỉ điểm sẽ tạo thành căn cơ không ổn, ảnh hưởng tiềm lực trưởng thành về sau.

Tiêu Thần chậm rãi rút tay về, mặt hơi tái nhợt, hắn lắc đầu. Vết thương trong người Tiêu Thần tuy miễn cưỡng ức chế, khi nào vận dụng lực lượng sẽ làm vết thương chấn động. May mắn Tiêu Thần chỉ dẫn động lực lượng rất ít, khuôn mặt lại trở về bình tĩnh. Tiêu Thần tỉ mỉ cảm ứng, xác định thiếu nữ tu luyện không đi vào lối rẽ, hắn nhắm mắt lại chậm rãi vận chuyển pháp lực trong người tu sửa vết thương.

Tiểu Bạch ăn uống no đủ, tắm sạch vết máu trên người thì lắc lư về viện lạc. Tiểu Bạch không hiểu thiếu nữ đang làm gì nhưng trực giác nói cho nó biết hiện tại tốt nhất không nên đi quấy rầy. Tiểu Bạch hơi do dự rồi rón rén nằm sấp dưới đất, mắt uy phong nhìn quanh hộ pháp cho nàng.

Một đêm bình yên, khi mặt trời mọc Tiêu Thần liền mở mắt ra, nhẹ nhàng thở hắt ra. Mặt Tiêu Thần hơi ửng hồng, trong một đêm vết thương chỉ tạm ổn định, chờ hoàn toàn lành hẳn không biết mất bao lâu. Tiêu Thần nhìn Bạch Hổ, nó trông chừng một buổi tối, hôm nay vẫn canh giữ, hiển nhiên rất trung thành với thiếu nữ. Tiểu Bạch gần như tiến hóa làm yêu quái, hơn nữa trời sinh dị bẩm làm Bạch Hổ thân, nếu bước vào đường tu đạo thì tốc độ phát triển rất kinh người, không ai can thiệp cùng lắm trăm năm nó sẽ mở ra thần trí, tự nhiên bắt đầu nắm giữ thuật yêu tu đi lên đại đạo.

Tiêu Thần than nhẹ:

- Thôi, ngươi cũng có phần cứu bổn tọa, bổn tọa đã thành toàn Tiểu Hoa thì cũng giúp ngươi một

phen.

Tay Tiêu Thần lóe linh quang lấy một viên đan dược ra ném xuống cạnh Bạch Hổ.

- Nuốt linh đan này vào, luyện hóa hấp thu dược lực ngươi sẽ thật sự mở ra thần trí, thành tựu yêu thân! Ngày sau, nếu có người muốn hại Tiểu Hoa phải dựa vào ngươi bảo vệ nàng.

Bạch Hổ dường như nghe hiểu lời Tiêu Thần nói, chân trước cong vào nhau, nằm sấp dưới đất liên tục dập đầu, làm như cảm tạ hoặc đang bảo đảm. Bạch Hổ há mồm hút đan dược vào miệng, da lông trắng lấp lánh linh quang dần bao phủ người nó như vỏ trứng khổng lồ. Hơi thở khác lạ không ngừng phát tán ra dung nhập vào hư không, khuếch tán nhanh.

Tiêu Thần gật gù, hắn đã xem thường lực lượng ẩn chứa trong huyết mạch Bạch Hổ, xem ra cùng lắm ba ngày nó hoàn thành tiến hóa biến thân yêu hổ.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, trong núi rừng Hắc Hùng, Tông Hùng, ba con sói bạc, con chim ưng đen đều đến, còn mấy con dã thú gần như hóa thành tinh quái. Chúng nó nhìn Bạch Hổ biến thành quả trứng to, trong mắt toát ra khao khát và hâm mộ. Chúng nó đứng trước cửa chứ không đi vào, nằm sấp ngoài sân, mắt lạnh băng nhìn sâu trong rừng núi hù sợ dã thú rục rịch.

Chúng nó đến bảo vệ Bạch Hổ và Tiểu Hoa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...