Đạo (Dịch) – Chương 2517

Tiêu Thần thu lại tầm mắt, nhìn tia nắng ban mai chiếu trên gò má hồng hào của thiếu nữ, khóe môi cong lên. Trên đời này chỉ có mình nàng khiến đám dã thú thông nhân tính làm như vậy.

Lát sau rèm mi dài run run, Tiểu Hoa từ từ mở mắt ra, tia sáng chợt lóe, khuôn mặt đẹp hồng hào. Trong một đêm hấp thu pháp lực Tiêu Thần để lại trong người cho thiếu nữ nhiều ích lợi.

Thiếu nữ ngạc nhiên trợn to mắt, chậm rãi đứng dậy, phát hiện mình ngồi một đêm mà thân thể không hề khó chịu, chẳng những không cảm thấy mệt còn rất sung sức.

- Tiêu đại ca, đây chính là chỗ tốt của việc tu luyện? Kỳ diệu thật!

Tiêu Thần cười gật đầu nói:

- Đây chỉ là bắt đầu, sau này theo tu vi tăng lên nàng sẽ phát hiện càng ngày càng nhiều chỗ tốt.

Tiểu Hoa gật đầu, nàng nhìn ngoài sân có quả trứng lớn tỏa linh quang nhàn nhạt thì kêu lên:

- Tiểu Bạch? Bộ dạng của nó như thế là sao?

Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Bạch Hổ đã sắp hóa thân làm yêu, ta giúp nó một phen. Chờ khi nó đi ra ngoài là sẽ thuận lợi tiến hóa làm yêu hổ, chính thức bước lên đường tu đạo, sau này Tiểu Hoa có người cùng làm bạn.

Vào đại đạo muốn tìm một bằng hữu hoàn toàn tin tưởng là rất khó khăn.

Thiếu nữ vui vẻ reo lên:

- Tốt quá đi, vậy là về sau Tiểu Bạch cùng ta ở chung rồi!

Thiếu nữ bỗng nhăn nhó nói:

- Thật ra lúc ta quyết định trở thành người tu đạo đã muốn dẫn Tiểu Bạch cùng nhau tu luyện.

Tiêu Thần cười lắc đầu, hắn có thể thấy được Tiểu Hoa và Tiểu Bạch thân thiết thế nào.

Nụ cười tan mất, Tiêu Thần trầm ngâm nói:

- Tiểu Hoa, ta truyền pháp quyết cho nàng, dẫn nàng vào đường tu đạo nhưng nàng hãy hứa với ta hai việc.

Thiếu nữ ngừng cười, nàng không nói gì chỉ gật mạnh đầu.

- Thứ nhất, sau này phải có lòng cảnh giác, không được có ý hại người nhưng không thể không phòng người. Thứ hai, khi tu vi chưa đến Bất Trụy cảnh thì đừng rời khỏi đây.

Tiêu Thần chậm rãi nói:

- Thế giới bên ngoài rất lớn nhưng cũng rất nguy hiểm, ta dẫn nàng vào đại đạo vì hy vọng nàng sống thật tốt chứ không muốn gây ra tổn thương cho nàng.

Tiểu Hoa cắn môi, cuối cùng quỳ xuống:

- Tiêu đại ca truyền thần thông cho ta, khiến ta trở thành người tu đạo, ngày sau Tiêu đại ca là lão sư của ta!

Tiêu Thần vung tay áo nâng Tiểu Hoa dậy:

- Ta truyền thần thông cho nàng là vì báo đáp chứ không có ý thu làm đồ đệ, nàng đừng làm vậy. Bây giờ từ biệt, sau này không biết chúng ta còn có ngày gặp lại không.

Thiếu nữ đột nhiên ngẩng đầu hỏi:

- Tiêu đại ca muốn đi?

Tiêu Thần gật đầu không giấu diếm:

- Ừm!

Lúc tỉnh lại Tiêu Thần đã muốn đi, nhưng vì để hướng dẫn thiếu nữ vào đường tu đạo nên mới ở lâu hơn chút, nhưng giờ thì hắn phải đi thật.

Hôm đó Tiêu Thần tránh khỏi mặt quỷ oanh giết, Ngụy Trưng sẽ không bỏ qua. Lòng bàn tay Tiêu Thần còn huyết phù, không biết khi nào tai nạn sẽ buông xuống, trước đó hắn cần chữa lành vết thương trong người. Nếu Ngụy Trưng ra tay thì Tiêu Thần tự bảo vệ mình đã rất khó khăn, nếu có thiếu nữ ở bên cạnh sẽ bị liên lụy.

Mặt Tiểu Hoa thoáng nét buồn, nàng cố nở nụ cười:

- Tuy Tiêu đại ca không cho ta bái sư nhưng trong lòng ta đã xem đại ca là lão sư, ta nghĩ sau này chúng ta nhất định còn gặp mặt.

Chợt Tiểu Hoa đỏ mặt tháo ngọc bội đeo trên cổ xuống, ngọc bội màu nước xanh biếc, điêu khắc rất tinh mỹ.

- Tiêu đại ca, trước khi phụ thân qua đời từng nói rằng ta còn một tỷ tỷ sống trên đời, nhưng lúc trước tỷ tỷ chơi trong rừng núi bị người cướp đi. Tỷ tỷ của ta có một khối ngọc bội giống hệt như vậy, ta hy vọng khi Tiêu đại ca đi trong Tinh Vực Tội Ác làm ơn giúp ta tìm tung tích của tỷ tỷ.

Tiêu Thần lặng im, vẫn vương tay nhận lấy ngọc bồi, xúc giác còn hơi ấm thân thể thiếu nữ. Tiêu Thần gật đầu, để lại một trữ vật giới chỉ, không nói một câu xoay người, linh quang bừng lên ngoài người hóa thành kinh hồng bay ra ngoài hành tinh.

Tiểu Hoa cầm trữ vật giới chỉ nhìn bóng dáng khuất xa, thì thào:

- Tiêu đại ca, hy vọng sau này đại ca thấy ngọc bội còn nhớ đến ta.

Trong tinh vực, Tiêu Thần cất bước tiến lên, tay cầm ngọc bội thầm thở dài.

Thiếu nữ tặng khối ngọc bội này có ý gì thì Tiêu Thần cũng biết, hắn không muốn làm nàng buồn nên mới nhận. Như lúc trước Tiêu Thần nói, hôm nay biệt ly sau này không biết hai người còn ngày gặp lại không, nên không cần băn khoăn quá nhiều. Tiêu Thần hít sâu thu ngọc bội vào trữ vật giới chỉ, nỗi lòng bình tĩnh lại không chút gợn sóng. Giờ quan trọng nhất là an dưỡng vết thương trong người, xóa tan uy hiếp huyết phù trong lòng bàn tay, không thì truy sát đến từ Ngụy Trưng sẽ có ngày đẩy Tiêu Thần vào đường cùng.

Lần sau chưa chắc Tiêu Thần may mắn giữ gìn mạng sống được.

Tiêu Thần miễn cưỡng ức chế vết thương, không thể đánh nhau với người nên hắn không đi xa, cưỡi mây độn quang bay đến một tu chân tinh khác. Tiêu Thần lao vào trong, độn quang vụt tắt, hắn quét qua xung quanh xác định không có uy hiếp ẩn giấu mới gật gù vừa lòng.

Tiêu Thần vung tay áo đào ra một hang đá đơn giản, đi vào trong ngồi xếp bằng. Tay Tiêu Thần lóe linh quang, Tả Mi Đạo Tràng xuất hiện trong tay. Linh quang vụt qua hư không, một tháp đá to cỡ thước xuất hiện từ từ đáp xuống đất, thân tháp đen nhánh, hơi thở giấu kín không lộ ra chút gì. Khống chế tháp đá, thành chủ tháp đá tất nhiên Tiêu Thần có thủ đoạn biến tháp lúc lớn lúc nhỏ.

Tiêu Thần cầm Tả Mi Đạo Tràng, cất bước đi vào trong tháp đá. Lần này vào tháp đá cảm ứng khác với trước kia, trong hơi thở tăng thêm vài phần huyền ảo thần bí, hiển nhiên sau khi nuốt tháp đá của Ngụy Sát sinh ra biến hóa như vậy. Tiêu Thần không chậm trễ nhiều thời gian vào việc này, hắn đi thẳng vô đạo tràng.

Tiêu Thần xuất hiện trong mật thất tu luyện ở đạo tràng, lập tức ngồi vào Thăng Linh Cấp Nguyên trận, trận pháp vận chuyển, hắn lật tay lấy mấy viên đan dược chữa thương ra nuốt vào, hết sức chữa lành vết thương trong người.

Ngụy Trưng ngồi xếp bằng trên một tu chân tinh nhỏ, hơi cúi đầu, sắc mặt âm trầm vô cùng. Cảm ứng giữa Ngụy Trưng và huyết phù bị cắt đứt hoàn toàn, mặc cho gã dùng thủ đoạn gì cũng không thể thành lập liên kết với nó được, vậy gã có triệu hoán Quỷ Nô cũng vô dụng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...