Bạch Hổ tỉnh táo tinh thần, không còn bộ dạng cún ngoan, nó lắc lông dài trắng tinh gầm hướng dã thú ngoài viện.
Tiếng gầm của vua muôn loài làm mấy con to bự ngoài viện nhún chi trước sát đất, vùi đầu tỏ vẻ kính sợ. Bạch Hổ càng đắc ý hơn, nhảy qua năm, sáu trượng nhẹ nhàng đáp xuống ngoài viện, ánh mắt uy nghiêm quét tới quét lui đám dã thú làm chúng nó run cầm cập.
Tiểu Hoa lườm Bạch Hổ, quở mắng:
- Tiểu Bạch, ngươi đừng trêu cợt chúng nó nữa, cho chúng vào đi để ta xem bị thương chỗ nào.
Tiểu Bạch lưu luyến tránh sang một bên, nằm sấp chỗ hàng rào, gầm một tiếng.
Gấu đen ngẩng đầu tràn đầy sợ hãi nhìn Bạch Hổ, nhưng không tùy tiện vào viện lạc mà nhìn hướng Tiêu Thần, hơi do dự. Mấy con to xác này có chút linh trí đơn giản, cảm ứng nguy hiểm rất nhạy bén. Tiêu Thần bị thương nặng nên không thể tự nhiên giấu đi hơi thở, nên mới bị chúng nó phát hiện.
Tiểu Hoa cười nói:
- Đại Hắc, bình thường ta ở trong núi thấy người đều là bộ dạng uy phong lẫm lẫm sao hôm nay không dám đi vào? Ngươi yên tâm, Tiêu đại ca là người tốt sẽ không tổn thương ngươi, mau qua đây cho ta xem vết thương.
Thiếu nữ kêu gọi, gấu đen chần chừ cẩn thận đi tới. Một con to bốn, năm trượng mà làm bộ dạng cẩn thận nhìn rất hài.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh lại, hắn đã thấy ra Tiểu Hoa không bị nguy hiểm gì. Tiêu Thần chỉ khó hiểu là thiếu nữ dùng thủ đoạn gì khiến những con to xác có chút linh trí chịu gần gũi nàng, đến tìm nàng chữa thương? Tiêu Thần nhìn Tiểu Hoa, thiếu nữ mỉm cười dịu dàng, hơi thở nhẹ nhàng như nước tràn đầy hương vị hòa bình ấm áp. Có lẽ vì sự ấm áp bình hòa mới khiến thiếu nữ bình thường như nàng làm được chuyện này.
Đại Hắc là cái tên Tiểu Hoa đặt cho con gấu đen, nàng quay quanh nó một vòng mới thấy vết thương trên mông. Vết thương chưa lành, có vài chỗ đã sinh mủ.
Thiếu nữ cáu kỉnh lườm gấu đen:
- Ngươi lại đánh nhau với Nhị Tông? Hai người không thể yên ổn sống một tháng sao? Cứ hay đánh tới đánh lui.
Con vật to xác ra vẻ uất ức.
- Đừng giả bộ tội nghiệp với ta, mau nằm xuống, đứng cao vậy ta làm sao chữa thương cho ngươi?
Gấu đen ngoan ngoãn nằm xuống, đưa vị trí bị thương đến gần thiếu nữ.
Tiểu Hoa kiểm tra tỉ mỉ, trước tiên rắc chút thuốc bột cầm đau quanh miệng vết thương, lấy con dao nhỏ sáng choang ra khỏi túi áo cắt mấy chỗ sinh mủ. Chờ nước mủ chảy khô, rửa sạch rồi thiếu nữ cẩn thận bôi dược cao lên miệng vết thương.
Gấu đen rên rỉ, nó đổi tư thế cho mình thoải mái hơn. Thiếu nữ chữa thương đối với nó không đau chút nào ngược lại là hưởng thụ.
Qua nửa canh giờ Tiểu Hoa mới chữa xong vết thương cho Đại Hắc, nàng rửa tay, dùng tay áo lau mồ hôi trán.
Thiếu nữ đến trước mặt nó, vỗ mũi nó bảo:
- Há mồm ra.
Gấu đen nghe lời há mồm, thiếu nữ ném hai viên thuốc vào miệng nó.
Thuốc vào miệng liền tan, gấu đen lộ vẻ mặt khó chịu lắc đầu nguầy nguậy, mắt đầy uất ức.
Tiểu Hoa giơ ngón tay trắng tuyết chỉ vào con vật to xác, quở trách:
- Giờ mới biết thuốc đắng? Ban đầu đánh nhau làm gì?
Nhưng Tiểu Hoa không nhẫn tâm nhìn bộ dạng tội nghiệp của gấu đen, nàng xoay người vào phòng.
- Cái này cho ngươi, ăn tiết kiệm chút không thì đàn ong cho ta mật ong không đủ để ngươi ăn!
Gấu đen giơ chi trước nhanh nhẹn ôm hủ, cúi đầu hít một hơi, há mồm vui vẻ, đầu to thân thiết dụi người thiếu nữ rồi tung tăng đi mất.
Tiêu Thần buồn cười nhìn cảnh này, hắn thầm nghi ngờ con gấu đen cố ý làm mình bị thương chạy tới hưởng thụ thiếu nữ trị liệu xoa bóp, mật ong ngọt ngào.
Gấu nâu cũng bị thương, Tiểu Hoa mắng Nhị Tông và Đại Hắc đánh nhau là sai, nhưng vẫn bôi thuốc cho nó, đút thuốc rồi tặng bình mật ong đuổi con vật to xác đi. Còn lại ba con sói bạc và bóng đen xoay quanh trên trời. Mỗi con đều là hung vật âm lạnh tàn nhẫn nhưng cực ngoan trước mặt thiếu nữ. Tiểu Hoa chữa tốt vết thương cho nó, đưa cho ít đồ ngon an ủi, cả đám thỏa mãn đi vào rừng sâu âm u.
Chúng nó hình thể to lớn, không khó chữa thương nhưng diện tích lớn làm mất thời gian, chờ đuổi đi hết thì mặt trời đã lặn sau núi, sắc trời dần âm u.
Tiểu Hoa đứng thẳng dậy lau mồ hôi trên đầu, tuy cơ thể rất mệt nhưng mặt nàng treo nụ cười dịu dàng.
Bạch Hổ uất ức gầm gừ, nó ngồi không nửa ngày đã đói bụng rồi.
Tiếng kêu đánh thức thiếu nữ, nàng quay lại nhìn Tiêu Thần, xin lỗi nói:
- Xin lỗi Tiêu đại ca, nhóm Đại Hắc đến cùng lúc không ngờ làm việc chữa trị lâu vậy.
- Tiểu Bạch, ngươi tự đi ăn cơm đi, ăn xong tắm sạch hãy về, ta đi nấu cơm cho Tiêu đại ca.
Bạch Hổ liếc qua Tiêu Thần, gầm một tiếng rồi bốn chân đạp mạnh hóa thành luồng sáng trắng bay ra, rất nhanh biến mất.
Thấy Tiểu Hoa lật đật đi nấu cơm, Tiêu Thần cười xua tay nói:
- Trễ vậy rồi nàng cũng mệt mỏi, không cần nấu cơn. Nàng hãy nuốt vào viên đan dược này, có thể hóa giải đói khát và mệt mỏi.
- Đây là linh đan của người tu đạo đúng không? Trước kia ta nghe gia gia kể chút nhưng gia gia không chịu nói nhiều, không ngờ hôm nay được ăn một viên!
Thiếu nữ giơ bàn tay trắng nõn nhận lấy đan dược, ngửa đầu nuốt cái ực không chút cảnh giác. Ăn xong còn chép miệng như nhớ lại mùi vị linh đan.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Tiểu Hoa nên có chút lòng đề phòng, không thì sẽ bị người hại.
- Tiêu đại ca sẽ hại ta sao?
Thiếu nữ ngây thơ lắc đầu nói:
- Tiểu Bạch, Đại Hắc, NHị Tông trông hung dữ nhưng đều siêu ngoan trước mặt ta, chúng nó sẽ không hại ta. Hơn nữa mỗi ngày luôn phải lo đề phòng người khác, sống như vậy rất mệt mỏi, ta không muốn điều đó.
Tiêu Thần nhìn Tiểu Hoa, hắn thầm do dự, quyết định trong lòng bị lung lay.
Tiêu Thần trầm ngâm, cuối cùng vẫn hỏi:
- Tiểu Hoa muốn trở thành người tu đạo không?
Mắt thiếu nữ rực sáng hỏi:
- Tiêu đại ca muốn dạy ta tu luyện?
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Trong lòng ta vốn đã có quyết định, nhưng biểu hiện của nàng khiến ta hơi do dự. Ta không dám khẳng định dẫn dắt nàng đi lên đường tu đạo là tốt hay xấu với nàng. Nếu nàng lựa chọn đường tu đạo thì cuộc sống sau này không thể bình tĩnh giống hiện tại. Nàng sẽ gặp rất nhiều rắc rối, có lẽ mỗi ngày phải đề phòng người khác, thậm chí học tính kế, học cách lạnh lùng vô tình. Ta không muốn sau này nàng hối hận lựa chọn hôm nay, nên ta giao quyền lựa chọn cho nàng, có muốn trở thành người tu đạo hay không do chính nàng quyết định.
Bình luận