Đạo (Dịch) – Chương 2514

Ngụy Trưng không tiếc tàn sát ức vạn vạn sinh linh triệu hoán mặt quỷ công kích nhưng không thể giết chết Tiêu Thần. Gã nhìn tận cùng hố sâu, dấu vết huyết tinh bị nổ nát, mắt càng lạnh hơn. Ngụy Trưng chợt ngước đầu lên, thần thức khủng bố bay ra khỏi người hóa thành sóng triều thần thức kinh thiên động địa kéo dài bốn phương tám hướng. Dù không chết nhưng Tiêu Thần bị Quỷ Nô công kích đừng mơ an toàn rút lui, hắn tuyệt đối không trốn xa được!

Thần thức khủng bố càn quét trên tu chân tinh nhưng không phát hiện được gì, Ngụy Trưng cất bước lao vào tinh vực, thần thức liên tục quét qua.

Mặc kệ thế nào Tiêu Thần phải chết!

Tiêu Thần nằm trên giường mây, vết máu trên người đã được rửa sạch, quần áo đổi thành áo vải thô ngắn mới bện. Mặt Tiêu Thần vẫn tái nhợt nhưng cánh mũi hít thở đều đều.

Ngón tay Tiêu Thần nhúc nhích, mí mắt run run vài giây sau từ từ mở ra. Một thoáng mờ mịt rồi mắt Tiêu Thần tỉnh táo lại, lộ tia cảnh giác. Tiêu Thần quét bốn phía, đã hiểu mình được người cứu.

Nhà gỗ đơn giản trang trí gọn gàng, một hàng giá gỗ đặt các chai lọ đủ kích cỡ không biết dùng làm gì. Có lẽ ngâm chất lỏng lâu nên các bình lọ nhuộm đủ màu.

Tiêu Thần cúi đầu, thấy trữ vật giới chỉ và Tả Mi Đạo Tràng trên cái bàn cạnh giường, hắn thầm thả lỏng vươn tay bắt lấy chúng nó. Trong phòng không có người, Tiêu Thần không vội đi ra ngoài, hắn nhắm mắt cảm nhận vết thương trong người. Một lát sau hắn chậm rãi giương mắt, sắc mặt hơi tối tăm. Lần này bị thương nghiêm trọng hơn Tiêu Thần dự đoán, là do hắn bị thương không tranh thủ chữa trị mà hốt hoảng chạy trốn làm vết thương nặng thêm.

May mắn giờ đã bảo vệ được mạng sống, làm được điều này khi bị tu sĩ sánh bằng Đạp Thiên Nhất Bộ tấn công thì đã là may mắn trong bất hạnh.

Nghĩ đến đây Tiêu Thần lật tay lại, nhìn huyết phù đỏ thẫm trong lòng bàn tay, màu sắc đã mờ nhiều, sợi tơ vàng quanh huyết phù càng dày đặc trói chặt nó. Nhìn trạng thái huyết phù hiện giờ khiến Tiêu Thần nhẹ lòng, chắc lần trước huyết phù cưỡng ép đột phá phong trấn hao tổn rất nhiều lực lượng, hiện giờ nó ở trong trạng thái không thể báo vị trí của hắn được, tính ra uy hiếp đến từ Ngụy Trưng tạm xóa bỏ, hắn có thời gian nghỉ ngơi dưỡng thương.

Tiêu Thần làm xong mọi thứ vẫn không thấy ai trở về, hắn bước xuống giường đi ra ngoài phòng.

Tiêu Thần đẩy cửa ra, bên ngoài có hàng rào viện lạc nho nhỏ, một cây cổ đứng trong sân, bên dưới đặt một chiếc bàn gỗ, mấy cái ghế gỗ. Trong góc có mấy bờ ruộng trồng rau quả để ăn, bên cạnh có cái giá phơi nắng đặt dược liệu không biết tên.

Trong khi Tiêu Thần quan sát viện lạc bỗng nghe tiếng chuông, hắn cảm thấy hơi quen tai, dường như lúc ngất xỉu mơ hồ nghe rồi. Tiêu Thần ngước nhìn hướng phát ra tiếng chuông, thấy có con mãnh hổ bước vào viện lạc, trên cổ đeo cái chuông màu tím to cỡ quả hạch. Không biết làm bằng chất liệu gì mà tiếng chuông trong trẻo êm tai truyền thật xa. Một thiếu nữ ngồi trên Bạch Hổ, sau lưng cõng giỏ thuốc, miệng ngâm nga làn điệu không biết tên.

Khi Tiêu Thần nhìn bọn họ thì Bạch Hổ và thiếu nữ cũng thấy hắn đứng trong sân. Mặt thiếu nữ lộ nét vui vẻ, nàng chưa nói gì Bạch Hổ bỗng xù lông nhìn Tiêu Thần chằm chằm, phát ra tiếng gầm uy hiếp.

Bạch Hổ cảm nhận hơi thở siêu nguy hiểm trên người Tiêu Thần, khiến nó như gặp cường địch.

Thiếu nữ sửng sốt sau đó vỗ đầu Bạch Hổ:

- Tiểu Bạch hồ đồ, hắn là người chúng ta cứu về, tuyệt đối không hại chúng ta, ngươi cứ yên tâm đi.

Thiếu nữ nhìn Tiêu Thần, cười ngây thơ hỏi:

- Ngươi tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?

Tiêu Thần gật gù đáp:

- Vết thương chưa lành hẳn nhưng không nguy hiểm mạng sống, Tiêu mỗ phải đa tạ cô nương ra tay cứu.

- Ta cứu ngươi về thì ngươi còn bị thương nặng hôn mê, sau khi tẩy rửa vết thương bôi dược cao mới qua hai ngày mà đã tỉnh.

Thiếu nữ chợt nhớ chuyện thay đồ giùm Tiêu Thần, mặt nàng đỏ hồng.

Rất nhanh thiếu nữ nghi hoặc hỏi:

- Ta chính mắt thấy ngươi từ trên trời rớt xuống thủng cái lỗ to, mấy cây cổ siêu thô bị ngươi đụng gãy vậy mà ngươi không bị gì. Tiêu đại ca có phải là người tu đạo bay tới bay lui trên trời trong truyền thuyết không?

Tiêu Thần nhìn thiếu nữ mặt đỏ hồng, với tâm cảnh của hắn sẽ không thấy lúng túng, gật đầu cười nói:

- Đúng rồi, ta là một người tu đạo.

Thiếu nữ lộ vẻ mặt hâm mộ nói:

- Tiêu đại ca thật lợi hại, thật ra Tiểu Bạch nhà ta cũng rất lợi hại, chạy nhanh như gió, nhưng nó không biết bay.

Thiếu nữ có chút bất đắc dĩ.

Bạch Hổ gầm gừ quay đầu nhìn thiếu nữ, mắt đầy uất ức.

Thiếu nữ bật cười:

- Ôi, lo nói chuyện với Tiêu đại ca quên phơi nắng dược liệu trong giỏ, không phơi sẽ bị hỏng mất.

Thiếu nữ vỗ đầu Bạch Hổ, thú dữ ngoan ngoãn nằm xuống, nàng cõng giỏ thuốc bước nhanh đến giá phơi nắng.

Thiếu nữ đi hai bước bỗng ngừng lại, xoay người nhìn Tiêu Thần, xấu hổ nói:

- Quên nói với Tiêu Thần đại ca, ta gọi là Tiểu Hoa. Đại ca ngồi chờ chút, ta phơi dược liệu rồi sẽ đi nấu cơm.

Tiêu Thần nhìn bóng lưng Tiểu Hoa, mặt lộ nụ cười. Tâm hồn ngây thơ sạch sẽ như Tiểu Hoa cũng đã lâu hắn không gặp. Tiêu Thần ngồi trên ghế gỗ hưởng thụ gió núi thổi vào mặt, nỗi lòng dần bình tĩnh lại.

Tiểu Bạch ngoan ngoãn nằm trong sân, tròng mắt xoay tròn thỉnh thoảng nhìn Tiêu Thần, thật ngoan không dám cuồng.

Tiểu Hoa rất nhanh nhẹn, thảo dược dính bùn đất trong giỏ thuốc đã bị nàng thanh lý sạch sẽ phơi xong. Tiểu Hoa giơ tay lau mồ hôi trán, đi tới ngồi xuống cạnh Tiêu Thần.

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Bạch Hổ nàng liền hiểu ngay lý do, cười nói:

- Thì ra Tiểu Bạch nhà ta luôn vô pháp vô thiên cũng có lúc sợ, Tiêu đại ca ngồi đây ngươi liền ngoan như vậy.

Bạch Hổ bất mãn gầm gừ, giơ móng vuốt cọp lên che mặt mình.

Bộ dạng xấu hổ của Bạch Hổ chọc Tiểu Hoa cười to, khóe môi Tiêu Thần cũng cong lên. Tiêu Thần bỗng biến sắc mặt quay đầu nhìn ngoài sân, mắt lấp lóe tia sáng lạnh.

Hai con gấu một nâu một đen xuất hiện gần tiểu viện, ba con sói bạc lông trắng tinh, to như ngé con đi theo sau hai con gấu. Trên bầu trời có con chim ưng đen giương cánh to hơn trượng không ngừng xoay quanh.

Tiểu Hoa nhận ra ngay sắc mặt Tiêu Thần biến đổi, nàng nhìn ngoài viện, xì cười nói:

- Ôi, ta quên hôm nay là ngày xem bệnh. Tiêu đại ca, chúng ta phải dời lại giờ ăn cơm rồi.

Tiểu Hoa đứng dậy bước nhanh tới gần tường rào, quen thuộc cởi bỏ dây leo khô trói hàng rào, gỡ bỏ một mặt tường rào cho đám to bự đi vào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...