Tiêu Thần vụt ngẩng đầu, bùng nổ hơi thở đánh nát nguyên ngọn núi đơn độc. Phía cuối cùng tầm mắt Tiêu Thần đột nhiên xuất hiện một vệt đỏ, khuếch tán nhanh khủng khiếp hóa thành mặt quỷ to mấy vạn trượng từ ngoài hành tinh lao nhanh hướng hắn.
Nhìn rõ ràng mặt quỷ to lớn, lòng Tiêu Thần chùng xuống, hắn đã tìm ra ngọn nguồn nguy hiểm trong lòng. Tiêu Thần cảm nhận lực lượng khủng bố ẩn chứa trong mặt quỷ, hắn gầm lên, Tử Nguyên Thú giáp xuất hiện bao phủ cả người hắn.
Tiêu Thần làm xong việc này thì mặt quỷ to lớn cũng giáng xuống.
Bùm!
Nguyên tu chân tinh bị mặt quỷ trùng kích rung bần bật. Trên tu chân tinh đừng nói là tu sĩ, dù là sinh linh bình thường cũng cảm nhận được hơi thở khủng bố đột nhiên xuất hiện, vô số người hoảng sợ ngẩng đầu, trơ mắt nhìn mặt quỷ đập xuống đất.
Lực lượng này cường đại quá, mạnh đến nỗi bọn họ không có chút ý nghĩ ngăn cản.
Người bình thường không biết đã xảy ra chuyện gì, những tu sĩ thì nhận ra chút ít, đều ở lì trong nhà mình không dám bước ra nửa bước!
Bọn họ tuy rằng tu vi yếu ớt nhưng biết tồn tại ở bên ngoài là tu sĩ vô cùng mạnh, giơ tay nhấc chân có uy lực xé trời rách đất. Bọn họ cảm thấy mặt quỷ màu đỏ là thần thông cực kỳ mạnh.
Mặt quỷ to mấy vạn dặm giáng xuống làm nguyên tu chân tinh rung rinh, người làm được điều này thì tu vi lên đến trình độ nào?
Loại cảnh giới này đã hoàn toàn vượt qua dự đoán của họ.
Dưới đất xuất hiện hố sâu đỏ rực to mấy vạn dặm, tầng máu lạnh băng đông dưới hố, bên trong ẩn chứa sát khí băng giá đủ giết chết hết thảy sinh linh!
Va chạm sản sinh chấn động lan tràn ra ngoài, nơi đi qua cưỡng ép thay đổi địa hình, đẩy ngã ngọn núi, lấp bằng sông nước.
Thương hải tang điền chỉ trong chớp mắt.
Trong phạm vi mặt quỷ bao phủ tất cả sinh linh đều chết ngay, không gian tĩnh lặng không có tiếng động.
Lúc này có tiếng răng rắc nhẹ nhàng, không vang dội nhưng rõ mồn một trong không gian yên tĩnh cực độ.
Mặt quỷ va chạm hình thành hố sâu, máu đông chợt vỡ ra, bên dưới vang tiếng trầm đục như có người không ngừng đấm mạnh muốn thoát ra. Tiếng răng rắc dày đặc, các khe nứt rạn tăng nhanh trên bề mặt huyết tinh.
Vang tiếng nổ điếc tai, huyết tinh vỡ lộ ra một thân hình.
Mặt Tiêu Thần tái nhợt, Tử Nguyên Thú giáp trên người có nhiều vết rách, đã chống đỡ tới cực điểm, sau khi hắn thoát hiểm thì giáp da ẩn vào thịt biến mất.
Tiêu Thần đứng dưới hố sâu mấy vạn dặm, nhìn tầng huyết tinh dưới chân, con ngươi co rút, vẻ mặt nghĩ mà run. Mới rồi nếu không phải nguyên thần cảm ứng linh mẫn, nhận ra nguy hiểm ngay lập tức triệu hoán Tử Nguyên Thú giáp, không thì khi mặt quỷ giáng xuống đã oanh giết hắn rồi.
Sống chết trong đường tơ kẽ tóc!
Dù Tử Nguyên Thú giáp ngăn lại phần lớn lực lượng nhưng một tia lực lượng xuyên thấu đã khiến Tiêu Thần bị thương cực kỳ nặng. Đó là lực lượng của tu sĩ sánh bằng Đạp Thiên Nhất Bộ, quả nhiên khủng bố tới cực điểm. Nhưng không biết ra tay cách bao xa mà gần như đưa Tiêu Thần vào chỗ chết.
Mặt quỷ màu đỏ giáng lâm tức là Tiêu Thần đã bị lộ tung tích, e rằng không lâu sau Ngụy Trưng sẽ tìm đến. Hắn tuyệt đối không thể ở đây lâu, phải rời đi trước khi Ngụy Trưng đến, không thì chết chắc.
Tiêu Thần điên cuồng thúc giục pháp lực trong người, hắn bất chấp cơ thể bị thương. Tu vi sánh bằng Đạp Thiên Nhất Bộ tất nhiên Ngụy Trưng có tu vi nguyên thần kinh người, Tiêu Thần phải chạy xa thật xa mới tạm thời thoát khỏi.
Tốc độ của Tiêu Thần siêu nhanh, miệng mũi không ngừng trào máu loãng, sắc mặt càng nhợt nhạt, dần không có chút máu. Tiêu Thần nôn nóng chạy đi không chữa thương làm nó ác quá, cơ thể đau đớn như thủy triều ập đến. Suy nghĩ của Tiêu Thần dần mơ hồ, tầm mắt nhạt nhòa. Tiêu Thần mơ hồ thấy đằng trước có một tu chân tinh, hắn miễn cưỡng khống chế thân thể bay tới.
Cách mặt đất vài trăm thước Tiêu Thần đến cực hạn, trước mắt tối đen hoàn toàn rơi vào bóng tối, thân thể từ trên cao rớt xuống.
Rầm!
Mặt đất vang tiếng nổ inh ỏi, Tiêu Thần rớt xuống sườn dốc thủng cái hố sâu, lăn gãy mấy cây gỗ cổ mới dừng lại.
Không biết qua bao lâu, phương xa có tiếng chuông ngân, một con mãnh hổ mạnh mẽ lao nhanh mà tới. Con hổ to hai trượng, lông trắng tinh như tuyết, đến gần mới thấy có một thiếu nữ nằm trên lông dài, mặc đồ đủ màu, cánh tay ngọc non mềm và nửa bắp chân hoàn mỹ lộ ra ngoài.
Bạch Hổ ngửi được mùi máu tươi, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ, mắt lộ ra hung thần. Thiếu nữ vỗ đầu to, Bạch Hổ thật ngoan nằm sấp dưới đất.
Thiếu nữ leo xuống đất đến bên cạnh Tiêu Thần, mắt tràn đầy ngạc nhiên. Nàng có thấy hố sâu trên sườn núi phía xa và mấy cây cổ bị đụng gãy, không biết cơ thể hắn cứng rắn đến cỡ nào.
Thiếu nữ quay đầu nhìn Bạch Hổ, khẽ hỏi:
- Tiểu Bạch, nếu là ngươi chắc đã té thành đống thịt rồi đúng không?
Bạch Hổ gầm gừ dường như tỏ ra bất mãn với lời thiếu nữ nói.
Thiếu nữ mỉm cười:
- Rồi rồi, biết Tiểu Bạch nhà ta lợi hại nhất, trước giờ chỉ ăn hiếp người khác, không bao giờ bị người ăn hiếp lại.
Rất nhanh thiếu nữ nhíu mày nói:
- Hắn còn sống, chúng ta không thể thấy chết không cứu, trước tiên đưa về nhà đi. Tiểu Bạch, qua đây nằm xuống.
Thiếu nữ vẫy tay, Bạch Hổ không cam lòng gầm gừ. Bị thiếu nữ nhìn chằm chằm, Bạch Hổ nhăn nhó nằm xuống đất. Thiếu nữ vất vả nâng Tiêu Thần lên để hắn nằm trên lưng Bạch Hổ, nàng lau mồ hôi trán, mặt càng trắng.
Thiếu nữ bò lên Bạch Hổ, giơ tay đỡ Tiêu Thần:
- Về nhà, đi vững vàng chút đừng xóc nảy làm hắn rớt xuống.
Bạch Hổ gầm lên chậm rãi đứng dậy, tứ chi chắc khỏe gồng sức vọt ra hóa thành bóng trắng lao sâu vào khu rừng.
Trên tu chân tinh bỏ hoang.
Mặt quỷ va chạm hình thành hố sâu khủng bố, vách huyết tinh lấp lóe huyết quang mờ nhạt, từng lũ hơi thở âm lạnh phát ra khuếch tán nhanh bốn phía. Nơi hơi thở lướt qua tất cả sự sống bị hủy, nhìn từ trên trời sẽ thấy lấy cái hố hình dạng mặt quỷ làm trung tâm phạm vi vạn dặm một mảnh tĩnh lặng.
Lúc này một độn quang từ nơi cực kỳ xa xôi chỉ chớp mắt đã đến gần hành tinh. Độn quang vụt tắt lộ ra một tu sĩ, người đến là Ngụy Trưng. Ánh mắt nhìn hố sâu khủng bố, Ngụy Trưng sắc mặt âm trầm.
Bình luận