Nguyên thần màu vàng hơi uể oải, màu bảy sắc lấp lóe trở nên mờ nhạt nhưng hồ lô vẫn y như cũ, không có chút gì thay đổi. Tình hình này khiến Tiêu Thần nghi ngờ cách làm của mình có chính xác không? Nhưng do dự chỉ là thoáng qua, Tiêu Thần lại bình tĩnh nỗi lòng. Mặc kệ đúng hay sai hắn phải thử xem, dù không có thu hoạch thì ít ra không để lại tiếc nuối.
Thần thức vươn ra thuận lợi vào hồ lô.
Đây là lần thử cuối cùng của Tiêu Thần, bảy sắc trên nguyên thần đã rất nhạt nhòa, không cho phép hắn tiếp tục thử nữa. Nếu không được thì đành tạm thời gác lại, sau này nghĩ cách khác.
Người Tiêu Thần run nhẹ, mặt càng tái nhợt, thần thức chui vào hồ lô lại bị đánh ra, lực lượng bảy sắc bị nuốt hết. Đợt thử của Tiêu Thần đã thất bại.
Nhưng giây sau Tiêu Thần trợn to mắt, không còn vẻ ủ rũ ngược lại toát ra hân hoan. Vì mới rồi lực lượng đẩy nguyên thần ra yếu hơn trước nhiều, điều này tiết lộ một tin tức cho Tiêu Thần, thủ đoạn của hắn không hề vô hiệu.
Có lẽ vì lực lượng bảy sắc trong nguyên thần của hắn không đủ nên không được hồ lô thừa nhận, không thể luyện hóa nó? Tuy suy đoán này chưa chắc chính xác nhưng cho Tiêu Thần khích lệ lớn, ít nhất hồ lô có thay đổi chứng minh sự cố gắng của hắn không uổng công.
Tiêu Thần mệt mỏi nhìn hồ lô, trong thời gian này hắn không ngừng đưa lực lượng bảy sắc trong nguyên thần vào hồ lô, sau khi hồ lô nuốt hết thì được lợi lớn, màu sắc sáng bóng hơn, bảy sắc lấp lóe càng dày đặc. Bảy sắc trên hồ lô đúng là dày đặc hơn nhưng bảy sắc chảy trong nguyên thần của Tiêu Thần cũng nhạt nhòa nhiều, ngẫu nhiên có bảy sắc mờ nhạt vụt qua, hắn không biết làm sao bổ sung.
Tiêu Thần cười khổ, dằn lòng xuống. Những chuyện này hiện giờ không thể biết, chỉ có thể ngày sau tính tiếp. Nhưng tóm lại tìm ra cách có lẽ có thể luyện hóa hồ lô, đây là một khởi đầu không tệ.
Tiêu Thần bỏ hồ lô vào hộp ngọc, cẩn thận thu vào trữ vật giới chỉ, hắn đứng lên bước vào Thăng Linh Cấp Nguyên trận. Trận pháp vận chuyển hấp thu lực lượng trong Nguyên Tinh đưa vào người Tiêu Thần, hắn lấy ra một viên đan dược phục hồi nguyên thần mà Quang Chiếu tặng cho, nhắm mắt dốc hết sức phục hồi hao tổn của bản thân.
Lực lượng bảy sắc xói mòn khiến nguyên thần của Tiêu Thần kiệt quệ, hắn ngồi xếp bằng trong Thăng Linh Cấp Nguyên trận suốt mấy tháng.
Trận pháp ngừng vận chuyển, khi lũ nguyên khí tinh thuần cuối cùng bị Tiêu Thần hấp thu thì mí mắt run từ từ hé mở. Mắt Tiêu Thần vẫn mệt mỏi nhưng chất chứa vui vẻ, vì hắn phát hiện mấy tháng tu dưỡng khiến bảy sắc trong nguyên thần dần phục hồi, còn lâu mới đến tình trạng lúc trước nhưng theo thời gian trôi qua lực lượng bảy sắc rồi sẽ có ngày phục hồi lại.
Tiêu Thần vốn đang lo lực lượng bảy sắc không thể phục hồi giờ thì yên tâm, nguyên thần bảy sắc có thể tự động phục hồi, dù hơi lâu chút cũng không sao, sau này cố gắng từng chút một rồi sẽ đến lúc khống chế hồ lô trong tay.
Nghĩ đến đây Tiêu Thần mỉm cười đứng dậy, bước ra, biến mất.
Tiêu Thần cất đi Tả Mi Đạo Tràng, phất tay giải trừ cấm chế trong mật thất tu luyện, đẩy cửa ra.
Miêu Thành, Bao Vũ còn đang dưỡng thương. Vũ Kiều chờ ngoài mật thất tu luyện, vẻ mặt nôn nóng, thấy Tiêu Thần xuất quan thì mừng rỡ chạy ngay lên.
Vũ Kiều kính cẩn thi lễ:
Từ khi biết sức mạnh thật sự của Tiêu Thần thì Vũ Kiều không dám lả lơi đưa tình.
Tiêu Thần gật đầu, hỏi:
- Nàng chờ ở đây có chuyện gì không?
Vũ Kiều khẽ nói:
- Ngày mai Dương Ly Tử tông chủ Thủy Dương tông đại thọ, sai người tiến đến mời đại nhân dự tiệc, hiện giờ đang ngồi chờ trong phòng khách.
Ngày sinh của Dương Ly Tử.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng nói:
- Biết rồi, ta sẽ đi gặp.
Vũ Kiều cúi đầu đi theo sau.
Hai người còn chưa đi vào phòng khách, tu sĩ Thủy Dương tông thấy Tiêu Thần từ xa liền đứng dậy ra đón, chắp tay chào:
- Tham kiến Tiêu Thần đại nhân.
Người đến bề ngoài bình thường nhưng là tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh, hèn gì Vũ Kiều không dám ở lại tiếp mà chờ Tiêu Thần ngay ngoài mật thất tu luyện. Phái một tu sĩ sắp Sáng Thế cảnh đến mời dự tiệc chứng minh Dương Ly Tử xem trọng Tiêu Thần.
Tiêu Thần nói:
- Đứng dậy đi.
Tiêu Thần đi đến ghế chủ ngồi xuống, Vũ Kiều cúi đầu đứng hầu.
- Tạ đại nhân.
Tu sĩ Thủy Dương tông đứng lên nói:
- Ngày mai là tông chủ đại thọ, đặc biệt phái ta đến mời nhưng không biết Tiêu Thần đại nhân có rảnh không?
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Dương Ly Tử đạo hữu đại thọ, Tiêu mỗ vừa lúc gặp đương nhiên không bỏ qua. Ngươi hãy về đi, ngày mai Tiêu mỗ sẽ đến cửa viếng.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh không lộ cảm xúc.
Tu sĩ Thủy Dương tông mừng rỡ nói:
- Tiêu Thần đại nhân đến là toàn Thủy Dương tông ta vô cùng vinh hạnh. Thế thì vãn bối xin đi trước cáo từ, cung nghênh đại nhân ngày mai đến.
Người này vái một cái rồi rời đi.
Vũ Kiều chạy vội tới trước tiễn người.
Tiêu Thần ngồi trong đại sảnh, hắn đồng ý đi thọ yến của Dương Ly Tử vì có suy xét của mình. Mới vào Tinh Vực Tội Ác, Tiêu Thần qua ba người Vũ Kiều đã biết tin tức cơ bản, nhưng tu vi của họ có hạn nên hiểu biết cũng bị giới hạn. Tiêu Thần đến gần Thủy Dương tông vì hy vọng nhờ vào bọn họ nắm giữ tư liệu có thể cho hắn hiểu biết Tinh Vực Tội Ác hoàn chỉnh hơn, vì mục tiêu của hắn là rời khỏi đây.
Tuyệt đối không chỉ có một mình Tiêu Thần muốn rời khỏi Tinh Vực Tội Ác, tu sĩ trong này đã thử bao nhiêu lần sẽ có tổng kết ra kinh nghiệm và tính khả thi, hắn cần những cái đó. Bắt tay từ cơ sở có sẵn sẽ làm ít công nhiều.
Hôm sau. Ngày sinh của Dương Ly Tử tông chủ Thủy Dương tông làm nguyên Đông Quách thành chật ních người, trên bầu trời lấp lánh độn quang che lấp bầu trời, phát ra từng hơi thở mạnh yếu khác nhau. Trước đó có tin tu vi của Dương Ly Tử đột phá đến đỉnh Sáng Thế, khiến lễ mừng ngày sinh của lão càng náo nhiệt hơn.
Ngoài tiểu viện đã chuẩn bị xe ngựa, mấy tu sĩ Thủy Dương tông cung kính đứng một bên.
Cửa viện mở, Tiêu Thần đi ra. Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ cung kính theo sau.
- Tham kiến Tiêu Thần đại nhân.
Tu sĩ Thủy Dương tông dẫn đầu cung kính nói:
- Chúng ta phụng mệnh đến cung nghênh đại nhân tham gia thọ yến, mời đại nhân.
Tiêu Thần gật đầu, quay lại nói với ba người Vũ Kiều:
- Hôm nay bổn tọa đi sau này không trở về nữa, các ngươi tự giải quyết cho tốt.
Dứt lời Tiêu Thần leo lên xe ngựa, nhẹ giọng ra lệnh:
- Đi đi.
Tu sĩ Thủy Dương tông cung kính đáp:
- Tuân lệnh đại nhân!
Bình luận