Đạo (Dịch) – Chương 2501

Xe ngựa bay lên cao, linh quang bao bọc xe chạy hướng tông môn Thủy Dương tông.

Dưới đất, Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ kính cẩn thi lễ đồng thanh kêu lên:

- Cung tiễn đại nhân!

- Chúc mừng ngày sinh của Dương Ly Tử tông chủ, món quà nhỏ không thành kính ý.

Tịch Đông Thủy mỉm cười thân thiện đứng ngoài tông môn đón khách, nhìn như vất vả nhưng đó là sự ngầm chấn nhận địa vị của gã. Chỉ có người cầm trịch Thủy Dương tông sau này mới có thể làm công việc này. Dương Ly Tử muốn mượn cơ hội nói cho tu sĩ trong tông Tịch Đông Thủy vẫn là hậu bối được lão xem trọng nhất, tránh cho lòng người dao động sinh ra xôn xao.

Tịch Đông Thủy giơ tay mời:

- Vân thành chủ khách khí mời vào.

Tu sĩ Thủy Dương tông tiến lên đưa khách vào trong tông sắp xếp ổn thỏa.

Tịch Đông Thủy chợt ngước nhìn một chiếc xe ngựa trên trời, hơi biến sắc mặt. Cùng lúc đó tu sĩ đến viếng cũng nhận ra, lòng thầm rung lên. Hôm nay là ngày sinh của Dương Ly Tử, tu sĩ đến viếng vì bày tỏ cung kính đều từ xa đã độn quang giáng xuống, trực tiếp cưỡi xe ngựa đến trước tông môn là hành động rất thất lễ. Nhưng khi xe ngựa đến gần mới thấy dấu hiệu xe ngựa của Thủy Dương tông.

Không lẽ là khách quý gì khiến Thủy Dương tông phái người đi đón?

Trong lúc tu sĩ xung quanh suy đoán, Tịch Đông Thủy cười xin lỗi tu sĩ trước mặt, bước nhanh đến xe ngựa đang đáp xuống. Tu sĩ đứng đằng trước đều lùi ra con đường cho Tịch Đông Thủy đến trước xe ngựa.

- Vãn bối Tịch Đông Thủy cung nghênh Tiêu Thần đại nhân!

Tiêu Thần!

Cái tên thốt ra, chỗ này yên lặng. Các tu sĩ con người co rút, lại nhìn xe ngựa đó trong mắt tràn đầy kính sợ. Trận chiến trong Đông Quách thành hôm đó Dương Ly Tử tu vi thăng cấp đỉnh Sáng Thế cảnh đánh nhau với cường giả bí ẩn, hai bên lực lượng ngang ngửa không thể làm gì đối phương được nên mới giảng hòa. Cái tên Tiêu Thần vài ngày sau đã truyền ra, tu sĩ tinh vực xung quanh không ai không biết, không ai không hiểu. Nếu là Tiêu Thần tất nhiên có tư cách được Thủy Dương tông tiếp đãi trịnh trọng như vậy.

Cửa xe mở ra, Tiêu Thần bước xuống, liếc mắt nhìn quanh. Những người đối diện với hắn đều cúi đầu tỏ vẻ kính sợ.

Khuôn mặt Tịch Đông Thủy cung kính nói:

- Hôm qua biết Tiêu Thần đại nhân sẽ tham gia thọ yến, tông chủ rất mừng đặc biệt lệnh ta đứng đây nghênh tiếp đại nhân.

Tịch Đông Thủy còn không cam lòng, nhưng ghi nhớ lời Dương Ly Tử nói dằn xuống đáy lòng, mặt ngoài không lộ vẻ gì.

- Tông chủ đang ở phòng đón khách chờ đại nhân, mời.

Tiêu Thần gật đầu, sắc mặt bình tĩnh. Hắn không quan tâm Tịch Đông Thủy nghĩ gì vì trong lòng không xem gã như kẻ địch, miễn gã không sinh sự thì hắn sẽ không khó xử.

Tịch Đông Thủy ra lệnh người đón khách thay, cung kính hướng dẫn Tiêu Thần đi vào Thủy Dương tông.

Trong đại sảnh, khách tốp năm tốp ba nhỏ giọng nói chuyện. Dương Ly Tử là nhân vật chính hôm nay, tay cầm ly rượu, mặc áo thọ vui mừng xuyên qua các khách. Hôm nay tu sĩ nào có tư cách vào đây đều có bối cảnh không nhỏ, mỗi khi Dương Ly Tử đến một nơi sẽ ngừng lại trò chuyện vài câu, nể nang nhau.

Tịch Đông Thủy dẫn Tiêu Thần đi vào đại sảnh.

Hai người xuất hiện nháy mắt hấp dẫn vô số ánh mắt, bọn họ nhìn Tiêu Thần.

Trừ số ít tu sĩ ra đa số đều lộ vẻ bất ngờ, có thể làm phiền thiếu tông chủ Thủy Dương tông đưa vào biểu minh thân phận khách đến tôn quý, nhưng bọn họ không nhận biết người này, ai nấy hoang mang.

Dương Ly Tử thấy bóng Tiêu Thần thì cười nói xin lỗi một tu sĩ mình đang trò chuyện, bước nhanh đi ra, cười sang sảng nói:

- Tiêu Thần đạo hữu đúng là người giữ lời, hôm nay phải uống thêm vài ly với ta.

Giọng lão quái này rất to, các tu sĩ đều nghe rõ. Ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Thần thay đổi, có tò mò và kiêng dè.

Mọi người nhìn chằm chằm, dáng vẻ Tiêu Thần ung dung, mỉm cười nói:

- Dương Ly Tử đạo hữu nói quá lời, hôm nay Tiêu mỗ đang rảnh nên phải đến nói tiếng chúc mừng, chúc đạo hữu phúc thọ dài lâu.

Tay Tiêu Thần lóe linh quang lấy một hộp ngọc ra:

- Có món quà mọn xin đạo hữu vui lòng nhận cho.

Dương Ly Tử cười to, lễ vật không nằm ở quý trọng mà là thái độ của Tiêu Thần cho lão nở mặt, cười càng nồng nhiệt hơn:

- Vậy thì lão phu không khách sáo.

Dương Ly Tử nhận lấy hộp ngọc đưa cho Tịch Đông Thủy đứng phía sau.

Hai người như bằng hữu tốt thân nhất, không có chút gì ngăn cách. Nhiều tu sĩ âm thầm muốn chờ xem náo nhiệt bị thất vọng.

- Tiêu Thần đạo hữu, hôm nay toàn là các bằng hữu từ tinh vực xung quanh đến, để lão phu dẫn tiến cho.

Dương Ly Tử cáo già, Tiêu Thần mới vào Tinh Vực Tội Ác chịu đến tham gia thọ lễ của lão tức là không muốn kết thù kết oán với Thủy Dương tông, hy vọng nhờ vào Thủy Dương tông để hiểu sâu hơn về Tinh Vực Tội Ác, sớm ngày dung nhập trong đó. Tiêu Thần đã biết điều vậy thì bánh ít đi, bánh quy lại, Dương Ly Tử cũng nên đáp lại.

Tiêu Thần cười gật đầu nói:

- Vậy xin làm phiền Dương Ly Tử đạo hữu.

Tu sĩ trong đại sảnh đa số có bối cảnh thâm sâu, giới thiệu kết bạn cũng cần có chừng mực, không thì sẽ chọc người không vui. Dương Ly Tử có thủ đoạn già dặn, trực tiếp đưa Tiêu Thần đến gần nhóm người cách gần nhất, bắt đầu từ khoảng cách xa gần không xem như thất lễ.

Mấy tu sĩ đang đánh giá Tiêu Thần, thấy hai người lại gần thì ngừng nói chuyện, mặt lộ nụ cười.

- Mấy vị, vị này là Tiêu Thần đạo hữu gần đây nổi tiếng lừng lẫy. Sau này đi trong Tinh Vực Tội Ác xin các vị đạo hữu đánh bóng mắt mình, dặn dò thuộc hạ đừng khó xử với Tiêu Thần đạo hữu.

Dương Ly Tử cười nói:

- Mảng lớn phế tích trong Đông Quách thành ta còn chưa xây lại xong, đây chính là vết xe đổ.

Lão quái nói lên việc này không kiêng dè, xem như câu nói đùa, cũng là để Tiêu Thần biết lão lòng dạ rộng rãi hoàn toàn không ghim trong bụng.

Mấy người nghe vậy cười khẽ, không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.

Tiêu Thần chắp tay, mấy người hành lễ tự giới thiệu. Mọi người đều là kẻ thông minh, cộng thêm có ý muốn làm quen, chỉ một thời gian ngắn đã trò chuyện rôm rả, quan hệ thân thiết hơn.

- Tiêu Thần đạo hữu, tại hạ nghe nói đạo hữu là tu sĩ mới vào Tinh Vực Tội Ác, không biết có đúng không?

Người hỏi chuyện là trưởng lão Tịch Địa của Vân Ương tông, thay mặt tông môn đến đây. Vân Ương tông chỉ có lãnh địa ba tu chân tinh nhưng phẩm chất mỗi viên không thua gì Vi Nguyên Tinh, lực lượng ngang ngửa Thủy Dương tông.

Trưởng lão Vân Ương tông mở miệng, mấy người đứng cạnh mắt sáng rực nhìn chằm chằm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...