Tiêu Thần chợt liên tưởng giữa ba thứ, lòng thầm kích động, trực giác dường như mình đã nắm bắt được then chốt sự việc. Ý niệm tiến vào không gian nguyên thần, nguyên thần Tiêu Thần mở bừng mắt ra, lấy màu vàng làm cơ sở, người thỉnh thoảng lấp lóe bảy sắc mờ nhạt, thần thức phát ra từ trong nguyên thần tụ tập ở không gian nguyên thần, tỏa ánh sáng vàng nhạt, có tia bảy sắc lóe lên trong ánh sáng vàng.
Tiêu Thần thấy cảnh đó trong lòng đã có suy đoán, nhưng có đúng không thì còn cần nghiệm chứng. Tiêu Thần động ý niệm, thần thức bay ra khỏi người chui vào hồ lô, sau đó nguyên thần của hắn rung lên, thần thức vào hồ lô bị đuổi ra.
Tiêu Thần không thu chúng về nguyên thần, nhìn kỹ thì giật mình thì thào:
- Quả nhiên là vậy.
Sau khi thần thức bị đẩy ra vẫn là màu vàng nhạt nhưng bảy sắc mỏng manh đã biến đâu mất. Tiêu Thần ngước lên đưa thần thức mất đi bảy sắc đến gần hồ lô, quả nhiên thần thức bị trực tiếp ngăn cách bên ngoài.
Sự việc đến đây đã quá rõ, thần thức của Tiêu Thần vào hồ lô được vì có tia bảy sắc lấp lánh trên nguyên thần. Bảy sắc này giống hệt như tia bảy sắc thỉnh thoảng lóe lên trên hồ lô, hai thứ chắc chắn có mối liên quan. Tình hình bây giờ là bảy sắc trong thần thức của Tiêu Thần khi vào hồ lô thì biến mất, hiển nhiên đã bị hồ lô hấp thu.
Tiêu Thần không rõ chuyện này là sao.
Là hồ lô thừa nhận hắn hay chỉ đơn thuần ăn mất lực lượng của hắn? Nguyên thần biến dị thành màu vàng, sau đó sinh ra bảy sắc, Tiêu Thần không biết những điều này đại biểu cho cái gì, nhưng cũng có thể cảm ứng được bảy sắc quý giá.
Bảy sắc là một loại lực lượng Tiêu Thần còn chưa nắm giữ nhưng vô cùng quý giá, nếu hao phí trong hồ lô mà không thu hoạch được gì sẽ là tổn thất to lớn cho hắn.
Tiếp tục hay tạm bỏ cuộc sau này tính tiếp? Tiêu Thần chìm trong suy tư.
Thật lâu sau Tiêu Thần từ từ ngước đầu lên nhìn hồ lô, đáy mắt lóe tia kiên quyết. Tiêu Thần tin tưởng cảm giác trong nguyên thần, hồ lô này là vật vô cùng quý giá với hắn, bảy sắc là then chốt nắm giữ nó.
Nếu vậy thì dù cho hôm nay tạm thời tránh nó thì sau này vẫn phải đối mặt sự lựa chọn. Muốn có được báu vật luôn phải mạo hiểm, trên đời này không có thu hoạch cho không, có được thì phải mất đi.
Tiêu Thần nghĩ thông những điều này, động ý niệm, lại có vài lũ thần thức tản ra chui vào hồ lô.
Bành Lão Đầu vẻ mặt đăm chiêu chậm rãi hỏi:
- Lưỡng Diện Hổ, theo ngươi thấy Tiêu Thần có tư cách được tông chủ mời không?
Lão nhân cười tủm tỉm nhíu mày nói:
- Tu vi của Tiêu Thần đúng là không yếu nhưng có thể đối kháng lại Dương Ly Tử toàn nhờ mang báu vật, bản thân không có lực lượng đỉnh Sáng Thế. Ta cảm thấy Dương Ly Tử có thể sẽ mời hắn.
Bành Lão Đầu gật đầu nói:
- Ngươi nói có lý, mấy ngày nữa là ngày sinh của Dương Ly Tử, ta đi hạ thọ cho hắn, thừa dịp nhắc đến chuyện này, mời hắn thay tông chủ xem có đồng ý không.
Lão nhân cười tủm tỉm biểu tình nóng bỏng nói:
- Không biết lần này tông chủ có thể thành công không.
Bành Lão Đầu giữ im lặng, nửa ngày sau gật đầu nói:
- Trước kia từng có người làm thì ta tin tưởng tông chủ cũng có thể làm được!
Tịch Đông Thủy quỳ gối xuống đất, sắc mặt trắng bệch nhưng không dám trốn tránh tội lỗi của mình:
Thác Mộc, Lệ Hàn đứng bên dưới cùng chắp tay nói:
- Tông chủ, hai chúng ta có lỗi không nhìn rõ người, xin tông chủ trách phạt.
Dương Ly Tử ngồi trên ghế chủ, ánh mắt lạnh lùng quét bên dưới:
- Ta đã cảnh cáo các ngươi rồi, trong Tinh Vực Tội Ác có vô số cường giả, dù là lão phu ngày thường không dám quá kiêu ngạo. Xem ra các ngươi không để bụng lời lão phu nói.
Đỉnh Sáng Thế phát ra tức giận, uy áp hùng hồn lan tỏa tràn ngập không gian.
Tịch Đông Thủy, Thác Mộc, Lệ Hàn câm như hến không dám hó hé tiếng nào, không gian tĩnh lặng.
Một lúc sau Dương Ly Tử hừ lạnh một tiếng:
- May mắn hôm nay chưa chọc vào rắc rối, Đông Thủy, ngươi tự đi lĩnh một trăm roi Huyết Lâm, còn Thác Mộc, Lệ Hàn . . . lão phu nghĩ tình các ngươi một lòng vì tông môn bị thương nên bỏ qua việc này, đi xuống dưỡng thương.
Thác Mộc, Lệ Hàn thầm nhẹ lòng, kính cẩn thi lễ sau đó rời đi:
- Rõ thưa tông chủ!
Tịch Đông Thủy nghĩ đến một trăm roi Huyết Lâm là trắng mặt, nhưng gã biết tính tình của tông chủ. Vì Tịch Đông Thủy có thân phận đó nên không thể khoan dung ngược lại phải trừng phạt gã nghiêm khắc hơn, không thì làm sao giữ tông quy, chấn nhiếp đệ tử trong tông? Nên Tịch Đông Thủy không xin tha.
Trong điện chỉ còn lại hai người.
Ánh mắt Dương Ly Tử dịu dàng nói:
- Đứng dậy đi.
Tịch Đông Thủy đứng lên, cung kính cúi đầu:
- Tạ ơn tông chủ.
- Việc hôm nay ngươi không làm sai, nếu ta ở vị trí của ngươi cũng sẽ làm giống vậy.
Dương Ly Tử lạnh nhạt nói:
- Nhưng quan trọng là ngươi xui, lực lượng của Tiêu Thần vượt qua tính toán mới tạo thành kết quả trước mắt.
Tịch Đông Thủy rung động, gã không ngờ tông chủ sẽ nói vậy, há mồm nhưng cuối cùng không nói.
Dương Ly Tử xua tay:
- Lão phu biết ngươi muốn nói cái gì, lão phu đột phá đỉnh Sáng Thế, tu vi đè Tiêu Thần được nhưng hắn có giáp da, Hắc kiếm đều là chí bảo. Tuy lão phu có thể áp chế hắn nhưng chỉ được bấy nhiêu. Ngươi không cam lòng là bình thường, lão phu sẽ không khiến ngươi quên, nhưng trước khi ngươi có lực lượng thay đổi tất cả thì phải kiềm chế không cam lòng cho lão phu. Sau này toàn Thủy Dương tông không được khó xử Tiêu Thần nữa.
Tịch Đông Thủy cung kính nói:
- Tông chủ yên tâm, ta biết sự việc nặng nhẹ.
Dương Ly Tử vừa lòng gật đầu:
- Tốt lắm.
Dương Ly Tử có nhiều hậu bối nhưng khiến lão xem trọng nhất là Tịch Đông Thủy, tu vi là thứ yếu, quan trọng nhất là tâm tính trầm ổn của gã.
Dương Ly Tử nói:
- Đi đi, lĩnh một trăm roi Huyết Lâm, xem chuyện này là bài học.
- Tuân lệnh!
Dương Ly Tử nhìn theo Tịch Đông Thủy rời đi, nhếch mép cười nhạt:
- Giáp da, Hắc kiếm, hai món báu vật tuy rằng có thể trở thành chỗ dựa cho ngươi nhưng cũng thành bùa đòi mạng. Toàn Thủy Dương tông của lão phu không khó xử ngươi, nhưng khó bảo đảm người khác không đến kiếm ngươi.
Mặt Tiêu Thần hơi trắng, thần thức của hắn tiến vào hồ lô, chờ khi lực lượng bảy sắc bị nuốt sẽ cưỡng ép đẩy thần thức ra. Lực lượng phản chấn tuy không mạnh nhưng nhiều lần chồng chất vẫn gây ra tổn thương nặng.
Bình luận