Tiêu Thần không định tính sổ với Tịch Đông Thủy, hắn quay đầu nhìn. Tuy lực lượng đánh nhau giữa hắn và Dương Ly Tử bị khống chế trong phạm vi nhất định nhưng tòa thành trì ngàn dặm đã thành đống phế tích. May mắn trước đó các tu sĩ đã rút đi nên không bị ngộ thương nhiều.
Trước bao cặp mắt giật mình, kính sợ, Tiêu Thần giấu đi Tử Nguyên Thú giáp, phất tay áo cuốn lấy ba người Vũ Kiều, cất bước, người lóe linh quang xé gió đi xa.
Chờ khi Thủy Dương tông, Tiêu Thần đi hết, tu sĩ nơi này nhìn nhau, tiếng ồn ào lật tung trời.
Không lâu sau, tin Vi Nguyên Tinh trong phạm vi thế lực của Thủy Dương tông là xuất hiện siêu cường giả đánh với Dương Ly Tử đỉnh Sáng Thế cảnh, hai bên bắt tay giảng hòa chấm dứt truyền nhanh kinh người khắp Tinh Vực Tội Ác.
Cường giả này tên là Tiêu Thần.
Một áo giáp da, một thanh Hắc kiếm.
Trong đại sảnh, Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ đứng bên dưới hành lễ, ngữ điệu cung kính cảm kích:
- Đa tạ đại nhân.
Trận chiến hôm nay nếu Tiêu Thần không ép Thủy Dương tông rút lui thì ba người sẽ bị liên lụy không có kết cục tốt. Tiêu Thần đại nhân lên tiếng, được Dương Ly Tử tông chủ Thủy Dương tông đồng ý, sau này ba người ở trong biên cảnh Thủy Dương tông sẽ được chăm sóc, chỉ một điều này đã là ân tình bao la. Huống chi Tiêu Thần bộc phát ra lực lượng có thể đối kháng với tu sĩ đỉnh Sáng Thế khiến ba người thầm kính sợ, cử chỉ càng cẩn trọng hơn.
Tiêu Thần quét mắt qua ba người, lạnh nhạt nói:
- Việc Hồng Đại Xuyên mặc kệ bắt nguồn từ đâu nhưng dù sao là bổn tọa đã liên lụy các ngươi, việc này không cần cảm kích. Bổn tọa tu dưỡng mấy ngày, chờ lúc xuất quan sẽ rời đi, các ngươi đừng quấy rầy.
Tiêu Thần nói xong đứng dậy. Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ cung tiễn hắn đi.
Tiêu Thần vào mật thất tu luyện, phất tay bày ra cấm chế, bởi vì vụ Thủy Dương tông nên hắn hành động càng cẩn thận hơn. Tiêu Thần tốn chút công sức vào cấm chế, tăng thêm phòng ngự, có công hiệu báo động trước, sau đó lấy Tả Mi Đạo Tràng ra đi vào trong.
Ngay sau đó Tiêu Thần xuất hiện ở mật thất tu luyện trong đạo tràng. Tiêu Thần ngồi khoanh chân, tay lóe linh quang lấy một hộp ngọc ra, bên trong đựng hồ lô giao dịch với tu sĩ mặt đen. Tiêu Thần phất tay mở nắp hộp, nheo mắt nhìn nửa ngày, cảm nhận chấn động trong nguyên thần có sự hân hoan, hắn vươn tay cầm hồ lô lên.
Hồ lô to cỡ bàn tay người trưởng thành, chính giữa nhỏ hẹp, đầu đuôi như hai hạt châu, tròn trịa trươn bóng, chất liệu như ngọc thạch, xúc cảm hơi lạnh, mỗi cách mấy giây có tia bảy sắc vụt qua.
Tiêu Thần cầm hồ lô trong tay, hơi trầm ngâm, tay từ từ siết chặt. Nghe tu sĩ mặt đen nói hồ lô siêu cứng, tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh không thể làm hư hao chút gì. Tiêu Thần đã cầm hồ lô trong tay thì muốn kiểm nghiệm thử. Rất nhanh mắt Tiêu Thần lộ tia kinh ngạc, lực lượng thân thể của hắn siêu khủng bố, nếu đánh hết sức thì kinh người còn hơn sức phá hoại thần thông của tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh. Nhưng Tiêu Thần không ngừng gồng sức đến dần ra hết sức mà hồ lô vẫn không có thay đổi gì.
Tiêu Thần chậm rãi buông tay, hơi trầm ngâm lật tay lấy Hắc kiếm ra cắt nhẹ trên hồ lô. Hắc kiếm cứng rắn không gì không thể phá nhưng lần này vô ích, lưỡi kiếm xẹt qua không để lại dấu vết trên hồ lô.
Tiêu Thần giật nảy mình sau đó mừng rỡ, Hắc kiếm cũng không thể làm hư hoại hồ lô chút nào, tu sĩ mặt đen không nói ngoa. Hèn gì tu sĩ mặt đen cho rằng hồ lô là báu vật ghê gớm, tiếc rằng báu vật vô duyên với gã cuối cùng rơi vào tay Tiêu Thần. Nhưng rồi Tiêu Thần cau mày, cất đi Hắc kiếm, hắn cầm hồ lô trầm tư nửa ngày không thể không đối diện một vấn đề, làm sao biến hồ lô thành của mình.
Luyện hóa báu vật bình thường thì có ba cách huyết luyện, pháp luyện, thần luyện. Tiêu Thần trầm tư quyết định thử xem.
Tiêu Thần co tay búng, đầu ngón tay ứa ra một giọt tinh huyết nhỏ vào hồ lô, nếu là báu vật vô chủ rất có thể sẽ hút tinh huyết này, luyện hóa bước đầu, sinh ra chút liên kết với Tiêu Thần. Giọt tinh huyết nhỏ lên hồ lô, đỏ tựa máu, tia vàng lấp lóe xẹt qua nhưng không thể hòa vào nhau, hoàn toàn bị ngăn cách.
Cách huyết luyện vô hiệu.
Tiêu Thần hơi tạm dừng, tay cầm hồ lô, lòng bàn tay tuôn ra pháp lực bao bọc hồ lô. Nhưng chờ đợi nửa ngày pháp lực vẫn bị ngăn cách, Tiêu Thần thử không ngừng tăng mạnh pháp lực luyện hóa vẫn không có hiệu quả gì, cách pháp luyện vô dụng.
Liên tục thua, nhưng Tiêu Thần đã chuẩn bị tâm lý nên không quá thất vọng. Nếu thu hồ lô dễ dàng như vậy thì tu sĩ mặt đen đã không đến nỗi ôm nó nhiều năm mà không có tiến triển gì, đành nhịn đau giao dịch ra ngoài.
Tiêu Thần đã thu hồ lô vào tay phải có tâm lý nghiên cứu lâu dài, có lẽ ngày sau cơ duyên tới có thể luyện hóa nó, hoàn toàn khống chế. Nghĩ đến đây lòng Tiêu Thần bình tĩnh lại.
Huyết luyện, pháp luyện đều thất bại, cuối cùng chỉ còn lại thần luyện. Ba loại thủ đoạn này tu sĩ bình thường đều biết, Tiêu Thần vốn không ôm hy vọng gì. Thần thức vươn ra bao lấy hồ lô.
Ngay sau đó Tiêu Thần cứng người lại, mở bừng mắt ra, bởi vì thần thức của hắn không bị ngăn cách dễ dàng chui vào trong hồ lô. Tiêu Thần không có thời gian tìm tòi nghiên cứu đã bị lực lượng bá đạo trực tiếp bài xích ra ngoài.
Tiêu Thần cau mày, lực lượng bài xích cực mạnh, làm nguyên thần của hắn hơi chấn động. Mắt Tiêu Thần lóe sáng, không hề thụt lùi ngược lại thầm mừng. Không sợ hồ lô đánh trả, chỉ sợ nó không có phản ứng. Có động tĩnh mới tìm được cơ hội khống chế trong tay.
Tiêu Thần động ý niệm, lại có vài lũ thần thức vươn ra, giống như lúc trước trực tiếp tiến vào, nhưng giây lát đã bị đuổi ra. Tiêu Thần đã chuẩn bị tâm lý, chỉ có thể thông qua thần thức mơ hồ thấy một mảnh hư vô, trong hư vô dường như có bảy sắc lững lờ trôi.
Không gian hư không có bảy sắc chậm rãi trôi.
Đây là hình ảnh mơ hồ xuất hiện trong đầu Tiêu Thần, khi thấy bảy sắc màu thì hắn chợt nhớ ra vài chuyện, thầm nhủ tính sai, hắn quên đều then chốt nhất.
Lúc tu sĩ mặt đen lấy hồ lô ra trong nguyên thần của Tiêu Thần chợt tuôn ra dục vọng chiếm hữu mãnh liệt, xúi giục hắn bất chấp tất cả thu nó vào tay. Hơn nữa hồ lô lấp lóe bảy sắc.
Nguyên thần, hồ lô, bảy sắc.&
Bình luận