Đạo (Dịch) – Chương 2497

Tiêu Thần hiểu ngay ý đồ của Dương Ly Tử, lão quái này thấy hắn có vũ khí trong tay, không thể dùng thần thông bình thường oanh giết nên triệu hoán ra lốc xoáy, muốn mượn lực xé của lốc xoáy nghiền giết hắn.

Gió là lực lượng vô hình, dù bị chém đứt cũng không ảnh hưởng, có thể giảm uy năng Hắc kiếm trong tay Tiêu Thần xuống thấp nhất. Với tu vi của Dương Ly Tử triệu hoán ra lốc xoáy, lực lượng cắn nuốt vô hình đủ nuốt Tiêu Thần, Hắc kiếm có thể rạch phá một tầng nhưng không thể cắt đứt lực lượng cắn nuốt vô số tầng, hắn giãy dụa bị nuốt vào trong gió lốc.

Vào trong lốc xoáy, lực xoáy nhanh mang đến sức mạnh cắt lên đến mức độ kinh người. Lực lượng mạnh mẽ đó tựa như đao phong vô hình từ bốn phương tám hướng ập đến, tầng tầng lớp lớp kéo dài không dứt, căn bản không thể ngăn cản. Da thịt bên ngoài của Tiêu Thần bị cắt thành mấy cái khe nhỏ hẹp, vì lực lượng cường đại trong thịt trấn áp nên không có máu ứa ra. May mà Tiêu Thần đã dự đoán được điều này nên khi vào lốc xoáy lập tức nhắm mắt lại, động ý niệm, Tử Nguyên Thú giáp trên người kéo dài ra bao trọn thân thể hắn, bao gồm máu, không lộ ra khe hở nào.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Tiếng va chạm nhỏ mà dày đặc không ngừng truyền đến, Tử Nguyên Thú giáp bị đập lõm mấy cái lỗ kích cỡ khác nhau. Nhưng mặc cho lốc xoáy ở bên ngoài tàn phá thế nào đều không thể tổn hại Tử Nguyên Thú giáp. Dù có sức mạnh truyền qua giáp da thì cơ thể mạnh mẽ của Tiêu Thần triệt tiêu ngay, không thể tổn thương cho hắn được.

Tử Nguyên Thú giáp ở bên ngoài như bình chướng chặn lại hết đòn công kích.

Dương Ly Tử chú ý đến giáp da Tiêu Thần mặc trên người, nhìn nó nguyên vẹn trong gió lốc liền biết vật này giống như Hắc kiếm, đều là báu vật ghê gớm.

Dương Ly Tử hơi trầm ngâm, đột nhiên giơ tay chỉ vào Tiêu Thần.

Chỉ giáng xuống, một chỉ ấn lặng lẽ chui vào lốc xoáy nhanh như tia chớp bắn hướng Tiêu Thần. Lực lượng cái chỉ hoàn toàn dung nhập vào lốc xoáy, tu sĩ bình thường khó phân biệt ra hai thứ khác nhau.

Nhưng lúc chỉ ấn đến gần Tiêu Thần thì hắn xoay người, Hắc kiếm bỗng chém xuống cắt đứt chỉ ấn, chém ngay giữa khúc, trực tiếp phá tan. Lực phản chấn từ thần thông bị Tử Nguyên Thú giáp triệu tiêu gần hết, còn dư cũng bị Tiêu Thần hóa giải dễ dàng.

Tiêu Thần chỉ xéo Hắc kiếm nhìn thẳng hướng Dương Ly Tử, hắn không nói nhưng đã biểu lộ ý của mình.

Dương Ly Tử lặng im, lão nhìn Tiêu Thần bình yên trong lốc xoáy, mắt sinh ra tia bất đắc dĩ. Tu vi của Dương Ly Tử cao hơn Tiêu Thần rất nhiều nhưng trong tay hắn có Tử Nguyên Thú giáp, Hắc kiếm, một cái là phòng ngự cực độ, một cái là công kích cực độ khiến hắn có lực lượng ngay mặt đánh với tu sĩ đỉnh Sáng Thế cảnh. Dương Ly Tử dùng hết thủ đoạn căn bản không thể giết Tiêu Thần. Nếu Tiêu Thần thoát ra thì Thủy Dương tông sẽ có thêm một cường địch, trừ Dương Ly Tử ra chẳng ai đấu lại hắn. Vấn đề là Tiêu Thần đơn độc một mình khi ra tay chẳng kiêng dè gì, nếu hắn bất chấp điên cuồng trả thù thì Thủy Dương tông sẽ phải trả giá cực đắt.

Trong Tinh Vực Tội Ác có tông môn đắc tội một cường giả đơn độc, bị người quấy rầy hơn ngàn năm, tu sĩ nào rời khỏi chỗ tông môn trú đóng sẽ bị cường giả đánh lén chặn giết.

Nhiều lần bao vây tiễu trừ cường giả nhưng không được gì, khiến tông môn lục đục nội bộ cuối cùng giải tán.

Dương Ly Tử thấy nhức đầu, lão không muốn trêu vào kẻ thù như thế cho Thủy Dương tông, không thì cơ nghiệp lão vất vả xây dựng sẽ vì vậy mà nguyên khí đại thương, thậm chí xuống dốc không phanh.

Khi biết Tiêu Thần có sức mạnh đó thì suy nghĩ của lão quái này thay đổi. Kẻ yếu mặc người thịt cá tàn sát, cường giả mới có tư cách người chú trọng, thậm chí thay đổi ý định.

Tiêu Thần có tư cách đó.

Dương Ly Tử ngẫm nghĩ, lòng đã có quyết định. Dương Ly Tử vung tay áo, lốc xoáy tàn phá thiên địa tan biến, đã xác định không thể giết chết Tiêu Thần chẳng bằng ngừng ngay, chậm trễ càng lâu thì hai bên oán hận càng sâu.

Tiêu Thần hiện ra, Tử Nguyên Thú giáp phủ trên người hắn từ từ co rút lộ ra phần đầu.

Tiêu Thần nhìn Dương Ly Tử, lạnh lùng hỏi:

- Như thế nào? Dương Ly Tử đạo hữu không muốn ra tay tiếp?

Dương Ly Tử nheo mắt nói:

- Lão phu thừa nhận ngươi đúng là có thủ đoạn, lão phu tuy rằng không thể giết ngươi nhưng nếu dùng lốc xoáy nhốt người rồi tập kết Thiết Vũ Vệ tấn công chưa chắc không thể hạ gục ngươi.

Khóe môi Tiêu Thần cong lên thì thào:

- Nếu vậy thì Dương Ly Tử đạo hữu cứ thử đi.

Dương Ly Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người va chạm trong hư không, chẳng ai chịu lùi bước, tia sáng lạnh lấp lánh.

Vài giây sau lão quái cười dài một tiếng đánh phá sự yên tĩnh giữa hai người:

- Tiêu Thần đạo hữu, lão phu thừa nhận ngươi có tư cách khiến lão phu nhìn thẳng. Việc này chúng ta cho qua, từ nay không làm khó dễ nữa chịu không?

Tiêu Thần sớm đoán được ý tưởng của Dương Ly Tử, hắn mới vào Tinh Vực Tội Ác, không muốn bị lộ hết bài tẩy ra.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Tiêu mỗ vốn không muốn chọc vào thị phi, nếu tông chủ nguyện ý dừng tay thì không thể tốt hơn.

Thủy Dương tông có ý muốn giảng hòa thì Tiêu Thần không thể cắn chết không nhả, hai bên không có mối thù không thể giải tỏa.

- Ha ha ha! Tốt, lão phu và Tiêu Thần đạo hữu xem như không đánh không quen nhau. Mười ngày sau là thọ yến của lão phu, nếu khi đó đạo hữu còn ở đây mời đến uống một ly!

Dương Ly Tử là loại người cầm được thì buông được, nếu lòng đã quyết định vậy lão sẽ bỏ qua hết mọi khó chịu.

Tiêu Thần không vội từ chối, trầm ngâm nói:

- Tiêu mỗ không thể hứa trước được, nếu khi đó có thời gian có lẽ sẽ đi quấy rầy.

Dương Ly Tử cười nói:

- Một lời đã hứa.

Tiêu Thần ngẫm nghĩ, khẽ nói:

- Dương Ly Tử tông chủ, ba người này có chút quan hệ với ta, hy vọng sau này trong phạm vi Thủy Dương tông sẽ không có người làm khó bọn họ được không?

Tiêu Thần chỉ vào Tinh Hệ Tội Ác, Miêu Thành, Bao Vũ, ba người thầm cảm kích.

Dương Ly Tử liếc mắt qua, không thèm để bụng chút chuyện nhỏ này, đồng ý ngay:

- Tiêu Thần đạo hữu, lão phu còn có chút chuyện cần giải quyết, xin đi trước, cáo từ.

Dương Ly Tử nói xong rời đi, chớp mắt biến mất.

Mặt Tịch Đông Thủy cứng ngắc, thấy Tiêu Thần liếc qua mình thì cười lúng túng, gã dẫn theo đám tu sĩ vội vàng đi mất.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...