Đạo (Dịch) – Chương 2490

Giọng Tiêu Thần bình tĩnh trực tiếp thừa nhận việc tranh giành đấu giá Tô Ngô trang viên với Tịch Đông Thủy. Ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Thần trở nên cẩn trọng. Tu sĩ lấy ra ngàn vạn Nguyên Tinh tất nhiên không tầm thường, Tiêu Thần biết đắc tội với Thủy Dương tông còn dám thản nhiên thừa nhận, sự tự tin mạnh mẽ này biểu minh hắn không e ngại bị Thủy Dương tông trả thù, chẳng qua không muốn gây rắc rối nên mới rút ra.

Hơn mười lão quái suy đoán thân phận của Tiêu Thần, mặc cho bọn họ vắt cổ cũng không nghĩ ra thân phận của hắn.

Cơ mặt Tịch Đông Thủy cứng ngắc giây sau cười nói:

- Đa tạ đạo hữu.

Nếu không có Tiêu Thần thì Tịch Đông Thủy tối đa bỏ ra bảy trăm vạn Nguyên Tinh là mua được Tô Ngô trang viên, giờ chẳng những tốn giá cao mới lấy được, mặt ngoài còn nợ nhân tình.

Lòng Tịch Đông Thủy âm trầm nhưng không lộ vẻ gì, biểu hiện của Tiêu Thần khiến gã không dám hành động lỗ mãng. Tịch Đông Thủy thầm tính toán sau hội đấu giá hôm nay gã phải phái người điều tra thân phận của Tiêu Thần ngay, nếu hắn thật sự có bối cảnh thâm sâu thì đành bỏ qua. Tịch Đông Thủy là thiếu tông chủ của Tịch Đông Thủy chứ không phải đồ ngu, sẽ không vì loại chuyện này trêu chọc cường địch cho tông môn. Nhưng nếu không có xuất thân khiến gã kiêng dè thì Tiêu Thần đừng mơ rời khỏi lãnh địa Thủy Dương tông.

Trải qua nhạc đệm ngắn ngủi, đấu giá tiếp tục diễn ra. Tuy có nhiều báu vật tinh phẩm khiến đám lão quái cạnh tranh đấu giá nhưng Tiêu Thần không xen vào nữa. Quang Chiếu cho giáp da, Hắc kiếm khiến hắn không thiếu báu vật. Bồ Đề Cổ Thụ trong không gian nguyên thần và Kim Ấn ẩn giấu trong nguyên thần khiến phòng ngự nguyên thần của hắn an toàn trăm phần trăm. Tiêu Thần hơi cúi đầu, cảm giác thỉnh thoảng có ánh mắt nhìn mình. lúc trước Tiêu Thần ra giá ngàn vạn Nguyên Tinh đã khiến nhiều tu sĩ có ý tưởng, chờ đấu giá kết thúc hắn phải đi ngay, không thì sẽ sinh sự.

Một canh giờ sau, vật phẩm đấu giá cuối cùng thành giao.

Bành Lão Đầu cười nói:

- Đấu giá hôm nay đến đây kết thúc, nhưng theo quy định sau khi đấu giá các vị đạo hữu có thể trao đổi báu vật trong phạm vi nhỏ ngay tại đây. Cụ thể giao dịch như thế nào mời các vị đạo hữu tự quyết định, Thần Cơ quán không xen vào.

Tiêu Thần đang định đi, giờ nghe vậy hơi do dự cuối cùng ngồi xuống. Tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh mỗi người đều có gia tài phong phú, có lẽ trong tay bọn họ có vật hắn cần.

Sắc mặt Quỷ Lão Quái hơi âm trầm, hôm nay lão ưa một món báu vật nhưng bị người đấu giá mất, chưa được đến thứ lão cần.

Quỷ Lão Quái là người đầu tiên đứng dậy nói:

- Hôm nay để tại hạ là người bắt đầu trước tiên đi.

Quỷ Lão Quái nói xong tay lóe linh quang lấy hai món báu vật ra.

- Âm Huyết Xoa, thuộc loại tà binh, lão phu tốn nhiều công sức chém một tu sĩ Sáng Thế cảnh mới có được. Bảo bối này có thể thông qua giết chóc hấp thu lực lượng không ngừng trưởng thành. Bây giờ kích phát hết sức có thể uy hiếp đến tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh. Lão phu muốn đổi một món báu vật loại phòng ngự thuộc tính thiên âm. Huyết Cổ đao, luyện chế từ xương cột sống man thú Sáng Thế cảnh, ngâm và hấp thu tất cả tinh huyết đặt ở nơi chí âm chí hàn rèn luyện ngàn năm mới thành.

Muốn đổi một báu vật phòng ngự nguyên thần. Không biết có đạo hữu nào đồng ý giao dịch thì có thể nói chuyện với ta.

Đám lão quái trong mật thất lắc đầu. Quỷ Lão Quái đợi nửa ngày không thấy ai lên tiếng, sắc mặt lão càng khó xem nhưng không thể xốc bàn được, đành hậm hực cất báu vật.

Sau Quỷ Lão Quái là một lão quái áo vàng đứng dậy:

- Trong tay lão phu có vài món báu vật muốn trao đổi cùng các vị đạo hữu . . .

Tiêu Thần nhìn nửa ngày, lục tục có mấy người đứng dậy, báu vật đưa ra trao đổi đều không tồi nhưng không quá quý giá. Bảo bối tốt ai đều muốn giữ trong tay, sao có thể dễ dàng đưa cho người khác. Khi Tiêu Thần dần mất kiên nhẫn định đứng dậy bỏ đi thì tu sĩ mà Tịch Đông Thủy kêu là Hắc thúc do dự thật lâu, sau đó cắn răng đứng lên chắp tay nói:

- Năm xưa tại hạ tình cờ được một món dị bảo nhưng nghiên cứu vắt óc thật lâu vẫn không thể khống chế được nó, hôm nay lấy ra cho các vị đạo hữu cùng xem.

Tay gã lóe linh quang lấy ra một hộp ngọc, nắp hộp mở lộ ra hồ lô to cỡ bàn tay người trưởng thành, nhìn như bằng ngọc, hồn nhiên thiên thành không có chút dấu vết điêu khắc, ngẫu nhiên có bảy sắc vụt qua.

Tiêu Thần cứng người, rất nhanh trở lại bình thường, cố kiềm chế nỗi lòng sôi trào. Tiêu Thần chậm rãi ngước lên nhìn hồ lô trong tay tu sĩ mặt đen, biểu tình của hắn bình tĩnh không lộ khác lạ nhưng lòng thầm quyết tâm phải lấy được hồ lô này.

Khoảnh khắc tu sĩ mặt đen lấy hồ lô ra thì trong nguyên thần của Tiêu Thần nổi lên chút dao động, dù mỏng manh nhưng truyền đến từ sâu trong nguyên thần. Dục vọng chiếm hữu âm u mãnh liệt làm người Tiêu Thần run rẩy. Tiêu Thần không biết hồ lô này là thứ gì nhưng bảy sắc thỉnh thoảng lóe lên giống hệt như bảy sắc trong nguyên thần của hắn, thứ này có tác dụng rất quan trọng với hắn, không tiếc mọi giá phải thu nó vào tay!

Tu sĩ mặt đen bắt đầu kể:

- Hồ lô này là báu vật thiên địa sinh thành, năm xưa lão phu ngẫu nhiên có được nó ở một nơi tuyệt địa, thẩm tra thật lâu cũng chưa tìm được ghi chép liên quan đến nó. Mấy năm nay lão phu luôn muốn khống chế nó nhưng dùng đủ mọi thủ đoạn có thể nghĩ ra đều không được. Theo lão phu trắc thử thì hồ lô này có thể cắt đứt tất cả lực lượng mà lão phu nhận biết xâm nhập vào, lão phu thử vô số lần không thể gây ra chút tổn thương cho nó. Nếu không phải vì thật sự không có cách nào nắm giữ nó thì lão phu tuyệt đối sẽ không lấy báu vật ra cho người xem.

Nói đến câu cuối vẻ mặt tu sĩ mặt đen đầy bất đắc dĩ. Năm xưa gã có được hồ lô này chỉ vì may mắn, đến bây giờ gã còn nhớ dây leo xanh che lấp cả bầu trời, rậm rạp um tùm bao phủ thiên thạch nhưng chỉ kết ra một trái hồ lô này. Nó tuyệt đối là một món bảo bối, đáng tiếc không thuộc về gã.

Lời kể của gã làm mọi người hứng thú, mắt lóe tia sáng kỳ dị.

- Hắc Lão Quái, nếu đã lấy hồ lô ra trao đổi thì hãy nói giá đi, cũng tiện cho trong chúng ta có ai muốn lấy nó.

Tu sĩ mặt đen rất là không nỡ nhưng dằn lòng xuống, báu vật quý giá đến mấy nếu không thể phát huy ra tác dụng nên có thì chỉ là phế vật, giữ làm kiểng chẳng bằng giao dịch cho rồi.

Gã liếc mắt qua nói:

- Hồ lô của ta không bán, chỉ trao đổi đan dược trợ giúp đột phá tu vi.

Chương 2491vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...