Tiêu Thần vẫn giữ tư thế cũ, sắc mặt không thay đổi. Lúc nghe báo giá bốn trăm hai mươi vạn Tiêu Thần lập tức đưa ra giá năm trăm vạn. Tiêu Thần vốn có mấy trăm vạn Nguyên Tinh, cộng thêm Quang Chiếu đưa cho trữ vật giới chỉ chất đống mấy ngàn vạn, bỏ ra năm trăm vạn mua Tô Ngô trang viên không khiến hắn đau lòng chút nào. Báu vật trân phẩm loại động phủ này thế này nếu bán trong Đại Thiên Giới giá cả ít nhất là hai ngàn vạn Nguyên Tinh trở lên, chỉ vì Tinh Vực Tội Ác hiếm có Nguyên Tinh nên sức mua mới tăng lên mấy lần.
- Năm trăm vạn Nguyên Tinh.
Nữ tu báo giá trông bình tĩnh, mắt lóe tia kinh ngạc. Một lần nâng giá tám mươi vạn Nguyên Tinh, rộng rãi như vậy dù ở hội đấu giá loại nhỏ đẳng cấp Sáng Thế Phong Vương cảnh cũng ít gặp, có thể thấy tu sĩ báo giá quyết tâm có được thứ đó.
- Năm trăm năm vạn Nguyên Tinh.
- Năm trăm tám mươi vạn Nguyên Tinh.
- Sáu trăm năm mươi vạn Nguyên Tinh.
***
Giá cả tăng mảng lớn, mấy lão quái dù không nỡ nhưng do dự một lúc cuối cùng hừ nhẹ từ bỏ cạnh tranh đấu giá. Tô Ngô trang viên là báu vật thượng hảo nhưng giá thế này đã hơi cao. Mặc dù họ là tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh nhưng cũng khó kiếm Nguyên Tinh, đành nhịn đau bỏ qua chí bảo. Ai nấy sắc mặt khó coi, không khí trong mật thất bỗng chốc nặng nề.
Bành Lão Đầu mặt không đổi sắc, môi còn treo nụ cười. Nơi này là Thần Cơ quán, ai dám sinh sự ở đây? Chờ đợi người đó là bị Thần Cơ tông truy sát không chết không ngừng! Bành Lão Đầu không cho rằng trong đám người này có ai dám can đảm khiêu khích uy nghiêm của Thần Cơ tông.
- Bảy trăm tám mươi vạn Nguyên Tinh.
- Tám trăm tám mươi vạn Nguyên Tinh.
Nữ tu báo giá mắt tràn đầy giật mình.
Mắt Bành Lão Đầu nóng cháy. Một lần tăng giá trăm vạn Nguyên Tinh, rộng rãi như thế đã siêu kinh người trong Tinh Vực Tội Ác.
Hơn mười lão quái ngồi cạnh bàn dài tập thể im lặng, bọn họ nghe báo giá cũng thót tim. Trong số họ rất ít có tu sĩ ném gần ngàn vạn Nguyên Tinh, e rằng chỉ còn hai, ba người vẫn đang cạnh tranh.
Tịch Đông Thủy hơi cúi đầu, vẻ mặt bình tĩnh. Tu sĩ mặt tròn ngồi cạnh gã thì sắc mặt âm trầm, khiến mọi người hiểu bọn họ cũng nằm trong số người tranh giành.
Vài giây sau có giá mới:
- Chín trăm vạn Nguyên Tinh.
Giá cả vừa kêu lên lại bị đổi mới:
- Một ngàn vạn Nguyên Tinh!
Khi kêu giá nữ tu không kiềm được lòng kích động, giọng run run. Thần Cơ tông mở Thần Cơ quán trải rộng Tinh Vực Tội Ác, nhưng rất ít báu vật đấu giá đến đẳng cấp ngàn vạn, chuyện hôm nay sẽ được xếp vào ghi chép trong tông môn, nàng sẽ được ban thưởng Nguyên Tinh không ít.
Mật thất yên lặng không tiếng động, có thể nghe thấy lão quái tham gia cạnh tranh đấu giá thở dồn dập.
Tịch Đông Thủy chậm rãi ngẩng đầu, dù tâm tính của gã trầm ổn nhưng lúc này mặt đã xanh mét.
Tịch Đông Thủy chậm rãi nói:
- Mười ngày sau là sinh thần của gia tổ, hôm nay ta cố ý đến tham gia đấu giá vì muốn mua một món quà hạ thọ cho lão nhân gia. Tại hạ ra giá một ngàn lẻ một vạn Nguyên Tinh, mong đạo hữu hãy nhường Tô Ngô trang viên lại cho Thủy Dương tông ta.
Dứt lời Tịch Đông Thủy quay sang xin lỗi Bành Lão Đầu:
- Việc này là Đông Thủy phá quy tắc, chỉ vì ta tích góp nhiều năm chỉ có ngàn vạn Nguyên Tinh, không thể đưa ra nhiều hơn nữa. Vì biểu đạt lòng xin lỗi, Thần Cơ quán ở trong Đông Quách thành có thể miễn nộp Nguyên Tinh trong ba năm, xin Bành tiền bối đừng trách.
Tinh Hệ Tội Ác không có quy định tuyệt đối, miễn có đủ sức mạnh thì có thể thay đổi nhiều chuyện.
Ví dụ chuyện này.
Bành Lão Đầu nhăn mặt nhưng ngàn vạn Nguyên Tinh đã vượt rất xa giá trị thực của Tô Ngô trang viên, cộng thêm Tịch Đông Thủy làm như vậy đã chừa đủ mặt mũi cho Thần Cơ quán, không tính quá thiệt thòi. Bành Lão Đầu lặng im một lúc không nói, đây là thái độ ngầm chấp thuận. Tuy Thần Cơ tông mạnh nhưng ở trong phạm vi thế lực Thủy Dương tông, nên nể nang một chút.
Tịch Đông Thủy chắp tay vái, quét mắt qua hai bên bàn. Tịch Đông Thủy muốn xem ai cạnh tranh với gã ra giá trên trời ngàn vạn.
Các lão quái trong mật thất tuy đều có bối cảnh thâm sâu nhưng so với Thủy Dương tông thì hơi yếu. Dương Ly Tử sắp đột phá Sáng Thế Phong Vương cảnh thăng cấp đỉnh Sáng Thế càng khiến bọn họ kiêng dè, giờ Tịch Đông Thủy lên tiếng, bọn họ cũng đảo mắt quanh mật thất. Tu sĩ tham gia đấu giá hôm nay đa số là ở tinh hệ xung quanh, đều biết gốc gác của nhau, không nhiều người hào phóng ném ngàn vạn Nguyên Tinh nổi. Xem biểu hiện mấy cái trước thì không phải bọn họ ra giá.
Rất nhanh mọi người dần tập trung vào ba tu sĩ mới tham gia, chắc chắn kẻ bỏ vốn lớn như vậy nằm trong ba người này.
Ánh mắt tập trung vào khiến hai tu sĩ ngồi dưới tay và đối diện Tiêu Thần biến sắc mặt.
Tu sĩ ngồi dưới tay hơi trầm ngâm rồi giải thích rằng:
- Tuy tại hạ tham gia đấu giá nhưng rất sớm đã rút tay về.
Dù sao ở trong lĩnh vực của người ta, gã không muốn khi không đắc tội Thủy Dương tông.
Tu sĩ phía đối diện cũng gật đầu, dù chưa nói nhưng đã biểu lộ thái độ.
Vậy là tất cả ánh mắt cùng nhìn một nơi.
Tiêu Thần cau mày, hắn không ngờ sự việc diễn biến đến tình trạng này. Tiêu Thần từ từ ngước lên, vừa lúc Tịch Đông Thủy nhìn qua.
Tịch Đông Thủy chắp tay hỏi:
- Vị đạo hữu này, không biết có thể bỏ được thứ yêu thích không?
Tịch Đông Thủy mỉm cười hiền hòa có chút xin lỗi, nhưng lúc trước Tiêu Thần đã cảm nhận được địch ý của gã nên sẽ không bị ngụy trang lừa gạt.
Tiêu Thần trầm ngâm rồi chắp tay nói:
- Vậy thì nhường Tô Ngô trang viên lại cho đạo hữu.
Tô Ngô trang viên không tệ nhưng chỉ chịu được lực lượng Sáng Thế Phong Vương cảnh, không phải thứ trong lý tưởng của Tiêu Thần. Vì không có báu vật càng tốt nên hắn đành chấp nhận, nhưng ngàn vạn Nguyên Tinh là quá nhiều. Tiêu Thần có nhiều Nguyên Tinh thật nhưng chẳng biết sẽ bị nhốt trong Tinh Vực Tội Ác bao lâu, nên tiết kiệm chút. Quan trọng nhất là vì Thủy Dương tông, Tiêu Thần không sợ rắc rối nhưng không muốn trêu chọc vào. Tiêu Thần không ngán thế lực mặt ngoài của Thủy Dương tông, nhưng trong bóng tối có còn ẩn giấu lực lượng gì hay không thì hắn không biết.
Vì vậy Tiêu Thần chọn dừng tay.
Bình luận