Đạo (Dịch) – Chương 2491

Đám lão quái trong mật thất biểu tình quái dị.

Tâm trạng Quỷ Lão Quái đang kém nghe vậy dài giọng nói:

- Hắc Lão Quái, hồ lô của ngươi dù thật sự là bảo bối nhưng ở trong tay ngươi bao nhiêu năm mà không thể dùng, giờ lấy ra đòi trao đổi đan dược trợ giúp đột phá tu vi có phải là giá hơi cao không? Chúng ta đây có ai không bị kẹt lại ở cảnh giới hiện tại, nếu thật sự có đan dược trợ giúp đột phá tu vi đã sớm cho chính mình dùng, cần gì chờ đến bây giờ?

Quỷ Lão Quái cười khẩy nói:

- Hồ lô của ngươi chỉ có thể nhìn không thể dùng, thôi giữ lại cho mình đi, lão phu không rảnh lãng phí thời gian với ngươi.

- Quỷ đạo hữu nói có lý, không biết sử dụng hồ lô thế nào, làm gì có giá trị như thế. Lão phu không chấp nhận được điều kiện của Hắc đạo hữu.

- Đổi điều kiện khác đi, nếu như thích hợp chúng ta còn có khả năng ra tay trao đổi thử một chút, xem như cầu may.

Bành Lão Đầu trầm ngâm nhìn hồ lô, cười nói:

- Hắc đạo hữu biết là Thần Cơ quán chúng ta không chỉ bán ra cũng sẽ gửi bán thu mua báu vật. Lão phu nguyện thanh toán năm mươi vạn Nguyên Tinh mua hồ lô của đạo hữu, thấy sao?

Tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh ra tay mà không làm tổn thương được hồ lô đủ chứng minh nó thần dị, năm mươi vạn Nguyên Tinh tuy rằng không phải số nhỏ nhưng lỡ gỡ bỏ bí mật hồ lô có lẽ sẽ được đền đáp phong phú. Nhưng trong tình huống chưa rõ ràng thì năm mươi vạn Nguyên Tinh đã là con số lớn.

Tu sĩ mặt đen sắc mặt âm trầm, nghe vậy lắc đầu:

- Lão phu chỉ đổi hồ lô với đan dược giúp đột phá tu vi, thứ khác miễn bàn, không thì lão phu thà để nó mục trong tay!

Lão quái này cũng rất ức chế, nhưng tin tưởng hồ lô không phải báu vật bình thường, quyết ý không dễ dàng buông tay.

Đám lão quái trong mật thất lắc đầu, đã bỏ ý định trao đổi. Tu sĩ mặt đen bất đắc dĩ, đang định ngồi xuống thì một giọng nói vang lên:

- Hắc đạo hữu, không biết có yêu cầu gì với đan dược?

Các cặp mắt tập trung vào Tiêu Thần, ánh mắt giật mình vì không ngờ hắn sẽ lên tiếng hỏi. Không lẽ hắn biết sự quý giá của hồ lô này? Đám lão quái mắt hấp háy tia sáng.

Tu sĩ mặt đen mừng rỡ, chưa kịp nói gì Tiêu Thần đã lên tiếng:

- Ta có ý muốn đổi lấy hồ lô đạo hữu chỉ vì tò mò nó là bảo bối gì, đạo hữu đừng tham ra giá cao quá, không thì ta sẽ ngồi xuống ngay.

- Đạo hữu yên tâm, tại hạ nói chuyện giữ lời, chỉ cần đạo hữu cung cấp đan dược giúp tại hạ đột phá tu vi thì hồ lô thuộc về đạo hữu, sẽ không thét giá cao ngất trời.

Tu sĩ mặt đen hơi trầm ngâm nói:

- Đan dược phải có giúp ích cho tu vi của tại hạ, phẩm cấp cụ thể thì chờ đạo hữu lấy được rồi chúng ta bàn lại.

Tiêu Thần cau mày cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý, hắn chưa làm gì thì Tịch Đông Thủy chợt cười nói:

- Hồ lo này trông cũng giống một món dị bảo, năm xưa gia tổ luyện chế đan dược từng ban cho ta một viên, vốn định để lại dành sau khi đột phá tu vi lại dùng nhưng hôm nay ta sẽ lấy ra trao đổi hồ lô với Hắc thúc.

Tịch Đông Thủy chắp tay hướng Tiêu Thần, vẻ mặt xin lỗi:

Tịch Đông Thủy luôn chú ý đến Tiêu Thần, lúc tu sĩ mặt đen lấy hồ lô ra trong không trung người hắn cứng ngắc, gã thấy hết. Chắc Tiêu Thần phát hiện hồ lô này có gì khác lạ, hoặc hắn biết nó. Tịch Đông Thủy suy tư một chút quyết định ra tay, có thể khiến tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh phản ứng như vậy chứng minh báu vật không tầm thường, trong đó cũng có phần trả thù Tiêu Thần.

Tu sĩ mặt đen mắt lóe tia mừng rỡ, quay đầu nhìn Tịch Đông Thủy:

- Đông Thủy, trong tay ngươi thật sự có đan dược đột phá tu vi do lão quái Dương Ly Tử luyện chế?

Tịch Đông Thủy mỉm cười nói:

- Thật hay giả thì chờ sau khi giao dịch Hắc thúc sẽ biết.

- Tốt, lão phu đổi với ngươi.

Lòng Tiêu Thần chùng xuống, ánh mắt âm trầm lạnh lùng nói:

- Hắc đạo hữu, là tại hạ trước tiên mở miệng giao dịch hồ lô với đạo hữu, làm việc gì nên chú ý có trước có sau. Có lẽ đạo hữu so sánh một phen rồi hẵng quyết định.

Tịch Đông Thủy cười nói:

- Đạo hữu nói không sai, Hắc thúc hãy so sánh rồi quyết định đi.

Đan dược trong tay Tịch Đông Thủy là Dương Ly Tử tự mình luyện chế để đột phá cảnh giới, hiệu lực kinh người. Tịch Đông Thủy lấy một viên ra, tự tin đủ để đổi hồ lô nên mới biểu hiện rộng lượng.

Tu sĩ mặt đen đầu óc xoay chuyển, thầm nghĩ gã kích động quá vội vàng rất có thể đắc tội với Tiêu Thần.

Giờ phút này nỗi lòng bình tĩnh trở lại, gã chắp tay nói:

- Lão phu một chốc kích động xin đạo hữu đừng trách, nếu vậy thì đạo hữu và Đông Thủy hãy tự lấy đan dược ra, chờ lão phu xem xong mới quyết định.

Tịch Đông Thủy lấy một chiếc trữ vật giới chỉ ra đặt trên bàn, co tay búng nhẫn trợt tới trước mặt tu sĩ mặt đen.

Tiêu Thần lộ vẻ mặt đăm chiêu, bàn tay giấu trong ống tay áo lật ra, một hạt cơm đỏ như làm bằng máu bị bỏ vào trữ vật giới chỉ trống, cũng đưa cho tu sĩ mặt đen lựa chọn.

Lão quái trong mật thất thầm hoang mang, giật mình vì Tiêu Thần và Tịch Đông Thủy tranh giành hồ lô, nhưng bọn họ không định xen vào. Dù hồ lô này thật sự là dị bảo thì bọn họ không biết cách khống chế nó, có được đến cũng vô dụng. Không biết Tiêu Thần, Tịch Đông Thủy dùng loại đan dược nào đổi lấy thứ kia? Đám lão quái dù tò mò nhưng bị trữ vật giới chỉ ngăn cách, không thể phát hiện được chút gì.

Tu sĩ mặt đen hơi khựng lại, cầm trữ vật giới chỉ mà Tịch Đông Thủy đưa trước, có thể thấy gã hứng thú với đan dược Tịch Đông Thủy đưa hơn. Lão quái này cảm ứng sơ, không có gì không ổn, sau đó đưa một tia thần thức vào rồi lộ vẻ mặt vui mừng, gật gù. Gã không nói nhưng rõ ràng rất vừa lòng đan dược của Tịch Đông Thủy.

Tịch Đông Thủy mỉm cười, liếc qua Tiêu Thần, thấy bộ dạng bình tĩnh như không của hắn thì thầm cau mày, sau đó gã lắc đầu. Đan dược này có công hiệu rất lớn cho tu sĩ Phong Vương cảnh thăng cấp, Hắc Lão Quái nên chọn giao dịch với gã.

Tu sĩ mặt đen cầm lên trữ vật giới chỉ của Tiêu Thần, thần thức chui vào trong, thấy một hạt cơm to cỡ nắm tay trẻ sơ sinh tựa như làm bằng máu. Người gã cứng ngắc, mặt đỏ hồng.

Huyết Ngọc Long Nha Mễ!

Gã tuyệt đối không nhận sai hơi thở này!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...