Đạo (Dịch) – Chương 2480

Đi theo dưới trướng Tuyền đại nhân khi chiến đấu luôn là kẻ địch chịu thiệt, miễn biểu hiện đủ xuất sắc sẽ được phần thưởng nên có. Tất cả chiến lợi phẩm đều nằm trong phạm vi ban thưởng. Công pháp, báu vật tiền tài, mỹ nhân, cái gì muốn có cũng có, chờ xem ngươi có tư cách lấy đi không.

Tiêu Tự Bộ dưới trướng Tiêu Thần được Tuyền cố ý bồi dưỡng dần thành một đội bầy sói tung hoành trong tinh vực hoang ngoại, gian xảo tham lam, khao khát máu tươi, đó là thắng lợi!

Bọn họ muốn thắng!

***

Yến Tử tỉnh dậy từ tu luyện, chân mày xinh đẹp hơi cau, mắt lóe tia khó hiểu và một chút bi thương mà chính nàng không hay biết.

Dung hợp huyết mạch phượng hoàng và được sư tôn bất chấp mọi giá bồi dưỡng, tu vi bốn tỷ muội tiến bộ kinh người. Cùng với tu vi tăng lên, bóng dáng trong đầu nàng càng mờ nhạt, giờ chỉ còn lại cái bóng mơ hồ. Có lẽ qua một lần bế quan hoặc sau khi tu vi đột phá là sẽ hoàn toàn xóa bỏ tâm ma này.

Nhưng không hiểu sao Yến Tử chẳng hề vui vẻ ngược lại thấy hụt hẫng, cảm xúc này vụt qua trong lòng nàng. Ký ức trong đầu nói cho Yến Tử biết sư tôn là người thân thiết nhất của bốn tỷ muội, sư tôn tuyệt đối sẽ không lừa gạt bọn họ. Sư tôn đã nói hắn là tâm ma thì chắc chắn như vậy.

Yến Tử hít sâu, từ từ nhắm mắt lại, rèm mi dại run run sau đó quay về bình tĩnh.

Yến Tử bắt đầu đợt bế quan thứ hai, hết sức tăng cao tu vi của mình, cũng để tiêu trừ tâm ma trong lòng.

***

Đại Sở Đế Cung.

Hơn một vạn bảy ngàn nữ nhân huyết mạch tinh thuần được tiếp dẫn từ Tiểu Thiên Giới, qua nhiều tầng sàn lọc đa số chỉ có thể làm tỳ nữ, số ít nữ nhân được thân phận cung tần, từ nay xem như nữ nhân của Sở Đế, có tư cách hầu hạ thiên tử.

Hôm nay là giây phút quyết định vận mệnh của họ.

Giọng cận thị the thé tuyên đọc danh sách sàn chọn, chỉ có mười cái tên. Tất cả nữ nhân ở bên dưới hồi hộp mong chờ, mỗi cái tên được xướng lên hấp dẫn vô số ánh mắt hâm mộ, bởi vì từ hôm nay trở đi thân phận của bọn họ thay đổi hoàn toàn.

Một người là chủ, một người là nô.

Ngu Cơ yên lặng đứng trong góc không bắt mắt, mấy năm nay nàng không biểu hiện quá xuất sắc, vừa cẩn thận bảo vệ mình vừa không chọc rắc rối, rất thận trọng. Vì Ngu Cơ biết rõ vào cửa cung sâu như biển, lạnh băng vô tình. Phi tần hậu cung nhìn như phong cảnh vô hạn, địa vị cao cả nhưng âm thầm đấu đá nhau, ngươi lừa ta gạt làm nàng lạnh lòng không muốn đến gần.

Đế Cung đã có ân chỉ, nữ nhân thi rớt có thể chọn ở lại cung hoặc rời đi. Ngu Cơ cẩn trọng bao nhiêu năm rốt cuộc chờ đến cơ hội thoát khỏi, chờ có kết quả nàng sẽ xin được rời khỏi Đế Cung.

- Linh Giới, Ngu Cơ.

Khi nghe giọng cận thị, đuôi mày xinh đẹp cau lại, mắt Ngu Cơ lộ tia khó hiểu. Từ những cặp mắt nóng bỏng xung quanh, rất nhanh Ngu Cơ biết mình không nghe lầm, trong danh sách có tên của nàng.

Minh châu dù giấu trong bùn cát cũng sẽ bị phát hiện.

Ngu Cơ nhận lấy ngọc điệp đại biểu thân phận cung tần của mình, nhìn viện lạc chia cho nàng cư ngụ, đặt tên là Nam Đình hiện. Ngu Cơ nhếch môi cười bất đắc dĩ.

***

Là nơi yên nghỉ cuối cùng của danh kiếm sau khi bị hủy, nơi này không cho phép bất cứ tu sĩ nào đến gần nhìn ngó để bày tỏ sự tôn trọng. Cho nên mấy ngàn năm qua không ai biết mặt ngoài nhìn như không có gì thay đổi nhưng Táng Kiếm trì đã đổi khác.

Trên đời được gọi là danh kiếm tất nhiên phẩm cấp thượng đẳng, có được uy năng bất phàm. Tuy kiếm bị hủy nhưng vẫn giữ lại một tia lực lượng tinh thuần nhất quanh quẩn trên thân tàn. Một kiếm sót lại lực lượng có lẽ hơi yếu, nhưng trăm kiếm, ngàn kiếm, vạn kiếm, khi loại lực lượng này chồng lên với số lượng không thể đếm hết sẽ bộc phát ra lực lượng kinh khủng khiến tim người đập nhanh. Nhưng hiện giờ lực lượng cường đại này đã biến mất gần hết.

Chính giữa Táng Kiếm trì có một trường kiếm không chút bắt mắt cắm ở đây, thân kiếm bỗng run nhẹ, nó tỉnh dậy từ giấc ngủ say.

Lặng im giây lát, nó bỗng cảm thấy không muốn ở lại đây nữa, nó muốn đi tìm kiếm một người. Tuy hai bên cách nhau xa thật xa nhưng nó mơ hồ cảm ứng được hơi thở của hắn, hơi thở khiến nó cảm thấy thân thiết.

Nó không biết tại sao mình xuất hiện ở đây, tại sao không như những trường kiếm xung quanh bị hủy hoàn toàn, tại sao thấy thân thiết với người đó, nên nó muốn đi tìm đáp án.

Ong ong ong ong ong!

Thân kiếm rung nhẹ chậm rãi rút ra khỏi mặt đất.

Cùng lúc đó, phế kiếm rải rác thác loạn bên cạnh nó chợt mục nát thành sắt vụn loang lổ, nhanh chóng khuếch tán sang xung quanh. Nguyên Táng Kiếm trì chỉ vài giây đã bị hủy. Vì tất cả lực lượng trong Táng Kiếm trì tập trung vào một thanh kiếm, thanh kiếm này rời khỏi đất đai Táng Kiếm trì.

Vào!

Trường kiếm bay lên cao rạch một vệt sáng đen, trực tiếp xé rách không gian, trốn vào trong đó mất tăm.

Nó muốn đi tìm hắn.

Tinh Hệ Tội Ác là thế giới hoàn toàn phong kín, có lẽ thiên địa sinh thành hoặc bị tu sĩ dùng thuật đại thần thông xây dựng, hoàn toàn ngăn cách không gian thành nơi độc lập. Trong Đại Thiên Giới có tám con đường đi vào Tinh Hệ Tội Ác, tám đế quốc giữ riêng từng con đường.

Đại Yên Đông Ba tinh vực, trong phạm vi tinh vực có tu chân tinh phẩm chất khá thấp, có nhiều khoáng vật tinh và phế tinh tu sĩ không thể tu luyện. Con đường đi thông Tinh Hệ Tội Ác trong biên cảnh Đại Yên rất gần với tu chân tinh khoáng vật này.

Đó là một màu đen tĩnh lặng chậm rãi xoay tròn trong trời sao, không có chút hơi thở nào phát ra, nếu không ai nói thì Tiêu Thần tuyệt đối không nghĩ đến nơi này là đường đi thông Tinh Vực Tội Ác nổi tiếng lừng lẫy.

Tướng lĩnh Ngự Lâm quân dẫn thân binh tiến đến, hơi chắp tay nói:

- Quốc công, chúng ta đã đến, mời.

Tiêu Thần nhẹ gật đầu, vẫn nhìn chằm chằm vào màu đen lơ lửng.

Ngao Tinh thuyền đậu trong trời sao, tu sĩ trên khoáng vật tinh nhận ra bọn họ đến, cảm nhận hơi thở cường đại phát ra từ con thuyền. Ở khoáng vật tinh thảm thực vật khan hiếm, quanh năm gió cát che trời, đám tu sĩ ngước đầu nhìn, ánh mắt lộ tia giật mình. Đã nhiều năm rồi bọn họ chưa từng thấy tu sĩ bị trịnh trọng áp giải đến. lần này người sắp bị đày vào Tinh Vực Tội Ác không tầm thường.

Tướng lĩnh Ngự Lâm quân dừng bước lại, thân binh sau lưng gã cũng ngừng:

- Quốc công, chúng ta chỉ đưa đến đây, đường còn lại xin hãy tự mình đi qua.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...