Đạo (Dịch) – Chương 2481

Vệt đen tuy không tiếng động nhưng có lực hút rất mạnh, có lực lượng chấn nhiếp cực mạnh. Là một trong các lối vào đưa đến tuyệt địa lưu đày như Tinh Vực Tội Ác phủ lên sắc màu bí hiểm cho nó. Dù chưa bao giờ nghe nói có tu sĩ đến gần đường hầm bị hút vào trong nhưng không ai muốn mạo hiểm.

Tiêu Thần hơi khựng lại, thở hắt ra rồi cất bước đi tiếp, trong lòng đã lựa chọn rồi thì hắn sẽ không dễ dàng thay đổi.

Tu sĩ áo xanh đạp hư không đi trong tinh vực.

Tiêu Thần nhìn vệt đen ngay trước mặt, đạp thêm một bước là hắn sẽ vào trong đó, một bước đạp xuống có lẽ là mãi mãi rơi xuống vực sâu, đời đời kiếp kiếp không thể quay về. Nên Tiêu Thần tạm dừng.

Tướng lĩnh Ngự Lâm quân mắt lấp lóe, thậm chí hơi mong chờ. Bóng đen dưới chân gã từ khi nào chậm rãi cuồn cuộn nổi lên.

Trong thân binh, một tu sĩ không chút bắt mắt hơi ngước đầu lên, khuôn mặt xa lạ nhưng mắt có chút quen thuộc lấp lóe linh quang mờ nhạt.

Nguyên tinh vực yên lặng vì Tiêu Thần tạm dừng, tất cả dường như đông lại, sau đó thế nào phải xem sự lựa chọn của hắn.

Tiêu Thần đột nhiên quay đầu bình tĩnh nói:

- Ta sẽ trở về.

Tướng lĩnh biến sắc mặt, thân binh mắt sáng rực.

Sau đó Tiêu Thần xoay người nhấc chân đi vào vệt đen, bị lực hút mạnh mẽ chớp mắt lôi tuột vào.

Tướng lĩnh Ngự Lâm quân nhìn tinh vực trống rỗng, thầm thở ra không biết vì tiếc nuối hay thở phào. Bóng đen dưới chân gã chậm rãi tán đi.

Thân binh lại cúi đầu, trong mắt lóe tia mờ mịt nhưng rất nhanh trở lại bình tĩnh, cúi đầu thầm hoang mang. Mới rồi gã chỉ nhớ đi theo tướng quân xuống thuyền áp giải Tiêu Thần, chuyện sau đó tuy nguyên thần đều nhớ rõ nhưng hơi mơ hồ, như có lớp sương mù bao phủ. Thân binh do dự một lúc, nhưng không báo cáo lên trên mà chôn sâu dưới đáy lòng.

***

Khi Tiêu Thần bước chân vào thì vệt đen phát ra lực hút khiến người tim đập nhanh, tu vi như hắn không có chút sức ngăn cản trước lực lượng này, chỉ có thể bị nó kéo vào.

Đó là một cuộc phiêu lưu khá dài, luôn ở trong con sông dưới lòng đất tối tăm, xung quanh toàn là bóng tối không chút ánh sáng.

Tiêu Thần không muốn tránh thoát lực lượng này trói buộc, may mà cơ thể của hắn được đại trận tinh thần, Thăng Long trì luyện hóa càng mạnh hơn, lực lượng chấn động kịch liệt nhưng không thể tổn thương thực chất cho Tiêu Thần. Hắn khép hờ mắt chậm rãi vận chuyển pháp lực trong người để ứng đối nguy cơ tùy thời sẽ xuất hiện.

Nửa tháng sau.

Bùm!

Không gian vỡ nát, nhiều lực lượng hỗn loạn tuôn ra, trong đó có một bóng người bị lực lượng trùng kích rất nhanh đứng vững, ngước đầu nhìn quanh.

Tinh vực mênh mông, lấp lánh ánh sao, nơi này trông không khác gì với bên ngoài. Nhưng rất nhanh Tiêu Thần cau mày, bởi vì hắn phát hiện trong tinh vực này nguyên khí thiên địa mỏng manh hơn Đại Thiên Giới vài lần, trời sao rộng lớn trong cảm ứng của hắn toát ra hơi thở già nua mục nát.

Nơi này chính là Tinh Vực Tội Ác.

Tiêu Thần đang trầm tư bị phá rối, hắn từ từ ngước nhìn sâu trong tinh vực, mấy hơi thở với tốc độ siêu nhanh bay hướng hắn. Tiêu Thần nhếch mép cười nhạt, tuy lực lượng của hắn bị hao tổn nhiều khi vào Tinh Vực Tội Ác nhưng không thèm để mắt tới mấy người đó.

Tiêu Thần mới vào Tinh Vực Tội Ác, vừa lúc nương bọn họ tìm hiểu nơi này. Mấy tu sĩ đến săn bắn hoàn toàn không biết từ lúc bọn họ tuyển chọn ra tay thì địa vị con mồi và thợ săn đã đảo ngược.

Có bốn người đến, ba nam một nữ, mặc trường bào vải thô, mắt lấp lóe hưng phấn và nóng bỏng. Không ngờ lần này may quá, mới ra cửa không lâu đã gặp tu sĩ vừa bị đày vào Tinh Vực Tội Ác.

Loại con mồi này được hoan nghênh nhất.

Khi vào Tinh Vực Tội Ác vì đối kháng lực lượng cắn nuốt không để bị chết giữa đường, tu sĩ lưu đày bị hao tổn sức mạnh trầm trọng, thậm chí bị thương nặng, tu vi giảm mạnh, khả năng thợ săn xuống tay thành công lớn nhất. Quan trọng nhất là tu sĩ mới vào Tinh Vực Tội Ác thường hay mang theo nhiều báu vật, Nguyên Tinh quý giá từ bên ngoài vào, đánh cướp thường sẽ trả giá ít nhất mà được thu hoạch lớn nhất.

Trong tầm mắt phía xa đã nhìn thấy mục tiêu của họ, tiểu tử này không chạy trốn ngược lại đứng chờ.

Ha ha, hắn nghĩ đây là đâu? Là Đại Thiên Giới mà hắn biết rõ sao? Nhưng vậy cũng tốt, bọn họ đỡ mắc công tránh cho kéo dài bị kỳ đà chen ngang.

Bốn người bao vây, mặt tràn đầy cười nhạt. Trong cảm ứng hơi thở tiểu tử trước mặt chỉ có tu vi Tạo Vật cảnh, bốn người liên hợp dư sức giết hắn trong chớp mắt.

Một nam nhân tiến lên một bước trầm giọng nói:

- Tiểu tử, ngoan ngoãn giao hết báu vật trên người của ngươi ra có lẽ chúng ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống!

Nếu gã nói với tu sĩ nào trong Tinh Hệ Tội Ác sẽ bị vạch trần lời nói dối ngay.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Nếu ta không giao thì các ngươi làm gì?

Vẻ mặt của Tiêu Thần bình tĩnh nhưng chính điều đó khiến bốn người thận trọng hơn, ánh mắt kiêng dè nhìn hắn. Tuy nhiên bấy nhiêu đó chưa đủ để hù lùi bọn họ.

Tu sĩ thiếu nửa lỗ tai trái tiến lên một bước, cười khẩy nói:

- Vậy phải xem ngươi có tư cách giữ mạng mình không!

Dứt lời tu sĩ gầm lên, lấy một con dao găm đỏ ra, linh quang bừng lên ngoài người, gã lao vào Tiêu Thần. Tu sĩ này chỉ có tu vi Tạo Vật cảnh đại thành nhưng phát ra hơi thở gần bằng tu sĩ viên mãn, nhanh kinh người, chợt lóe đã đến gần Tiêu Thần, đâm dao găm vào ngực hắn.

Tiêu Thần sầm mặt xuống, mắt lóe tia sáng sắc bén. Tinh Vực Tội Ác quả nhiên không phải nơi yên ổn, người này nháy mắt ra tay liền động sát khí, muốn lấy mạng hắn.

Nếu vậy thì Tiêu Thần sẽ không nương tay, hỏi tin tức chỉ có ba người là đủ.

Một tay thò ra từ ống tay áo chỉ tới trước, đầu ngón tay tiếp xúc với dao găm màu đỏ phát ra tiếng sắt thép va chạm. Ngay sau đó dao găm màu đỏ đột nhiên tan vỡ, hóa thành mảnh nhỏ bay đầy trời.

Tu sĩ tấn công gào thảm, cơ thể bị ném văng ra xa, tiếng xương gãy làm người da đầu tê dại. Cả người gã vặn vẹo biến hình, kỳ lạ là máu không chảy ra, gã tắt thở.

Giao phong ngắn ngủi, người này bị một chỉ của Tiêu Thần oanh giết.

Còn dư hai nam một nữ sắc mặt nháy mắt trắng bệch, mắt tràn đầy sợ hãi. Bọn họ hét lên, linh quang dâng cao định chạy trốn.

Nhưng một giọng nói đông máu của họ lại:

- Ai dám trốn nửa bước là ta xóa sổ kẻ đó.&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...