Đạo (Dịch) – Chương 2479

Ngao Tinh thuyền rung bần bật, linh quang cấm chế bao bọc thân thuyền khuếch tán như sóng nước, lực lượng cắn nước kinh người truyền ra từ tinh vực sụp đổ nuốt hết mọi thứ xung quanh. Mấy thiên thạch nhỏ lơ lửng bị kéo vào trong, trải qua hoàn cảnh tinh vực rèn luyện bao nhiêu năm mà thiên thạch chưa bị tan vỡ nhưng rơi vào không gian sụp đổ bị nghiền nát dễ dàng thành phấn biến mất. Ngao Tinh thuyền như rơi vào vũng bùn, vùng vẫy khó khăn như con cá đối kháng cắn nuốt từ bên trái.

Trận pháp sư đi các góc thân thuyền tu sửa chỗ bị hư hao trong trận pháp. Lát sau lực hút từ bên trái cuối cùng biến mất, không gian trở về bình tĩnh. Tu sĩ trên Ngao Tinh thuyền thở phào, lần này không gian sụp xuống phát ra lực lượng mạnh vượt sức tưởng tượng của họ. Trận pháp trên thân tàu bị tổn hại rất nghiêm trọng, bất đắc dĩ đành tạm ngừng lại, dừng vận chuyển đại trận để tu sửa.

Tướng lĩnh Ngự Lâm quân ra lệnh chỉ huy mọi thứ, mắt vô tình liếc lâu thuyền sau lưng.

Tiêu Thần ở trong phòng phát hiện nguy hiểm bên ngoài đã qua, quét mắt qua Ngao Tinh thuyền, cảm ứng hoa văn trận pháp mờ nhạt sắp tắt. Tiêu Thần mắt lóe tia sáng sau đó khoanh chân ngồi.

Ngao Tinh thuyền đóng trận pháp là cơ hội cho Tiêu Thần đột phá giam cầm chạy đi, nếu thuận lợi rời khỏi, với tu vi của hắn chưa chắc không thể thoát khỏi Đại Yến truy bắt, tránh cho phải vào Tinh Vực Tội Ác. Lựa chọn có sức hấp dẫn rất lớn, nhưng nó chỉ hơi lóe lên trong đầu đã bị Tiêu Thần đè xuống ngay. Yến Hoàng cáo già không thể nào không đề phòng hắn, Tiêu Thần chưa phát hiện Ngao Tinh thuyền có gì không ổn nhưng nơi này ẩn giấu một đôi mắt hắn không thể tìm thấy đang nhìn chằm chằm từng hành động của hắn, nếu có rục rịch gì e rằng sẽ hứng lấy chặn giết tàn nhẫn. Vứt bỏ mấy lý do đó, dù Tiêu Thần thuận lợi chạy trốn, thoát khỏi Đại Yến thì mọi người bên cạnh hắn sẽ bị liên lụy, cơ nghiệp để lại trong Nhung quốc sẽ bị phá hủy hoàn toàn, sau này hắn sẽ chạy lung tung trong sự truy sát của Đại Yến. Tiêu Thần không muốn cảnh đó, nên hắn chọn ở lại, chọn vào Tinh Vực Tội Ác, vì hắn tự tin mình có thể sống trở về.

Tướng lĩnh Ngự Lâm quân nhìn căn phòng yên lặng, mắt lóe tia thất vọng. Một cái bóng sôi sục dưới chân gã, vài giây sau chậm rãi tán đi.

***

Trong quân trướng, Tuyền ngồi chễm chệ trên ghế tướng, nhưng vì quá đẹp trai, dù mặc giáp tướng biểu tình nghiêm túc vẫn không có uy nghi sát khí của tướng quân trăm trận sa trường. Đám thuộc hạ tướng lĩnh đứng hai bên thì biểu tình kính cẩn. Trong thời gian này Tuyền tự mình bày ra sức mạnh được tất cả tướng lĩnh dưới trướng Tiêu Thần thừa nhận, khi bọn họ nhìn Tuyền trong ánh mắt thậm chí biểu lộ tia kính sợ. Tuyền đại nhân chưa từng bày ra chút tu vi, chỉ bằng mưu kế tính toán không bỏ sót rất tinh vi đủ làm kẻ đối địch với gã thầm sợ.

- Tinh vực hoang ngoại không thuộc cương vực của quốc gia nào, chúng ta chiếm lĩnh nó là có thể biến thành lãnh địa của chúng ta.

Tuyền quét mắt bên dưới, lạnh nhạt nói:

Nhân Tổ đứng dậy cung kính nói:

- Vùng đất Tây Man Nhất Tinh đã bị chiếm lĩnh vào bảy ngày trước, đồng ý quy hàng.

Trương Lương Đống hành lễ nói:

- Nội chiến phân tranh trong Bắc Mạn Nhị Tinh, quân ta thừa dịp ra tay đã khống chế Nhị Tinh trong tay, dù chưa chính thức đầu hàng thần phục nhưng trong mấy ngày này chắc sẽ có kết quả.

Phạm Lâm Thần nghiêm túc nói:

- Phản loạn Sơn Việc tộc đã bình định, kẻ cầm đầu bị giết hết, tộc quần liên lụy xử nhẹ kẻ hùa theo, kẻ tái phạm không phạt. Tu sĩ có công tố giác, ra sức trong cuộc bình định Sơn Việt tộc thì theo tiêu chuẩn đại nhân đặt ra đã ban thưởng nên có.

Qua chém giết trong quân khiến khí chất của Phạm Lâm Thần càng trầm ổn, có phong phạm đại tướng một phương.

Ba người được trọng dụng nhất hiện nay dưới tay Tuyền, chấp chưởng người ba bộ đại quân. Những người khác cùng Tiêu Thần không phi thăng lên Đại Thiên Giới như Thiên Đỉnh, Địa Lô, Trương Mãn Cung, Lý Thao Lược đều đảm nhiệm chức vụ quan trọng, nắm giữ trọng quân.

Từ khi Tiêu Thần rời đi Tuyền dẫn theo đám bộ chúng đi vào tinh hệ biên cảnh Yết quốc đã mất, trong thời gian ngắn nhất đứng vững gót chân, bất cứ ai định khiêu khích đều bị lạnh lùng xóa sổ. Sau khi nghỉ ngơi lấy sức đại quân âm thầm điều khiển vào tinh vực hoang ngoại mở rộng lãnh địa, chỉ một lúc ngắn ngủi liên tục hạ mười ba tu chân tinh, phẩm cấp đều là hạ phẩm thậm chí không đáng gì nhưng vẫn khuếch trương lãnh địa của Tiêu Thần gần gấp đôi. Tiêu Tự bộ bị Tuyền thầm tách thành hai chi trấn loạn quân. Đội thứ nhất khai thác cương vực, do Nhân Tổ, Trương Lương Đống chấp chưởng, đội thứ hai củng cố cương vực chiếm được, do Phạm Lâm nắm giữ.

Tuyền khẽ gật đầu, mắt hẹp dài híp lại:

- Gần đây giảm chậm bước chân khuếch trương lại, tránh cho khiến Nhung quốc chú ý, hết sức tiêu hóa lãnh địa đã chinh phục. Ngoài ra âm thầm trưng binh các tộc trong tinh vực hoang dã, ta muốn trong vòng nửa năm đại quân dưới trướng mở rộng gấp đôi. Đừng keo kiệt báu vật, trọng thưởng cho tộc quần hưởng ứng trưng binh, tu sĩ nhập quân đều được ban pháp quyết tu luyện, báu vật vũ khí chế tạo riêng để hấp dẫn nhiều tu sĩ đầu vào hơn.

Nói đến đây Tuyền hơi tạm dừng:

- Ngoài ra phái người đi chỗ cũ của Yết quốc rải tin Yến Hoàng bất mãn với chủ Nhung quốc, quyết ý lựa chọn một chi trong cựu bộ Yết quốc sắc lập làm quốc, quản lý cương vực Yết quốc. Mặc kệ có ai tin hay không, ta muốn bất cứ tu sĩ nào xuất thân Yết quốc trong vòng mười ngày nghe được tin này, hấp dẫn tầm mắt tập trung vào Nhung quốc để tranh thủ nhiều thời gian cho chúng ta. Chuyện này giao cho Tham Quân doanh phụ trách.

Lãnh Thập Nhị bước ra khỏi hàng, lạnh lùng gật đầu rồi đi. Trong lòng Lãnh Thập Nhị chỉ thừa nhận một mình đại nhân, gã sẽ tuân theo lệnh của đại nhân phục tòng mệnh lệnh từ Tuyền, nhưng chỉ có thế.

Tuyền nhìn bóng lưng Lãnh Thập Nhị, không có vẻ gì là tức giận ngược lại rất thích.

Tuyền hơi giơ tay lên:

- Đi xuống đi, thống soái quân pháp tự lấy phần thưởng, làm tốt công tác của mình, chờ đợi bắt đầu sóng triều khuếch trương.

Các tướng lĩnh mắt sáng rực kính cẩn thi lễ rồi lùi xuống:

- Rõ thưa Tuyền đại nhân!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...