Phụ nhân thầm hoảng hốt, nàng chưa từng thấy dáng vẻ đó của tiểu thư, làm nàng hoảng hốt. Phụ nhân làm như vậy là cách duy nhất bảo vệ tiểu thư, ánh mắt cầu xin nhìn Thành Thành.
Thành Thành thầm thở dài, tay siết chặt pháp bảo trâm vàng.
Yến Hoàng, Nhạc Nghị đã đi vào.
Phụ nhân nâng Thành Thành đứng dậy, nàng yểu điệu quỳ xuống, người đẹp hơn hoa:
- Tham kiến bệ hạ.
Mắt Yến Hoàng sáng rực, đây là lần đầu tiên gã gặp Thành Thành. Lúc trước Yến Hoàng nghe Huyền quý nhân vừa vào cung là một mỹ nhân, hôm nay gặp làm gã hơi bị kinh diễm. Đặc biệt là vẻ bình tĩnh thản nhiên, tần phi luôn kính sợ cố gắng nịnh nọt gã không có khí chất như vậy, Yến Hoàng cảm thấy cá tính này rất quý giá.
Yến Hoàng giơ tay, dịu dàng nói:
- Trẫm và lão sư đang bàn công việc thì nghe chỗ nàng có ngoài ý muốn, lòng lo lắng nên cùng nhau đến đây. Bây giờ nàng thấy sao rồi?
Thành Thành lạnh nhạt nói, vẻ mặt xa cách:
- Đa tạ bệ hạ quan tâm, thần thiếp đã không sao.
Thành Thành nhìn nam nhân trước mặt, đó là Yến Hoàng, nam nhân đã định sẵn cho nàng, cũng là gã đưa Tiêu Thần vào Tinh Hệ Tội Ác.
Yến Hoàng không tức giận trước phản ứng của Thành Thành ngược lại càng vừa lòng hơn, gật đầu nói:
- Làm phiền lão sư kiểm tra cho Huyền quý nhân, nhìn xem nàng có khỏe thật không.
Nhạc Nghị cung kính vâng da, mời Thành Thành ngồi xuống, dùng khăn lụa che cổ tay, tay ấn nhẹ, hơi nhắm mắt sau đó mở ra.
Mắt Nhạc Nghị lóe tia kỳ lạ hỏi:
- Lúc trước có phải là quý nhân cảm xúc dao động quá lớn? Vì nỗi lòng bị kích thích khiến hàn độc mới tán đi lại ngưng kết phản phệ, gây tổn thương cho thân thể. May mắn không nghiêm trọng, hơi điều dưỡng là sẽ khỏe như ban đầu. Nhưng xin quý nhân hãy cẩn thận khống chế cảm xúc, trong khoảng thời gian này đừng để cảm xúc dao động quá lớn. Quý nhân còn cần điều dưỡng thân thể một khoảng thời gian mới có thể nghênh tiếp thánh giá.
Yến Hoàng xua tay:
- Không sao, thân thể quan trọng hơn, những chuyện khác không gấp.
Thành Thành hơi hạnh lễ:
- Nhờ đế sư đại nhân, thần thiếp lúc trước chợt nhớ người nhà, không kiềm nén được cảm xúc nên mới như vậy, sau này sẽ cố gắng kiềm chế không để xảy ra chuyện hôm nay. Bây giờ thần thiếp hơi mệt muốn nghỉ ngơi sớm, sợ là không thể giữ lại thánh giá và đế sư đại nhân ở lâu.
Tần phi bình thường được Yến Hoàng giá lâm có ai không cầu mong gã ở lâu chút, lần đầu tiên Yến Hoàng thấy có người đẩy gã đi. Yến Hoàng liếc Thành Thành, cảm thấy quý nhân Nhung quốc này thật thú vị.
Yến Hoàng cười nói:
- Nếu vậy trẫm và lão sư không quấy rầy nàng nghỉ ngơi, hai ngày nữa trẫm lại đến thăm nàng.
Yến Hoàng dứt lời cùng Nhạc Nghị rời đi.
Ngoài điện, Yến Hoàng xoay người nhìn Khang Ninh cung sau lưng, mỉm cười hỏi:
- Không biết lão sư cảm thấy Huyền quý nhân của trẫm thế nào?
Nhạc Nghị rất hiểu nỗi lòng đế vương, nhìn ra ngay Yến Hoàng yêu thích Huyền quý nhân.
Nhạc Nghị cười gật đầu nói:
- Ha ha ha ha ha ha!
Yến Hoàng rất hưởng thụ câu nịnh này, cười lớn leo lên loan giá chậm rãi rời đi.
Trong Khang Ninh cung.
Thành Thành đắp chăn gấm, người nửa dựa vào giường, cúi đầu không nói.
Phụ nhân luống cuống đứng bên giường, do dự nửa ngày rồi nói:
- Tiểu thư muốn phạt ta thế nào ta cũng sẵn sàng, chỉ xin tiểu thư đừng tổn tương mình được không? Ta đã hứa với lão gia sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thư, bây giờ Lê Độ đã đi, ta không thể khiến lão gia thất vọng nữa.
Thiếu nữ lên tiếng:
- Vân di nói cho ta biết tại sao hắn chọc giận Yến Hoàng bị lưu đày Tinh Vực Tội Ác?
Phụ nhân do dự nửa ngày, bị thiếu nữ nhìn chằm chằm cuối cùng nói nhỏ:
- Mới rồi ta dùng chút thủ đoạn nghe cận thị trong cung nói là hình . . . hình như quốc công chảy huyết mạch hoàng thất Đại Yến, sau khi thăng cấp trong Thăng Long trì thì có tư cách uy hiếp hoàng vị của bệ hạ nên . . . trong cung đã hạ lệnh kín miệng, ta cũng không biết tin tức này là thật hay giả.
Thành Thành tiếp tục lặng im, nửa ngày sau chậm rãi nói:
- Vân di, giúp ta bưng thuốc đến, ta muốn nhanh chóng khỏe mạnh. Ngươi yên tâm, ta hiện tại đã nghĩ thông, sẽ không làm chuyện điên rồ.
Phụ nhân mừng rỡ rối rít vâng da, chạy nhanh đi.
Thiếu nữ ôm lấy đầu gối, thân thể cuộn tròn nhỏ giọng nói:
- Tuy ta không thể ở bên chàng nhưng trong lòng đã sớm nhận định chàng. Bây giờ chàng bị người mưu hại, ta phải báo thù cho chàng. Chờ ta hoàn thành chuyện này rồi sẽ đi theo chàng.
***
Trong tinh vực, Ngao Tinh thuyền bay nhanh đi.
Ngự Lâm quân Đại Yến đóng giữ và Ngao Tinh thuyền toát ra hơi thở khủng bố đủ làm bất cứ tinh đạo chùn bước. Nửa tháng hành trình lặng yên vượt qua, từ khi Tiêu Thần vào Ngao Tinh thuyền thì luôn ở trong chỗ của mình không bước ra cửa phòng nửa bước. Tu sĩ Ngự Lâm quân phụ trách đưa Tiêu Thần vào Tinh Vực Tội Ác thầm thở phào, nghe đồn Thanh Vân Công hình như là siêu cường giả Sáng Thế, tuy bọn họ đông người nhưng nếu hắn muốn đi thì họ không tự tin sẽ giữ hắn lại được.
Tu sĩ cẩn thận dò xét xung quanh, trong tinh vực ẩn giấu vô số khủng bố, cơ hội, trừ tối cường giả thật sự ra nếu rơi vào trong, khó thoát chết trước lực lượng hủy diệt phát ra từ uy thiên địa. Tác dụng của bọn họ là tìm ra nguồn gốc nguy hiểm trước tiên để Ngao Tinh thuyền ngăn cản hoặc tránh né.
Đột nhiên ba tu sĩ Tả Huyền người rung lên, mở mắt ra tràn đầy trầm trọng.
Có tiếng hét to truyền khắp Ngao Tinh thuyền:
- Không gian bên trái không ổn định, tình nghi là trời sao sụp xuống, né sang phải ngay!
Trận pháp trên thân tàu khởi động, linh quang rực sáng, đuôi thuyền phát ra lực lượng ngăn cản cực mạnh điều khiển thân thuyền chếch nhanh về bên phải. Tu sĩ Ngao Tinh thuyền quanh năm đi trong tinh vực đối mặt nguy hiểm có kinh nghiệm rất phong phú và trái tim cứng rắn, trong thời gian ngắn đâu vào đấy hoàn thành công việc của mình, làm ra lựa chọn ứng đối tốt nhất.
Tướng lĩnh Ngự Lâm quân xuất hiện trên khoang thuyền, tướng sĩ Ngự Lâm quân đông nghẹt tuôn ra, sẵn sàng nghênh đón.
Trời sao bên trái từ vị trí một giờ đột ngột sụp xuống, nhanh kinh người lan tràn bốn phương tám hướng.
Bình luận