Yến Hoàng nhẹ gật đầu. Biên cảnh Đại Yến có đường đi hướng Tinh Vực Tội Ác, cách Kế Đô chỉ một tháng đi đường. Tuy đã sắp xếp Ngự Lâm quân tinh nhuệ nhất trông chừng nhưng Yến Hoàng vẫn hơi do dự.
Yến Hoàng nói:
- Ảnh Tam, ngươi xuất phát theo Tiêu thành, âm thầm giám thị hành động của Tiêu Thần, nếu có rục rịch gì thì trực tiếp giết chết.
Bóng đen mấp máy dâng lên thành hình người, kính cẩn thi lễ hướng Yến Hoàng:
- Tuân lệnh!
Giọng khàn khàn hơi chói tai.
Tướng lĩnh Ngự Lâm quân đứng dưới điện là thân tín tuyệt đối của Yến Hoàng, rất được tin tưởng, gã biết có Thập Nhị Ảnh đi theo bệ hạ. Bọn họ là cái bóng của các đời chủ Đại Yến, không ngừng thay phiên đào thải, luôn sống trong bóng tối, đi theo bên cạnh bệ hạ một tấc không rời, truyền thừa đến giờ Thập Nhị Ảnh ai nấy tu vi cường đại. Ba ảnh đầu mạnh nhất, mỗi người có tu vi sâu không lường được, phái Ảnh Tam ra tay đủ biết bệ hạ xem trọng việc này.
Yến Hoàng phất tay:
- Không cho phép sự việc xảy ra sai lầm gì, các ngươi lập tức đi ngay, chuẩn bị đi.
Ảnh Tam tan biến, lần nữa hóa thành cái bóng đen nhanh chóng di chuyển đến sau lưng tướng lĩnh Ngự Lâm quân đứng bên dưới, hoàn mỹ dán vào cái bóng của gã, không lộ ra chút gì.
Tướng quân chắp tay, thụt lùi hai bước mới xoay người đi.
***
- Tiêu Thần đại nhân, canh giờ đã đến, người nên lên đường.
Tây Noãn các bị đẩy ra, Tiêu Thần bước ra ngoài. Tiêu Thần nhìn phong cảnh sáng sủa trước mắt, không hề có vẻ sợ hãi gì. Tiêu Thần nhẹ gật đầu, xoay người đi theo sau lưng cận thị leo lên xe ngựa đã chuẩn bị sẵn rời đi. Ra khỏi Đại Yến Đế Cung rồi xe ngựa bay lên cao, trong tình huống không kinh động bất cứ ai lao vào trời sao. Trong tinh vực có một Ngao Tinh thuyền lấp lánh linh quang mờ nhạt đang chờ.
Ngao Tinh thuyền hơi nhỏ nhưng cảm ứng hơi thở mạnh hơn thứ sứ đoàn Nhung quốc sử dụng gấp mấy lần. Tu sĩ Ngự Lâm quân với kỷ luật quân đội nghiêm ngặt đứng thẳng trên sàn tàu.
Xe ngựa dừng lại, Tiêu Thần đẩy cửa ra.
Tướng lĩnh Ngự Lâm quân phụ trách việc này tiến lên chắp tay nói:
- Mời quốc công lên thuyền.
Mặt tướng lĩnh nghiêm nghị, ngữ điệu hờ hững nhưng cử chỉ không thất lễ.
Tiêu Thần nhìn tu chân tinh Kế Đô siêu khổng lồ dưới chân, sải bước đi hướng Ngao Tinh thuyền.
Lát sau Ngao Tinh thuyền mở hết cấm chế, tỏa ra linh quang chói mắt, thân tàu chậm rãi khởi động, tốc độ càng lúc càng nhanh, trong thời gian ngắn tốc độ kinh người xé gió lao sâu vào tinh vực.
Đại Yến Đế Cung.
Hàn độc trong người Thành Thành được dược vật chuyên môn điều dưỡng, cộng với công pháp đo ni đóng giày dẫn đường tu luyện, hàn độc làm khổ nàng đã giải hết. Thể chất của Thành Thành hoàn toàn thành thể huyền nữ. Thành Thành đang thấp thỏm không biết làm sao đối mặt chủ Đại Yến Yến Hoàng, số phận của nàng đã định trước không thể thoát khỏi nam nhân này. Thành Thành chợt nghe một tin như sét giữa trời xanh, người nàng cứng ngắc, mặt trắng bệch.
Thanh Vân Công Nhung quốc phạm sai lầm lớn ngập trời đã bị Yến Hoàng lưu đày đi Tinh Hệ Tội Ác.
Thành Thành không biết Tinh Hệ Tội Ác ở đâu, nàng bản năng hiểu rằng chỗ đó không yên lành gì. Thành Thành đang chờ tin tức, phụ nhân đã đi tìm hiểu thay nàng. Thời gian từ từ trôi qua, nàng dần cảm giác thân thể lạnh lẽo.
Thành Thành nhớ thân hình trong ký ức lúc này rất có thể chịu khổ, làm lòng nàng đau như dao cắt, rối bời.
Phụ nhân vội vàng chạy về, sắc mặt âm trầm quét mắt trong điện, phất tay nói:
- Các ngươi lui xuống.
Thành Thành nôn nóng, thấy thị nữ lui ra khỏi điện liền hỏi dồn:
- Vân di, hắn thế nào?
Phụ nhân mở miệng nhưng không biết nên làm sao báo tin này cho tiểu thư biết. Thành Thành thấy bộ dạng của phụ nhân như thế thì mặt không chút máu.
- Vân di, nói cho ta!
- Tiểu thư, sự việc không quá tốt, sau khi tiểu thư nghe xong tuyệt đối đừng kích động.
Phụ nhân biết tính Thành Thành, nếu không nói cho nàng thì sự việc sẽ càng tồi tệ:
- Thanh Vân Công bị Yến Hoàng lưu đày đi Tinh Vực Tội Ác, nơi đó là một trong các tuyệt địa Đại Thiên Giới, tu sĩ nào vào đó không thể sống sót trở về.
Người Thành Thành lung lay.
Phụ nhân ôm lấy nàng, sốt ruột nói:
- Tiểu thư, trạng thái của tiểu thư bây giờ không thể quá kích động được, không thì hàn độc vừa mới giải sẽ lại bộc phát. Tiểu thư phải giữ gìn sức khỏe!
- Ta muốn cứu hắn! Ta muốn cứu hắn!
Thành Thành đột nhiên vùng vẫy:
- Ta muốn gặp bệ hạ! Vân di mau đi giúp ta trang điểm, ta phải gặp bệ hạ, mặc kệ thế nào ta phải xin bệ hạ tha cho hắn!
Phụ nhân cắn răng nói:
- Tiểu thư giờ có đi cũng muộn, Ngao Tinh thuyền áp giải quốc công buổi chiều đã xuất phát!
Nàng phải để tiểu thư biết chuyện này không có đường cứu vãn, không thì với tính cách của tiểu thư sẽ cố chấp muốn cứu Tiêu Thần, kết quả cuối cùng chẳng những không cứu được hắn còn chôn vùi luôn mạng sống.
Thành Thành cứng người lại, mặt đỏ hồng phun ra ngụm máu nhuộm đỏ ngực áo. Thành Thành như mất hết sức sống, mặt trắng bệch, mắt không chút tia sáng, tựa như đóa hoa tươi rực rỡ nháy mắt héo tàn, sắp điêu linh.
- Tiểu thư, người không thể như vậy! Nếu quốc công ở nhất định không hy vọng thấy tiểu thư bị thương vì hắn!
Phụ nhân ôm chặt Thành Thành vào lòng, cảm nhận thân thể thiếu nữ nhanh chóng lạnh lẽo, lòng hoảng loạn.
- Thái y, mau tuyên thái y!
Ngoài điện có tiếng tỳ nữ bước chân hỗn loạn.
Thành Thành đột nhiên ngẩng đầu, nói:
- Tất cả ra ngoài cho ta, không ai được vào!
Ngữ điệu bình tĩnh không thể nghi ngờ.
Tỳ nữ ngoài điện nhìn nhau, không dám cãi lệnh quý nhân nhưng nghe tiếng động trong điện làm bọn họ không dám chậm trễ, lặng lẽ sai người mời thái y đến, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn có thể cứu chữa kịp lúc.
Thành Thành nhỏ giọng nói:
- Vân di, giúp ta chuẩn bị bộ đồ, ta muốn tắm rửa trang điểm.
Giọng Thành Thành bình tĩnh nhưng mặt trắng bệch.
Phụ nhân thót tim, ngoài mặt không dám lộ vẻ gì, xoay người lui ra ngoài. Phụ nhân phất tay triệu một tỳ nữ đến nhỏ giọng sai khiến hai câu, tỳ nữ lật đật chạy đi. Làm xong việc phụ nhân sai người chuẩn bị nước nóng cho quý nhân tắm, sau đó chạy về điện.
Đuổi tỳ nữ đi hết phụ nhân hầu hạ Thành Thành tắm, nước nóng trợt xuống da thịt trắng nõn như ngà voi, hơi nóng tràn ngập khiến khuôn mặt nàng mông lung, cảm giác không chân thật.
Chờ thay áo mới, trang điểm xong ngoài điện đột nhiên truyền đến thông bẩm Yến Hoàng và Nhạc Nghị đế sư Đại Yến cùng nhau tới.
Thành Thành soi gương, tay cầm cây trâm vàng hơi khựng lại. Thành Thành ngước nhìn phụ nhân, trong bình tĩnh toát ra vẻ lạnh lùng.
Bình luận