Yến Hoàng nghe vậy hơi nhíu mày, do dự một chút rồi gật đầu.
Yến Hoàng nhìn Tiêu Thần:
- Nếu vậy thì trẫm đồng ý việc này, chỉ hy vọng ngươi ngày sau đừng hối hận.
Xét kỹ thì đây là kết quả xử lý tốt nhất trong lòng Yến Hoàng. Dù Tiêu Thần bị đưa vào thánh địa có thể bảo đảm hoàng quyền của gã không bị lung lay, sau này Đại Yến còn có thể ra một cường giả đặt chân vào Hồng Mông cảnh. Nhưng Tiêu Thần đã từ chối thì không thể giữ lại sẽ trở thành tai họa ngầm, đưa hắn vào Tinh Vực Tội Ác tương đương với tuyên án lưu đày vĩnh cửu, dù hắn không chết cũng không có khả năng quay về.
- Tạ bệ hạ thành toàn!
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ:
- Nhưng trước khi đi thần còn có chút chuyện chưa giải quyết xong, hy vọng bệ hạ có thể cho phép thần xử lý hết các việc vặt rồi rời khỏi Kế Đô.
- Trẫm cho ngươi một ngày.
- Tuân lệnh!
Tiêu Thần hành lễ, thụt lùi hai bước sau đó xoay người đi, trong thư phòng chỉ còn lại Yến Hoàng và Quang Chiếu.
Trong tĩnh lặng Yến Hoàng trước tiên phá vỡ im lặng:
- Tại sao trưởng lão muốn bảo vệ Tiêu Thần không chết? Hắn đã từ chối yêu cầu của trẫm thì trẫm có lý do giết chết hắn.
Giọng Yến Hoàng bình tĩnh không nghe ra vui giận.
Biểu tình Quang Chiếu bình tĩnh không có gì khác lạ, lạnh nhạt nói:
- Bệ hạ là chủ Đại Yến, muốn giết bất cứ ai đều không cần lý do, chỉ cần muốn là được. Bổn tọa bảo vệ mạng sống của Tiêu Thần một vì trong người hắn dù sao chảy huyết mạch hoàng phẩm tôn thất Đại Yến ta, trừ bệ hạ ra là người duy nhất có quyền kế thừa quốc vận. Dị biến Đế Cung ngày đó không qua mắt tu sĩ trong Kế Đô cảm ứng được, chẳng qua sợ uy nghi hoàng thất nên không dám nói lung tung. Nếu giết Tiêu Thần vào lúc này không tốt cho thanh danh của bệ hạ, càng tổn hại đến danh dự hoàng thất. Thứ hai là đưa Tiêu Thần vào Tinh Vực Tội Ác, dù hắn sống hay chết đều vĩnh viễn không thể trở lại Đại Yến, có hiệu quả như giết hắn, không xung đột với mục đích của bệ hạ.
Yến Hoàng trầm mặc nửa ngày sau nhẹ gật đầu nói:
- Tiêu Thần rời khỏi Đế Cung xin trưởng lão hãy đi cùng, để tránh xuất hiện ngoài ý muốn.
- Được.
Quang Chiếu đứng dậy chắp tay hướng Yến Hoàng rồi rời đi.
Yến Hoàng nheo mắt, trong mắt lấp lóe tia sáng, mi mắt khép lại, im lặng.
***
Tiêu Thần được đến Yến Hoàng cho phép rời khỏi Đế Cung giải quyết việc vặt, một đội thị vệ cung đình yên lặng đi theo giám thị. Khi Tiêu Thần đến cửa cung thì thấy Quang Chiếu đã đứng chờ.
Tiêu Thần bước nhanh tiến lên, kính cẩn thi lễ:
- Kính chào Quang Chiếu đại nhân.
Khuôn mặt Quang Chiếu bình tĩnh nói:
- Bệ hạ sai ta đi cùng ngươi cho đến khi ngươi rời khỏi Kế Đô.
Tiêu Thần gật đầu vâng dạ.
Quang Chiếu vẫy tay nói:
- Tiêu Thần đi cùng ta, các ngươi không cần đi theo, lui xuống đi.
Thủ lĩnh thị vệ cung đính đứng phía sau thấy khó xử, do dự một lúc rồi cung kính vâng dạ mang theo thị vệ rút đi.
Quang Chiếu xoay người bước ra ngoài cung:
- Đi thôi.
Tu sĩ canh giữ cửa cung dường như biết thân phận của Quang Chiếu, không dám ngăn cản chút nào.
Tiêu Thần theo sau Quang Chiếu.
Mở cửa xe, hai người lần lượt đi vào.
Quang Chiếu lạnh lùng hỏi:
- Tiêu Thần, ngươi muốn đi đâu?
- Hành Hương cung.
Quang Chiếu gật đầu nói:
- Hành Hương cung.
Dứt lời Quang Chiếu phất tay đóng cửa xe.
Xa phu ngồi lên xe giơ roi quất, ngựa kéo xe ngửa đầu hú nhấc vó chạy đi. Dưới bốn vó dần toát ra linh quang đậm tụ thành mây bảy sắc thật dày bay lên cao.
Bên trong xe ngựa. Tiêu Thần ngồi ngay ngắn, Quang Chiếu hơi giơ tay, linh quang mờ nhạt bao trùm vách tường xe ngựa.
Quang Chiếu gật gù nói:
- Được rồi, bây giờ thì không ai có thể nhìn ngó tình hình trong xe ngựa.
Với tu vi của Quang Chiếu đã nói vậy thì rất đáng tin.
Tiêu Thần thả lỏng:
- Hôm nay trưởng lão lên tiếng đề nghị đưa ta đi Tinh Vực Tội Ác có bị rắc rối gì không?
Quang Chiếu chậm rãi nói:
- Bản thân Yến Hoàng là một kẻ mẫn cảm đa nghi, tất nhiên sẽ có nghi ngờ, nhưng miễn không có chứng cứ chắc chắn thì hắn sẽ không làm gì, ngươi cứ yên tâm.
Quang Chiếu nhìn Tiêu Thần:
- Ngươi thì nên cẩn thận chút, Tinh Vực Tội Ác khác với bên ngoài, dù có thế nào nhớ tìm cách bảo vệ mạng sống của mình.
Tay Quang Chiếu lóe linh quang lấy ra một chiếc trữ vật giới chỉ.
- Ta thấy ngươi đấu pháp với người không có báu vật tiện tay, trong trữ vật giới chỉ này có chút báu vật linh đan cho ngươi thêm thủ đoạn tự bảo vệ mình trong Tinh Vực Tội Ác.
Quang Chiếu lật tay lấy ra ba Huyết Nho trong suốt lấp lánh:
- Huyết Nho này là dị bảo lúc trước ta kiếm được, trời sinh đất nuôi, có tổng cộng bảy viên nhưng bị ta sử dụng đến nay chỉ còn lại ba viên. Rót vào pháp lực là có thể sử dụng, hoặc ra tay oanh giết hoặc phòng ngự tự bảo vệ mình, tùy tâm niệm mà động, uy năng sánh bằng tu sĩ Đệ Nhất Bộ ra tay. Ngươi hãy nắm chắc, có thể bằng vào thứ này giữ mạng sống.
Tiêu Thần đứng lên kính cẩn thi lễ hướng Quang Chiếu:
- Tiêu Thần khắc ghi ân tình của trưởng lão trong lòng, sau này nếu có cơ hội sẽ đền đáp.
Hiện giờ Tiêu Thần sắp vào Tinh Vực Tội Ác nên không khách sáo với Quang Chiếu, cất đi trữ vật giới chỉ, cất giữ Huyết Nho thật cẩn thận.
Quang Chiếu gật gù, lão giúp đỡ Tiêu Thần là chân thành thật lòng, thấy hắn không làm ra vẻ thì rất vừa lòng.
Tiêu Thần ngồi xuống, hỏi thăm Quang Chiếu về vùng đất Tội Ác. Trước khi vào trong Tiêu Thần muốn hiểu nhiều hơn về tin tức vùng đất Tội Ác, có lẽ vào lúc nào đó những tin tức này sẽ cứu mạng.
Quang Chiếu cau mày, im lặng một lúc rồi từ từ nói:
- Vùng đất Tội Ác trong truyền thuyết là không gian lưu đày đã tồn tại từ thời kỳ viễn cổ hoặc xa xưa hơn nữa, thế giới phong kín giống như nhà giam, môi trường khắc nghiệt, tài nguyên bần cùng. Từ viễn cổ đến nay có vô số tu sĩ bị lưu đày vào đó, người rời khỏi đó rất hiếm hoi. Sau khi bọn họ rời đi luôn giữ kín tình hình trong vùng đất Tội Ác không chịu nói với người ngoài, nên tin tức liên quan vùng đất Tội Ác đa số là đồn bậy, chưa chắc có bao nhiêu tin đáng tin. Ngươi ở Tây Noãn các hai ngày ta âm thầm sưu tập một số tin tức về vùng đất Tội Ác có độ đáng tin cao, toàn bộ chứa trong khối ngọc giản này, ngươi xem xong liền biết.
Bình luận