Đạo (Dịch) – Chương 2473

Quang Chiếu từ tốn nói, không bắt ép mà chỉ phân tích theo khía cạnh khách quan, để Tiêu Thần tự lựa chọn.

Tiêu Thần trầm ngâm hỏi:

- Lựa chọn thứ hai là gì?

Quang Chiếu liếc Tiêu Thần, thốt ra:

- Thứ hai là từ chối Yến Hoàng, ta sẽ đề nghị đưa ngươi vào Tinh Vực Tội Ác.

Tiêu Thần thì thào:

- Tinh Vực Tội Ác?

Chỉ một cái tên đã làm người lạnh lòng.

- Trưởng lão, không biết nơi này là đâu?

- Tinh Không Hỗn Loạn Táng Tràng, Tinh Vực Tội Ác, Nam Cực Lưu Hỏa là ba chỗ hung địa nổi tiếng lừng lẫy trong Đại Thiên Giới. Tinh Vực Tội Ác chủ yếu dùng để lưu đày, cầm tù. Nơi này hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài, từ viễn cổ đến nay vô số tu sĩ bị đưa vào trong đó nhưng hiếm ai rời đi được.

Quang Chiếu trầm giọng nói:

- Tuy nhiên tu sĩ nào ra khỏi Tinh Vực Tội Ác đều có thể tẩy rửa mọi tội lỗi trên người, sẽ không bị truy cứu nữa. Tức là miễn ngươi rời khỏi Tinh Vực Tội Ác được thì Yến Hoàng không thể lấy việc huyết mạch hoàng phẩm ra khó xử ngươi.

Tiêu Thần cúi đầu lặng im, đang suy xét chuyện này.

Quang Chiếu nói nhỏ:

- Tiêu Thần, bị lưu đày trong Tinh Vực Tội Ác có vô số tu sĩ vô số tội ác tày trời trong Đại Thiên Giới nhưng chưa bị chém giết, có nhiều kẻ cùng đường xâm nhập trong đó. Từ viễn cổ đến nay không ai biết bên trong nó là tình hình ra sao, hễ vào đó thì rất có thể không quay về được nữa. Xét kỹ thì ta không hy vọng ngươi tuyển chọn Tinh Vực Tội Ác, vì ngươi rất có thể chôn vùi mạng sống. Chúng ta chạy trốn chưa chắc Trung Yến lão quỷ sẽ truy sát, hai ta có khả năng thoát đi rất lớn, rời khỏi Đại Yến rồi từ từ tính tiếp.

Đây là Quang Chiếu nhắc nhở Tiêu Thần, cũng là suy nghĩ thật sự trong lòng lão.

Tiêu Thần nhẹ gật đầu tỏ vẻ hắn hiểu, mấy giây sau hắn ngước đầu lên, vẻ mặt do dự tán đi chỉ còn lại kiên định.

Tiêu Thần nói:

- Trưởng lão, Tiêu Thần đã có quyết định, ta chọn đi Tinh Vực Tội Ác.

Tiêu Thần hơi ngước đầu nói:

- Ta biết lựa chọn này rất nguy hiểm, nhưng nếu trưởng lão cùng ta trốn khỏi Đại Yến thì Trung Yến lão quỷ sẽ không tha cho hai ta. Nhìn từ mặt ngoài chúng ta đã có tư cách uy hiếp quyền thống trị, chấp chưởng Yến quốc của mạch Trung Yến. Tuy trưởng lão có tu vi cường đại nhưng đối diện tu sĩ Hồng Mông cảnh thật sự truy sát không biết có mấy phần nắm chắc sẽ thoát được?

- So với kỳ liên lụy trưởng lão cùng ta mạo hiểm lớn sống chết chẳng bằng một mình ta vào Tinh Vực Tội Ác liều một phen, có lẽ may mắn thì ta sẽ thoát ra ngoài, khi đó mọi khó khăn đều giải mở. Ta thì luôn may mắn.

- Thân phận huyết mạch giữa hai ta trước khi có lực lượng tự bảo vệ mình tuyệt đối không thể lộ ra chút gì. Ở lại Yến quốc thì có thể nhờ vào thế của Yến quốc, có ích lợi vô tận cho hành động sau này của chúng ta. Tiêu Thần làm ra quyết định này không đơn giản vì xúc động mà là đắn đo thật kỹ, xin trưởng lão đừng khuyên nữa.

Quang Chiếu nghe vậy giữ im lặng không nói, nửa ngày nhẹ gật đầu bảo:

- Tiêu Thần, ta ở trong Kế Đô chờ ngươi trăm năm, nếu sau trăm năm ngươi vẫn không thoát khỏi Tinh Vực Tội Ác thì ta sẽ đi vào tìm ngươi.

Tiêu Thần bất ngờ, sau đó lòng ấm áp, hắn chắp tay từ tốn nói:

Giọng nói bình tĩnh chất chứa tự tin tràn trề.

Hai người nhìn nhau, cùng gật đầu.

Tiêu Thần chắp tay, nói:

- Trưởng lão, Tiêu Thần cáo từ.

Quang Chiếu gật đầu vung tay áo, hoàn cảnh xung quanh bỗng nhiên vặn vẹo, hóa thành khói trắng tán đi. Khi tầm mắt lại nhìn rõ, Tiêu Thần vẫn đứng trên cây cầu đá bước ra bước đầu tiên, bước thứ hai nâng lên chưa đạp xuống, tu sĩ xung quanh không phát hiện cái gì.

Thuật đại thần thông như vậy e rằng chỉ có tu sĩ sắp đến Hồng Mông cảnh mới làm được.

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh, trong lòng càng vững vàng. Đã biết ngọn nguồn sự việc thì hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, không còn thấp thỏm bất an.

Đoàn người đi qua cầu đá, qua các tầng phòng thủ đến ngoài ngự thư phòng.

Được thông bẩm rồi Tiêu Thần bước vào trong, cửa phòng chậm rãi khép kín sau lưng hắn. Tiêu Thần quét mắt qua thấy Quang Chiếu ngồi trên ghế đầu tiên bên trái, lão ngước đầu gật nhẹ với hắn, nhìn như bình tĩnh nhưng Tiêu Thần biết mọi thứ lúc nãy không phải ảo giác.

Tiêu Thần lấy lại tinh thần, kính cẩn thi lễ:

- Thần Tiêu Thần tham kiến bệ hạ, kính chào Quang Chiếu đại nhân.

Yến Hoàng ngồi ngay ngắn sau cái bàn, gật đầu nói:

- Đừng đa lễ, bình thân.

Yến Hoàng nhìn Tiêu Thần chằm chằm:

- Hai ngày đã đến, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Có lựa chọn thế nào?

Tiêu Thần chắp tay, trầm giọng bảo:

- Hồi bẩm bệ hạ, Tiêu Thần là tu sĩ phi thăng hạ giới, trước khi thần đi bốn vị song tu đạo lữ đã phi thăng vào Đại Thiên Giới. Thần muốn đi tìm bọn họ, không thể bị nhốt ở một chỗ.

Yến Hoàng sầm mặt xuống, mắt lấp lóe tia lạnh lẽo, giọng lạnh băng:

- Như vậy ý của ngươi là . . . ?

Tiêu Thần nói:

- Thần không muốn đi thánh địa!

Giọng nói bình tĩnh mà chém đinh chặt sắt, tỏ rõ kiên quyết không có đường thay đổi.

Yến Hoàng nheo mắt chậm rãi nói:

- Tốt, tốt lắm, Tiêu Thần rất có can đảm!

Ngữ điệu lộ rõ sát ý.

Yến Hoàng chưa kịp ra quyết định thì Quang Chiếu hừ nhẹ lạnh lùng nói:

- Tiêu Thần, ngươi đừng không biết điều, phụ lòng khoan dung rộng lượng của bệ hạ. Không thì tự tìm đường chết về sau đừng hối hận!

Khuôn mặt Tiêu Thần chua xót cúi gập người vái:

- Quang Chiếu đại nhân minh giám, không phải Tiêu Thần không biết tốt xấu, thật sự là vì có khó xử, xin đại nhân thông cảm.

- Tiêu Thần, bổn tọa hỏi ngươi một lần nữa, có chịu theo ta quay về thánh địa không?

Tiêu Thần im lặng, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối.

Quang Chiếu sắc mặt âm trầm nói:

- Nếu ngươi không muốn vào thánh địa thì bổn tọa cho ngươi một lựa chọn khác, đưa ngươi vào Tinh Vực Tội Ác! Nếu sau này ngươi có thể bình an ra khỏi Tinh Vực Tội Ác thì bệ hạ và bổn tọa sẽ không khó xử ngươi vì việc huyết mạch hoàng phẩm nữa, cho ngươi ở lại Đại Yến!

- Quang Chiếu đại nhân nói có thật không?

- Tất nhiên là thật!

- Tiêu Thần muốn đi Tinh Vực Tội Ác!

Quang Chiếu tức giận bật cười:

- Tốt, ngươi đã một lòng muốn chết thì bổn tọa như ý ngươi!

Quang Chiếu chắp tay nói với Yến Hoàng:

- Bệ hạ, Tiêu Thần đã từ chối vào thánh địa thì xin hãy đưa hắn vào Tinh Vực Tội Ác, còn về có sống sót quay lại được không phải xem số phận của hắn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...