Quang Chiếu thở hổn hển, lúc đầu lão biết việc này thì nỗi lòng phập phồng quá lớn nhưng chưa mất lý trí, nghe vậy nhẹ gật đầu, hít sâu từ từ dằn sát ý xuống. Như Tiêu Thần nói, hiện giờ bọn họ còn chưa có lực lượng đối kháng với mạch chính thống Đại Yến.
Quang Chiếu lạnh lùng nói, ngữ điệu đầy sát khí:
- Ngươi yên tâm, ta đã nhịn mấy năm nay, sẽ không một chốc xúc động. Chờ khi chúng ta có đầy đủ lực lượng thì ta sẽ cho mạch Trung Yến trả giá đắt!
Quang Chiếu hơi trầm ngâm rồi chắp tay hành lễ với Tiêu Thần:
- Tử đệ Yến Quang Vũ mạch Tả Yến tham kiến tộc trưởng đại nhân.
Tiêu Thần giật nảy mình rối rít xua tay:
- Quang Chiếu đại nhân đừng làm vậy, Tiêu Thần có tài đức gì sao có thể đảm nhiệm địa vị tộc trưởng Tả Yến!
- Phụ thân đại nhân có lệnh ai giải mở được đoàn sáng khiến thù hận của mạch Tả Yến ta lại thấy ánh mặt trời thì đó là tộc trưởng Tả Yến ta.
Quang Chiếu chậm rãi nói:
- Ta không dám làm trái lệnh của phụ thân đại nhân. Tiêu Thần, kể từ hôm nay ngươi là tộc trưởng của mạch Tả Yến, ta sẽ hết sức phụ tá ngươi phục hồi mạch Tả Yến, sớm ngày đòi lại thù máu tộc mạch!
Thái độ của Quang Chiếu kiên quyết, sau khi nói xong xua tay ra hiệu Tiêu Thần đừng chối từ nữa.
- Yến Hoàng đưa ngươi vào tiến nhập thánh địa nhớ đừng đồng ý, chúng ta có quan hệ huyết mạch giấu được Yến Hoàng nhưng tuyệt đối không thể qua mắt lão quỷ trong thánh địa. Với tu vi của lão quỷ đó tất nhiên nhìn thấu, khi đó hai ta đều có họa sát thân!
Tiêu Thần giật nảy mình, tạm gác việc này sang bên, trầm giọng hỏi:
- Quang Chiếu đại nhân, không lẽ trong thánh địa có . . . tu sĩ Hồng Mông?
Khi nói chuyện biểu tình của Tiêu Thần trầm trọng, từ khi vào Đại Thiên Giới đến nay hắn chưa nghe nói gì về tu sĩ Hồng Mông cảnh. Loại tồn tại này đã siêu thoát tầm mắt người đời, là tồn tại vô thượng. Nhưng tám đế quốc Đại Thiên Giới chắc chắn có Hồng Mông tọa trấn, không thì lấy gì chấn nhiếp các phương, giữ cho quốc đỉnh?
Quang Chiếu hơi chắp tay:
- Sau này tộc trưởng gọi ta là Quang Chiếu được rồi, không thể bỏ qua lễ chế tộc mạch.
Quang Chiếu chậm rãi nói:
- Thánh địa là gốc của Đại Yến, các đời Yến Hoàng chấp chưởng Đại Yến không được hơn mười vạn năm, sau này đều phải vào thánh địa tiềm tu, không được hỏi chuyện đời. Chủ Trung Yến là cường giả cùng thế hệ với phụ thân của ta, đế vương đời đầu tiên của Đại Yến từ mấy năm trước đã đặt chân vào Hồng Mông, nếu không có người đó tồn tại thì ta đâu đến nỗi mấy năm nay luôn nhẫn nhịn không dám điều tra việc Đa La Na Già tộc ngày xưa.
Quang Chiếu thấy sắc mặt Tiêu Thần thay đổi, cười khẩy nói:
- Tộc trưởng yên tâm, lão quỷ này quanh năm bế quan không ra ngoài, không đến lúc Đại Yến gặp nguy cơ sống còn thì tuyệt đối không rời khỏi thánh địa nửa bước. Chỉ cần tộc trưởng không vào thánh địa, khi chưa phát hiện tộc trưởng gây uy hiếp thì lão quỷ này sẽ sẽ không ra tay. Mấy năm nay vì trói buộc trong lòng nên tu vi của ta luôn kẹt ở bước thứ hai, nay tìm được bàn tay đen sau màn, chướng ngại tăng cao đại đạo đã thả lỏng, không lâu sau ta sẽ đặt chân vào bước thứ ba, cách Hồng Mông chỉ một đường chỉ mỏng, đủ để che chở tộc trưởng bình yên.
Trên Sáng Thế là Đạp Thiên Tam Bộ, vượt qua là cảnh giới Hồng Mông đỉnh đại đạo. Với cảnh giới hiện giờ của Tiêu Thần không biết cách đẳng cấp này bao xa.
Quang Chiếu nhìn sắc mặt Tiêu Thần thay đổi, lắc đầu nhìn hắn:
- Tộc trưởng đừng nản lòng, với thân phận thân thể Hồng Mông chuyển kiếp của tộc trưởng cộng thêm huyết mạch hoàng giả Đại Yến trong người, tốc độ tu luyện rất kinh người, sau này thành tựu không thể đo lường.
Khi đã vạch rõ quan hệ huyết mạch giữa Quang Chiếu và Tiêu Thần thì bất giác gần gũi nhiều. Trong Đại Thiên Giới mênh mông này chỉ có Quang Chiếu và Tiêu Thần là hai tộc nhân mạch Tả Yến sống sót. Tiêu Thần được nhâm mệnh làm tộc trưởng nhưng ở trong mắt Quang Chiếu vẫn là tiểu bối, bất giác tỏ ra ân cần của trưởng bối dành cho vãn bối.
Tiêu Thần cung kính nói, giữ sự cung kính với Quang Chiếu:
- Sau này ta sẽ gọi Quang Chiếu đại nhân là trưởng lão, đại nhân kêu ta là Tiêu Thần được rồi, nếu không ta khó yên lòng. Nhưng trưởng lão nói thân thể Hồng Mông chuyển kiếp là sao?
Tiêu Thần đã có chút suy đoán, chắc do hắn dùng một chỉ màu vàng ra tay trong Thú Liệp tinh hệ giết mãnh thú Mang Long gây ra việc này.
Quang Chiếu thầm gật dầu, vừa lòng vì Tiêu Thần kính mình. Quang Chiếu đã phụng Tiêu Thần làm tộc trưởng nhưng đó là tuân theo lệnh của phụ thân, với tu vi hiện tại của lão là tối cường giả danh xứng với thật của mạch Tả Yến.
Về câu hỏi của Tiêu Thần, Quang Chiếu giải thích sơ cho hắn yên lòng:
- Ngươi cứ yên tâm, thân thể Hồng Mông chuyển kiếp tuy mang theo cảm ngộ tu luyện, ký ức chủ yếu của đời trước nhưng vẫn lấy ý niệm kiếp này của ngươi là chính. Tức là ngươi vẫn là ngươi, không bị ký ức xâm nhiễm biến thành người khác. Hiện giờ ngươi chưa nhận truyền thừa từ nguyên thần luân hồi, chờ sau này tu vi của ngươi đến cảnh giới nào đó thì tự nhiên sẽ mở nó ra được.
Tiêu Thần hơi cúi đầu, cau mày. Lời Quang Chiếu nói gây kích thích lớn cho Tiêu Thần, trong lòng hắn không tin mình là thân thể Hồng Mông chuyển kiếp gì đó. Nếu không có Kim Ấn thì Tiêu Thần thậm chí không thể đặt chân vào đại đạo tu chân. Đường đường là Hồng Mông đầu thai mà sẽ biến thành phàm phu tục tử không thể tu đạo sao? Đây đúng là truyện cười. Ý chí bí ẩn giáng lâm trong trạng thái tượng chiếu của thần, Tiêu Thần cảm thấy khả năng lớn nhất là Kim Ấn dẫn đến biến đổi nào đó.
Có điều chuyện này dính dáng đến bí ẩn lớn nhất của Tiêu Thần, hắn do dự nhưng không giải thích nhiều. Trong thời gian ngắn dù chính minh hắn và Quang Chiếu có huyết mạch thân gần nhưng Tiêu Thần chưa thể hoàn toàn tin tưởng vào lão. Kim Ấn liên quan đến sống chết, tu sĩ biết đến sự tồn tại của nó càng ít càng tốt, Tiêu Thần thà rằng nó là bí mật vĩnh viễn trong lòng mình.
Quang Chiếu không phát hiện Tiêu Thần có gì lạ, nhíu mày nói:
- Ta bày ra kết giới không thể kéo dài quá lâu, nếu không sẽ khiến Yến Hoàng chú ý. Thế cục hiện giờ là có hai lựa chọn đặt ra trước mặt ngươi, dù ngươi chọn cái nào thì ta đều sẽ ủng hộ. Thứ nhất, đồng ý yêu cầu của Yến Hoàng, ta đưa ngươi vào thánh địa, nửa đường chúng ta phản Đại Yến. Nhưng làm vậy là chúng ta đã hoàn toàn quyết liệt với Đại Yến, quan hệ giữa hai ta không che giấu được nữa. Chẳng những không thể tiếp tục nhờ cậy thế của Đại Yến, sau này sẽ phải đối mặt truy sát.
Bình luận