Huyết mạch hoàng phẩm, tư cách tranh giành ngai vàng Đại Yến.
Sự việc phát triển nằm ngoài dự đoán của Tiêu Thần, vì điều này mà hắn đụng vào cấm khu của Yến Hoàng, bị gã dè chừng. Tiêu Thần cảm nhận rõ ràng Yến Hoàng động sát khí, nhưng vì vài lý do e ngại chưa ra tay.
Tức là Tiêu Thần không thể ở lại Đại Yến nữa.
Nhưng Yến Hoàng sắp xếp đưa Tiêu Thần vào thánh địa là điều hắn không chấp nhận được. Tiêu Thần không biết thánh địa là cái gì, nhưng Yến Hoàng yên tâm tống hắn vào trong đó chứng minh thánh địa có đầy đủ lực lượng nhốt được hắn, sẽ không làm lung lay hoàng quyền của gã chút nào. Tiêu Thần còn có quá nhiều chuyện chưa hoàn thành, sao có thể bị trói buộc? Hơn nữa trong thánh địa ngọa hổ tàng long, nếu việc có Kim Ấn bị phát hiện thì chỉ khoảnh khắc hắn sẽ có họa sát thân.
Từ liệt kê bên trên không khó ra kết luận Tiêu Thần tuyệt đối không vào thánh địa mà Yến Hoàng nói.
Hiện Tiêu Thần bị nhốt trong Đại Yến Đế Cung, nếu kháng chỉ của Yến Hoàng sẽ bị lạnh lùng giết, gã tuyệt đối không cho phép hắn vượt ngoài tầm kiểm soát, hắn biết rõ điều đó. Nên Tiêu Thần luôn chờ, hắn đợi Quang Chiếu trợ giúp. Tiêu Thần không chắc lúc trong ngự thư phòng Quang Chiếu nói có ý gì, hắn muốn liều thử, vì sự việc phát triển không thể tệ hơn được nữa.
Thời gian chậm rãi trôi, chớp mắt hai ngày đã qua. Tiêu Thần mở mắt ra, trong mắt đọng lại thất vọng. Tiêu Thần chờ mãi không thấy Quang Chiếu trợ giúp, không biết là hắn hiểu sai ý hay vì lý do gì khiến Quang Chiếu từ bỏ trợ giúp hắn. Rất nhanh Tiêu Thần dằn xuống nỗi thất vọng, không ai hỗ trợ thì hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn chưa nghĩ ra cách thoát khỏi cảnh khó này nhưng không đến phút cuối hắn tuyệt đối không bỏ cuộc.
Cấm chế Tây Noãn các tán đi, cửa két một tiếng mở ra.
Giọng cận thị sắc nhọn vang lên:
- Quốc công, hai ngày đã đến, bệ hạ đang chờ người, mời đi ra.
Tiêu Thần ngước nhìn ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua cánh cửa, hơi híp mắt. Tiêu Thần chậm chạp đứng dậy đi ra ngoài.
***
Cửa thư phòng, Quang Chiếu vẫn ngồi ở vị trí ban đầu, hơi cúi xuống, vẻ mặt bình thản.
Yến Hoàng ngồi sau cái bàn liếc qua Quang Chiếu, lắc đầu thầm nghĩ gã đã quá cẩn thận. Hai ngày nay Yến Hoàng luôn âm thầm chú ý động tĩnh ở Tây Noãn các, không phát hiện có gì kỳ cục.
Xem ra suy đoán mối quan hệ Quang Chiếu và Tiêu Thần có dính líu chỉ là gã lo xa.
***
Tiêu Thần đi theo sau cận thị, mấy chục thị vệ cung đình đi theo. Bọn họ trông chừng chỉ như bình kiểng với hắn, không phải Yến Hoàng không xem trọng Tiêu Thần mà vì trong Đế Cung là lĩnh vực tuyệt đối của gã, nếu hắn to gan rục rịch cái gì là tự tìm đường chết. Tiêu Thần biết rõ điều đó nên không có ý định chạy trốn.
Đoàn người đi qua hành lang gấp khúc dài, trước mắt là hồ nước, có đá và cây cầu nối hai bên bờ.
Tiêu Thần đi theo cận thị leo lên cầu đá, bước tiếp theo hắn nhận ra có điều không ổn, cảnh xung quanh dần mơ hồ như rơi xuống mây mù.
Tiêu Thần giật nảy mình, rất nhanh tỉnh táo lại. Nếu Yến Hoàng thật sự muốn giết hắn thì đã ra tay từ hai ngày trước, huống chi với thân phận của Yến Hoàng dù đổi ý muốn tiêu diệt hắn có thể quang minh chính đại tìm cái cớ nào đó, không cần sử dụng thủ đoạn như vậy.
Tiêu Thần dừng bước, đứng trong mây mù yên lặng chờ.
Tiêu Thần thầm mừng, ngoài mặt không lộ vẻ gì, tiến lên một bước kính cẩn thi lễ nói:
- Tiêu Thần tham kiến Quang Chiếu đại nhân, xin đại nhân hãy dạy ta nên làm sao thoát khỏi cảnh khó trước mắt?
Quang Chiếu chậm rãi xoay người, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, một lúc sau chậm rãi hỏi:
- Tiêu Thần, ngươi có biết tại sao ta ra tay giúp ngươi không?
- Quang Chiếu đại nhân đã giúp ta rất nhiều lần, ân tình này Tiêu Thần khắc ghi trong lòng không dám quên chút nào.
Tiêu Thần tạm dừng rồi mới nói tiếp:
- Không biết vì sao khi đối mặt đại nhân trong lòng ta có chút cảm giác gần gũi, khiến ta cảm nhận được ý tốt của đại nhân, không hề có ý đồ hại ta. Hôm trong thư phòng, đại nhân nhắc nhở ta, hôm nay ra tay tất nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Vì vậy Tiêu Thần hy vọng sẽ được đại nhân trợ giúp.
Câu nói phát ra từ tận đáy lòng.
Quang Chiếu lắc đầu nói:
- Có một số việc ta không muốn cho ngươi biết sớm, để tránh sự việc bị lộ không tốt. Nhưng ngươi được huyết mạch hoàng phẩm đã phá hỏng tất cả bài bố của bổn tọa, nên đành nói cho ngươi biết trước. Tiêu Thần, có phải ngươi đến từ mạch Đa La Na Già không?
Người Tiêu Thần căng cứng, vụt ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy giật mình.
Tiêu Thần không trả lời nhưng Quang Chiếu nhìn phản ứng của hắn là biết, hơn nữa cảm ứng từ huyết mạch vốn không sai được.
Trước ánh mắt giật mình của Tiêu Thần, Quang Chiếu chậm rãi nói:
- Bổn tọa cũng xuất thân Đa La Na Già tộc.
Trước khi Quang Chiếu nói thì Tiêu Thần đã có suy đoán đó, nhưng khi thật sự nghe thấy vẫn không kiềm được lòng rung lên. Rất nhanh Tiêu Thần nghĩ đến hình ảnh sau khi quả cầu ánh sáng vàng nguyên thần vỡ ra dung nhập vào nguyên thần của hắn, một cái tên hiện ra trong đầu.
- Yến Quang Vũ?
Quang Chiếu biến sắc mặt nhìn Tiêu Thần chằm chằm, kích động hỏi:
- Sao ngươi biết tên của ta? Tiêu Thần, có phải ngươi biết chuyện năm xưa của Đa La Na Già tộc ta?
Tiêu Thần không ngờ sự việc có biến đổi như vậy, Quang Chiếu thật sự là tộc nhân Đa La Na Già tộc sống sót, vậy thì có thể giải thích tại sao đối mặt lão khiến hắn thấy gần gũi, đó là huyết mạch hấp dẫn nhau.
Tiêu Thần lặng im một lúc, nhẹ gật đầu trước ánh mắt kích động của Quang Chiếu:
- Đa La Na Già tộc đại nhân, ta có chút chuyện mà đại nhân cũng có tư cách biết, sau khi xem xong đại nhân sẽ rõ ràng mọi thứ.
Tiêu Thần chỉ một cái, một đoàn sáng lấp lóe hiện ra, cuộn tranh ngưng tụ tất cả những gì hắn có được.
Đoàn sáng rơi vào bàn tay Quang Chiếu, thuận lợi dung nhập vào người lão, biến mất. Quang Chiếu khép hờ mắt nhận mọi thứ từ trong đoàn sáng, người run nhẹ, nửa ngày sau mở bừng mắt ra.
Mắt Quang Chiếu đỏ ngầu nói:
- Là bọn họ! Quả nhiên là bọn họ! Ta sớm đã nghi ngờ! Mạch Đa La Na Già ở Tống quốc làm việc luôn cẩn thận, sao có thể bị người phát hiện rồi bị bao vây tiễu trừ! Đáng chết, tất cả đều đáng chết!
Tiêu Thần thấy không gian rung lên theo nỗi lòng Quang Chiếu dao động, vội tiến lại gần nói nhỏ:
- Quang Chiếu đại nhân hãy bình tĩnh, đã biết bàn tay đen là ai thì sau này tìm bọn họ tính sổ hết là được. Nhưng hiện giờ xin đại nhân hãy nhẫn nhịn, nếu bị người phát hiện chút gì thì chúng ta đều không trốn thoát, Đa La Na Già tộc không có hy vọng vực dậy được.
Chương 2472vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận