Cơ mặt Tiêu Thần cứng ngắc, mắt lóe tia giật mình. Tiêu Thần đã tưởng tượng rất nhiều nhưng chưa bao giờ lý do thật sự là như thế. Qua tin tức Yến Hoàng hé lộ, đầu óc Tiêu Thần chuyển động nhanh dần nghĩ thông điểm then chốt. Thăng Long trì có thể tăng cao huyết mạch trong người tu sĩ, tăng tiềm lực tu sĩ. Tiêu Thần được cơ duyên trong Thăng Long trì khiến huyết mạch viên mãn, thăng cấp làm huyết mạch hoàng giả như Yến Hoàng nói. Tu sĩ có được loại huyết mạch này bẩm sinh có tư cách tranh giành ngai vàng Đại Yến.
Nghĩ thông lắt léo trong đó Tiêu Thần đã hiểu vì sao Yến Hoàng có thái độ này. Đổi vị trí cho nhau nếu là Tiêu Thần cũng sẽ không phớt lờ được, vì phòng ngừa địa vị bị uy hiếp phải nhổ cỏ tận gốc trước, đó là lựa chọn tốt nhất. Cho nên Tiêu Thần giữ im lặng, lộ biểu tình khủng hoảng, kính sợ vừa đúng, cúi đầu không nói, dường như bị tin tức làm hoảng hồn.
Yến Hoàng nhìn phản ứng của Tiêu Thần, lòng thầm thả lỏng nhẹ nhàng hơn. Yến Hoàng bây giờ không phải một trong vài người thừa kế ngôi vua Đại Yến mà thật sự là chủ Đại Yến, khống chế hoàng quyền vô thượng. Dù Tiêu Thần có huyết mạch hoàng phẩm, thậm chí được một chút quốc vận Đại Yến thừa nhận nhưng vẫn không chút sức chống cự trước mặt gã, Yến Hoàng không cần có cảm giác bị uy hiếp, mọi việc nằm trong tay gã, một ý nghĩ quyết định hết.
Yến Hoàng quay đầu nhìn Quang Chiếu, đăm chiêu một lúc rồi thản nhiên nói:
- Theo ý Quang Chiếu trưởng lão thì nên xử trí việc này thế nào?
Biểu tình Quang Chiếu bình tĩnh lắc đầu nói:
- Bệ hạ là chủ Đại Yến, việc này xảy ra trong Đế Cung thì nên do bệ hạ quyết định, bổn tọa không tiện can thiệp quá nhiều.
Quang Chiếu hơi tạm dừng sau đó ngước lên nhìn Yến Hoàng:
- Có lẽ trong lòng bệ hạ đã có cách giải quyết, không ngại nói ra nghe thử.
Yến Hoàng gật đầu, lòng thầm cười nhạt. Nếu ngươi không muốn nhúng tay quá sâu thì chạy tới đây làm gì? Chẳng qua là sợ ta diệt Tiêu Thần.
Mặt ngoài Yến Hoàng không lộ vẻ gì, nói thẳng:
- Trưởng lão nên biết năm xưa sau loạn tranh giành hoàng vị, vì bảo vệ xã tắc an ổn nên tôn thất Đại Yến thiết lập luật thép huyết mạch hoàng giả không thể cùng tồn tại trên đời, để tránh sinh ra mầm họa. Nhưng Tiêu Thần thành tựu huyết mạch hoàng giả trong Thăng Long trì, trẫm miễn tội của hắn. Có điều Tiêu Thần không thể tiếp tục ở trong Đại Yến nữa, ý trẫm là xin trưởng lão đưa hắn vào thánh địa, vừa được thánh địa dốc lòng bồi dưỡng, lại có thể hóa giải cục diện hai huyết mạch hoàng giả cùng tồn tại trên đời. Không biết trưởng lão nghĩ sao?
Yến Hoàng xử trí như vậy nhìn như rộng lượng, hiền hoà nhưng thật ra ẩn ý độc ác. Đưa Tiêu Thần vào thánh địa vừa không để hai huyết mạch hoàng giả cùng tồn tại trên đời, sau này hắn sẽ mãi mãi bị nhốt trong thánh địa. Có lẽ sau khi đột phá Hồng Mông cảnh thì Tiêu Thần lấy lại được tự do, nhưng tu sĩ Hồng Mông không thể tiếp tục chấp chưởng quốc vận, từ phần gốc chặt đứt khả năng Tiêu Thần giành ngai vàng với gã.
Tính toán của Yến Hoàng không qua mắt Quang Chiếu được, trầm ngâm nói:
- Bệ hạ trạch tâm nhân hậu, bổn tọa cho rằng việc này không có gì không ổn. Nhưng không biết Tiêu Thần có đồng ý không?
Yến Hoàng không hay biết gì, cũng nhìn sang Tiêu Thần chờ hắn trả lời.
Tiêu Thần ngẫm nghĩ, cung kính nói:
- Bệ hạ, việc này quá đột ngột với thần, trong lòng thần không có chuẩn bị gì. Trong một lúc lòng rối bời, chưa thể phán đoán được gì, xin bệ hạ cho thần một thời gian yên lặng, đợi thần hiểu rồi mới đến trả lời cho bệ hạ.
Mắt Yến Hoàng tối sầm, gã cảm thấy giữ được mạng sống thì Tiêu Thần nên vô cùng cảm kích, ai ngờ hắn đòi suy nghĩ một lúc. Nhưng làm chủ Đại Yến, Yến Hoàng rất thông minh.
Yến Hoàng ngần ngừ rồi chậm rãi gật đầu, nói:
- Được, trẫm cho ngươi hai ngày, ngươi tạm thời ở lại Đế Cung cho đến khi nào có quyết định thì thôi.
Tiêu Thần, nếu ngươi thông minh một ít thì tốt nhất là đừng tự tìm đường chết!
Tiêu Thần kính cẩn thi lễ:
- Đa tạ bệ hạ.
Yến Hoàng vung tay áo, cửa ngự thư phòng tự mở ra:
- Người đâu, đưa Tiêu Thần vào Tây Noãn các tạm trú, không có trẫm cho phép không ai được quấy rầy!
Đây là biến tướng giam lỏng.
Tiêu Thần như không hay biết, lại hành lễ rồi quay đi ra ngoài, cận thị dẫn đường đi xa.
Quang Chiếu đứng lên chắp tay nói:
- Chủ trì Thăng Long trì mất nhiều tinh thần, nếu bệ hạ không có việc gì khác thì bổn tọa xin cáo từ trước.
- Trưởng lão đi từ từ.
Yến Hoàng nhìn theo Quang Chiếu rời đi, hơi cau mày, ánh mắt lộ ra nghi ngờ. Hôm nay nhìn như Quang Chiếu không có hành động gì, biểu hiện bình tĩnh hờ hững nhưng đã cãi lời Yến Hoàng, tự mình đưa Tiêu Thần vào ngự thư phòng đã là xen vào rất nhiều.
Hay là hai người có mối quan hệ gì?
Nhưng Quang Chiếu xuất thân mạch Đa La Na Già, từ năm tháng xa xưa đã bị xóa sổ khỏi Đại Thiên Giới, mới rời khỏi thánh địa không lâu, không nên có liên quan gì lớn với Tiêu Thần. Có lẽ Quang Chiếu xen vào việc này chỉ vì đơn thuần không hy vọng thấy Yến Hoàng tự tay chém chết Tiêu Thần, tiêu diệt người sở hữu huyết mạch hoàng giả thân thể Hồng Mông chuyển kiếp của Đại Yến.
Nghĩ đến đây Yến Hoàng hơi yên lòng, cúi đầu im lặng.
Cửa ngự thư phòng tự động khép kín che khuất Yến Hoàng.
***
Tây Noãn các xây dựa vào núi, trước mặt có hồ nước, cây liễu rũ ven hồ, gió ấm thổi qua, ấm áp hợp lòng người. Nơi này là chỗ Yến Hoàng thường để triều thần ở lại Đế Cung qua đêm, người có tư cách đi vào trong đều là trọng thần của đế quốc, thân tín của bệ hạ, biểu thị ân sủng và trọng dụng. Nhưng Tiêu Thần vào ở hơi kỳ dị, vào Đông Noãn các biểu minh Yến Hoàng xem trọng hắn là tất nhiên, nhưng kèm thêm ý chỉ cấm túc không có thánh ý không cho ai đến quấy rầy gần như là giam cầm. Đông Noãn các đột nhiên tăng thêm một đội thị vệ cung đình, pháp trận cách ly khởi động càng xác minh điều này.
Biến đổi trong Đế Cung hôm đó bỗng bùng nổ, uy áp khủng bố bao trùm nguyên Kế Đô không thèm che giấu. Cường giả các nơi từ việc đó dần phát hiện khả năng kinh người, nhưng mặc cho tu sĩ nào khi phát hiện đều giấu kín miệng, không nói nhiều nửa câu ra ngoài. Chuyện này dù thật hay giả nếu dính vào một chút sẽ là hạo lớn ngập đầu.
Trong Kế Đô phản ứng lặng yên kỳ lạ đối với tin từ trong Đế Cung truyền ra.
***
Tiêu Thần ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, hắn mất thật lâu mới khiến tinh thần của mình quay về bình tĩnh rồi phân tích rõ ràng cục diện mình đang đối mặt.
Bình luận