Đạo (Dịch) – Chương 2469

Đi theo sau Quang Chiếu, Tiêu Thần hơi cúi đầu không để người khác thấy sắc mặt. Tiêu Thần cau mày, hít sâu ép mình nhanh chóng bình tĩnh lại. Dù xảy ra chuyện gì thì hoảng loạn không được ích chi.

Trải qua rèn luyện tâm cảnh khiến Tiêu Thần nhanh chóng kiềm nén nỗi lo âu, suy nghĩ rõ ràng chuyển động nhanh trong đầu.

Thăng Long trì!

Đầu Tiêu Thần chợt nảy một ý nghĩ, tuyệt đối có liên quan đến Thăng Long trì.

Nhưng là chuyện gì? Yến Minh Nguyệt biết mà không dám nói nhiều tức là chuyện này không tầm thường.

Trong đầu một mớ suy nghĩ bong bòng, lập luận không có căn cứ, Tiêu Thần không có chút manh mối gì.

Leo lên thuyền gỗ đen xuyên qua bình chướng vô hình, nước hồ tự động rẽ qua hai bên lộ ra một con đường để đi qua.

Quang Chiếu híp mắt nhìn cận thị bên cạnh Yến Hoàng đã chờ sẵn ở bờ hồ, không đợi cận thị nói gì lão phất tay:

- Bản tôn sẽ tự mình đưa bọn họ qua, các ngươi lui xuống đi.

Dứt lời vừa lúc thuyền gỗ cập bờ, Quang Chiếu bước lên bờ.

Cận thị thầm cười khổ, không dám ngăn bước chân Quang Chiếu, đành vội vàng tránh sang một bên vừa phái người lập tức bẩm báo cho bệ hạ ngay.

Yến Hoàng ngồi trong ngự thư phòng, nghe cận thị báo lại. Yến Hoàng phất tay, cận thị kính cẩn thi lễ lùi lại rồi từ từ đi ra.

Yến Hoàng lặng im nửa ngày, bỗng mỉm cười thì thào:

- Dường như trưởng lão không quá yên tâm trẫm. Ha ha, hiện giờ trẫm đã là chủ Đại Yến, sẽ không hành động như năm xưa, dù xuất hiện huyết mạch hoàng giả mới thì sao? Chẳng lẽ có thể lay động địa vị của trẫm?

Giọng nói hiền hòa nhưng đôi mắt Yến Hoàng lạnh băng không độ ấm, gã hơi khép mắt, sắc mặt càng bình tĩnh. Không phải Yến Hoàng không để bụng mà gã tự tin với lực lượng hiện giờ của mình đủ giải quyết bất cứ chuyện gì.

Một lát sau, ngoài thư phòng vang tiếng cận thị bẩm báo:

- Bệ hạ, Quang Chiếu đại nhân và ba người Tiêu Thần cầu kiến.

Yến Hoàng mở mắt ra, ánh mắt đã bình tĩnh lại như mặt nước không gợn sóng, khiến người nhìn không thấu suy nghĩ trong lòng gã.

Yến Hoàng im lặng một lúc sau đó chậm rãi nói:

- Mời trưởng lão tiến vào.

Két!

Cửa thư phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, hai cận thị cúi đầu lùi sang một bên. Quang Chiếu bước vào trước, Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ lần lượt đi theo.

Quang Chiếu hơi chắp tay, biểu tình nghiêm túc chỉ hành lễ theo phép:

- Bổn tọa kính chào bệ hạ.

Vì hiện giờ Quang Chiếu dùng thân phận trưởng lão thánh địa, có tư cách ngang hàng với Yến Hoàng.

Yến Hoàng mắt lóe tia sáng giơ tay, gật đầu nói:

- Trưởng lão đừng đa lễ, mời ngồi.

Quang Chiếu cảm ơn, xoay người ngồi ở ghế đầu phía bên trái, hơi cúi đầu, không biết trong lòng nghĩ gì.

Ba người Tiêu Thần tiến lên một bước kính cẩn thi lễ:

- Chúng thần tham kiến bệ hạ.

Lần này Yến Hoàng không ngăn cản ba người hành lễ, hơi nheo mắt nhìn Tiêu Thần, tạm dừng vài giây mới lạnh nhạt nói:

- Miễn lễ, bình thân.

Tiêu Thần thì mặt không đổi sắc, hắn thầm cau mày. Sau khi rời khỏi Thăng Long trì gặp lại Yến Hoàng trong lòng Tiêu Thần không có nhiều kính sợ. Áp chế vô hình siêu khủng khiếp với Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ nhưng vô ích với hắn. Tiêu Thần cảm giác rõ ràng ánh mắt Yến Hoàng mới nãy nhìn mình, thầm giật thót.

- Tiêu Thần ở lại, hai người tạm thời lui xuống, sau này trẫm sẽ triệu kiến.

Yến Hoàng lạnh nhạt nói:

- Các ngươi cùng nhau lui xuống, không có trẫm ra lệnh thì không ai được đến gần ngự thư phòng.

Câu sau là nói với cận thị ngoài ngự thư phòng.

- Tuân lệnh!

Mắt Yến Minh Nguyệt càng lo âu hơn, nhưng sự việc nằm ngoài tầm kiểm soát của gã, dù muốn trợ giúp Tiêu Thần cũng bất lực. Yến Minh Nguyệt và Hôi Nha Lão Tổ ra khỏi ngự thư phòng, nhìn cánh cửa đóng kín, gã thầm thở dài.

Cận thị tiến lên hướng dẫn hai người rời đi:

- Mời hai vị đại nhân.

Trong ngự thư phòng.

Yến Hoàng đuổi hết người đi rồi giữ im lặng thật lâu, hơi cau mày dường như đang suy nghĩ điều gì.

Tiêu Thần đứng bên dưới, lòng đã hết bất an. Hiện giờ điều Tiêu Thần có thể làm là giữ sự bình tĩnh và kiên nhẫn, chuyện gì xảy ra thì chút nữa hắn sẽ biết ngay.

Yến Hoàng bỗng ngước đầu lên nhìn Tiêu Thần chằm chằm, người phát ra ánh sáng vàng, uy áp hùng hồn.

Đây không phải tu vi của Yến Hoàng mà là điều động quốc vận Đại Yến ra tay, một ý niệm có thể trấn áp đánh chết bất cứ tu sĩ nào, dưới Hồng Mông không có sức ngăn cản.

Tiêu Thần giật bắn người, hắn chưa kịp làm gì thì có ánh sáng vàng nhạt tự động phát tán từ người hắn. Tuy mỏng manh nhưng được ánh sáng vàng bao phủ, quốc vận Đại Yến khí thế hùng hồn không thể ngăn cản bị ngăn cách bên ngoài, không thể đè ép hắn chút nào.

Giữa trán Tiêu Thần chậm rãi hiện ra ba vằn nước màu xanh biếc.

Yến Hoàng nhìn mọi việc xảy ra, lặng im nửa ngày rồi thu lại hơi thở trong người. Uy áp hùng hồn tan biến, vằn nước giữa trán và ánh sáng vàng ngoài người Tiêu Thần cũng từ từ biến mất.

Nửa ngày trước Yến Hoàng mấy lần xúc động muốn xóa sổ Tiêu Thần cho rồi, tuy hắn được một phần quốc vận Đại Yến thừa nhận nhưng nếu gã ra tay thì có thể giết hắn. Có điều Yến Hoàng kiêng dè, băn khoăn nhiều lần sau đó dằn xuống sát ý trong lòng.

Quang Chiếu hơi cúi đầu, vẻ mặt không có gì thay đổi nhưng đã âm thầm sẵn sàng tùy thời ra tay. Nếu Yến Hoàng thật sự muốn hại Tiêu Thần thì Quang Chiếu không tiếc mọi giá, dù có phải xé rách da mặt với gã. May mắn sự việc không phát triển theo hướng mất kiểm soát, thấy Yến Hoàng đã tán đi sát ý, bàn tay giấu trong ống tay áo Quang Chiếu tỏa ánh sáng vàng cũng vụt tắt.

Khuôn mặt Yến Hoàng không biểu tình chậm rãi nói:

- Huyết mạch hoàng giả, Tiêu Thần, ngươi cho rằng quá nhiều giật mình và ngoài ý muốn. Nếu trước khi trẫm chưa đăng cơ thì tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi tiếp tục sống sót có tư cách tranh giành hoàng vị với ta.

Giọng Yến Hoàng bình tĩnh nhưng một câu để lộ rất nhiều bí mật.

Ví dụ huyết mạch hoàng phẩm.

Ví dụ tư cách tranh giành ngai vàng Đại Yến với gã.

Ví dụ . . . sát khí thoáng qua.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...