- Thế cục căng thẳng, bất cứ gió thổi cỏ lay đều có thể làm Tống quốc nghi ngờ. Quang Vũ đã đi còn quay lại e rằng sẽ khiến người chú ý, cẩn thận là trên hết, đừng triệu hắn về.
- Tuân lệnh!
Tộc trưởng nhìn tu sĩ trong tộc lui xuống, hơi ngước đầu lên, bất giác cau mày. Không hiểu sao tộc trưởng thấy lòng hơi bất an, nhưng cảm nhận kỹ thì không biết đến từ đâu.
Nửa ngày sau tộc trưởng lắc đầu gác suy nghĩ này sang một bên.
Hiện giờ tên đã trên dây, đã không thể không bắn.
***
Nhìn thiết kỵ và Cung Thần doanh nhiều vô số kể của Đại Tống bao vây tộc bộ, không chút do dự, thậm chí không cho bọn họ cơ hội giải thích, một trận tàn sát đẫm máu bùng nổ.
Cung Thần doanh giương tên kéo cung căng như trăng tròn, buông tay, dây cung chấn động vù vù hóa thành tiếng sóng lên xuống.
Ức vạn vạn mũi tên bắn xuyên không trung, tỏa linh quang kinh người, hơi thở sắc bén muốn xé rách thiên địa.
Trận pháp phòng ngự ẩn giấu trong đại trạch đình viện đã vận chuyển từ lâu, nhưng đối mặt lực lượng quân đoàn oanh kích chỉ hơi chống chọi rồi đến bờ tan vỡ.
Tộc trưởng ngồi ở ghế chủ cảm nhận hơi thở dời núi lấp biển từ bên ngoài, mặt trắng bệch, mắt mờ mịt tối tăm.
Trong điện rộ lên tiếng tộc nhân tức giận gầm rống:
- Tộc trưởng, chúng ta bị người bán đứng!
Mặt tộc trưởng càng tái nhưng mắt dần tỉnh táo, tỏa ánh sáng khiến người không thể nhìn thẳng.
- Trận pháp không chống đỡ được lâu, tập hợp tộc nhân theo ta phá vòng vây! Không cần biết là ai sống sót đều phải đưa chuyện này vào hội nghị gia tộc, công bố tình cảnh của mạch Tả Yến ta với người đời, để cái kẻ đạo mạo trang nghiêm kia thân bại danh liệt, bọn họ đã không có tư cách chấp chưởng Yến thị!
- Lao ra!
- Lao ra!
***
Từng tộc nhân gục ngã dưới móng thiết kỵ Đại Tống, trời âm u đổ mưa như trút nước, trên mặt đất máu tươi và nước mưa lẫn vào nhau hòa thành màu đỏ đáng sợ như biển máu vô tận.
Nguyên mạch Đa La Na Già chỉ còn gần ngàn tộc nhân cuối cùng, những người khác chết hết. Bọn họ bị vây khốn trong đại quân Tống quốc, chờ đợi bọn họ là cái kết chết chóc.
Tộc trưởng khuôn mặt sầu thảm quay đầu nhìn một lão nhân áo đen sau lưng, hai người cười thê lương cùng nổ tung, xóa sổ tất cả thiết kỵ Đại Tống ập đến, xé rách không gian lộ ra con đường tối đen không biết đi đến đâu.
- Mạch Tả Yến ta lưu lạc đến tình trạng như hôm nay ta không cam lòng! Sau này hễ là tử đệ mạch của ta nếu có cơ hội trở về Đại Thiên Giới phải nhớ kỹ mọi chuyện hôm nay!
Ngay sau đó còn gần ngàn tu sĩ mạch Đa La Na Già bị hút vào con đường tối đen mất hút.
***
Không gian tan vỡ, gần trăm người rớt xuống, quần áo tả tơi mặt tái nhợt.
Trong hành trình không gian dài bọn họ gặp nhiều tai nạn, đến nơi này đã không còn một phần mười.
May mắn bọn họ sống, huyết mạch tộc quần còn giữ được.
Nhưng rất nhanh bọn họ phát hiện sự việc không tốt đẹp như đã tưởng. Phù Du giới linh lực mỏng manh không đủ để chữa lành vết thương cho họ, vết thương vốn không nguy hiểm mạng sống theo thời gian trôi qua dần nghiêm trọng hơn.
Mấy chục tu sĩ mạch Đa La Na Già liên hợp bày ra đại trận, ngăn cách nơi bọn họ ở, tức là Hãn Hải đại lục trong miệng tu sĩ Phù Du giới, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài để phòng ngừa truy sát đến.
Mười một tu sĩ đã đi trước, bọn họ gánh vác sứ mệnh sinh sản để lại hậu đại cho tộc quần ở bên ngoài, mai danh ẩn tính, lấy dòng họ là Hoàng Cực, Tô Mục, Tiêu, Mặc, Vân, Thượng, Cơ, Lỗ, Vi, Tạ, Phạm hòa nhập vào Tu Chân giới để giữ huyết mạch tộc quần lưu truyền trên đời.
***
Hình ảnh trong đầu dần tan biến, giọng nói lúc trước lại vang lên:
- Hỡi hậu bối của tộc ta, xin đừng quên mọi việc từ thời xa xưa đó.
Giọng nói dần tan biến, cuối cùng quay về tĩnh lặng không chút tiếng động.
Tiêu Thần chậm rãi mở mắt ra, trong mắt sinh ra chút bi ai.
Chuỗi hình ảnh cho hắn thấy cuộc chém giết thời kỳ viễn cổ, khiến Tiêu Thần xác định xuất thân của mình.
Vì Tiêu Thần là tử đệ mạch Tả yến, không thì hắn không thể dung hợp huyết mạch Cơ gia được, không thể thuận lợi kế thừa tộc mạch mà Tả Yến (Đa La Na Già) để lại trong vùng đất huyết mạch.
Mười một tu sĩ rời đi, tu sĩ họ Tiêu là tổ tiên Tiêu thị.
Thù hận năm xưa dù cách lâu thật lâu nhưng Tiêu Thần như tự mình trải qua, có muốn quên cũng khó.
Tiêu Thần hít sâu dằn xuống suy nghĩ, hiện giờ dù hắn đã biết những điều này cũng tuyệt đối không thể để lộ chút tin tức gì, không thì chờ dợi hắn là kiếp nạn vô tận.
Lúc này băng cứng ngoài người Tiêu Thần vỡ ra, lực bài xích truyền ra từ Thăng Long trì.
Vòng xoáy lực lượng băng giá, cực nóng xoay tròn cắn nuốt trong người Tiêu Thần đã tán đi, hóa thành lực lượng tính ấm cuối cùng dung nhập vào người hắn biến mất.
Không cho Tiêu Thần thời gian tỉ mỉ cảm ứng biến đổi trong người, bên tai nghe tiếng mặt nước vỡ, hắn đã ở bên ngoài Thăng Long trì. May mà áo xanh hắn mặc vốn ngưng tụ bằng pháp lực, động ý niệm là có thể khoác lên người.
Tiêu Thần đáp xuống đất, kính cẩn thi lễ hướng Quang Chiếu:
- Tham kiến Quang Chiếu đại nhân.
Quang Chiếu mở mắt ra nhìn Tiêu Thần chăm chú, nhẹ gật đầu.
Tiêu Thần không có cơ hội nói câu thứ hai, một tu sĩ xuất hiện cung kính nói:
- Trưởng lão, bệ hạ tuyên triệu ba người Tiêu Thần yết kiến.
Biểu tình Quang Chiếu bình tĩnh dường như đã sớm đoán được điều này, phất tay nói:
- Hồi bẩm bệ hạ là ta lập tức mang bọn họ đi ngay.
Tu sĩ truyền lệnh chần chừ một chút, cái này khác với ý của bệ hạ. Nhưng gã là một trong số ít tu sĩ trong Đế Cung biết thân phận của Quang Chiếu, gã ngẫm nghĩ rồi cung kính lui xuống.
Tiêu Thần rời đi, mặt nước Thăng Long trì bình tĩnh lại, màu đỏ tan biến hết, nước lại trong veo.
Quang Chiếu cất bước xuất hiện trước mặt Tiêu Thần. Lạnh nhạt nói:
- Đi.
Vẻ mặt Quang Chiếu bình tĩnh, lòng đã chuẩn bị tinh thần dù có thế nào cũng phải bảo vệ Tiêu Thần bình an.
Tiêu Thần sớm phát hiện ánh mắt Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ kỳ kỳ, tim đập nhanh, hắn có linh cảm không may. Tiêu Thần nhìn hướng Yến Minh Nguyệt, gã lắc đầu với hắn, cười khổ, đôi mắt rầu lo.
Dường như xảy ra chuyện gì hắn không biết?
Sắc mặt Tiêu Thần hơi âm trầm, tình huống vượt dự đoán, rắc rối chưa biết khiến hắn cực kỳ không có cảm giác an toàn.
Bình luận