Đạo (Dịch) – Chương 2475

Tiêu Thần gật đầu nhận lấy ngọc giản, đưa một tia thần thức vào trong. Hiện giờ từng hành động của hai người có lẽ đều bị Yến Hoàng theo dõi, bọn họ ít có thời gian ở chung nên không thể chậm trễ lâu.

Một lát sau hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhíu chặt mày. Dù Tiêu Thần đã chuẩn bị tinh thần nhưng khi thật sự xem tin tức trong ngọc giản vẫn thấy đó là nơi hung hiểm hóc búa.

Bắt đầu từ thời kỳ viễn cổ thì Tinh Vực Tội Ác đã tồn tại, dùng để lưu đày tu sĩ. Sau khi tám đế quốc lớn thành lập, mấy năm nay cũng làm chuyện như vậy. Trong ngọc giản Quang Chiếu đưa cho liệt kê một danh sách dài, đánh dấu đơn giản một số tin tức, bọn họ đều là tu sĩ bị lưu đày vào Tinh Vực Tội Ác, trong đó có nhiều đỉnh Sáng Thế, thậm chí là siêu cường giả Sáng Thế. Bao nhiêu năm đã qua, có nhiều người chắc đã chết nhưng cũng có người sống tiếp, không biết tu vi đạt đến trình độ nào. Bị lưu đày trong Tinh Vực Tội Ác không hoàn toàn là kẻ tội ác tày trời, nhưng không có người tốt trăm phần trăm. Cộng thêm mấy chục vạn năm hay lâu dài hơn biến đổi, không biết đã hình thành cách cục như thế nào.

Tổng kết một câu đây là tuyệt địa hung hiểm không thua gì Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng. Năm rộng tháng dài chỉ có năm người thoát khỏi Tinh Vực Tội Ác, nhưng rất nhanh bọn họ mất tích, cuối cùng chẳng biết đi đâu.

Tiêu Thần lắc đầu cười nói:

- Quả nhiên là nơi hung hiểm, hèn gì Yến Hoàng đồng ý để ta đi vào chứ không trực tiếp xóa sổ.

Quang Chiếu trầm mặc ngước nhìn Tiêu Thần:

- Nếu ngươi đổi ý thì chúng ta tùy thời có thể rời khỏi Kế Đô.

- Trưởng lão đừng lo, khi tu vi của ta chỉ là Tạo Vật cảnh từng xông qua Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng, hiện giờ tu vi tăng lớn đột phá đến Sáng Thế cảnh không lẽ sợ Tinh Vực Tội Ác? Ta tự tin có thể sống quay về.

Quang Chiếu gật đầu, không nhiều lời nữa.

Một lát sau xe ngựa đáp xuống bên ngoài Hành Hương cung. Quang Chiếu, Tiêu Thần lần lượt xuống xe, tu sĩ canh giữ ngoài Hành Hương cung quét mắt qua, cùng cúi đầu hành lễ, vẻ mặt hoang mang.

Nghe đồn Tiêu Thần bị Yến Hoàng giam cầm, nhưng hắn đã quay về Hành Hương cung, dường như có gì thay đổi.

Tiêu Thần phớt lờ các ánh mắt, giơ tay mời:

- Quang Chiếu đại nhân, mời.

Dáng vẻ Quang Chiếu trở lại hờ hững, nhẹ gật đầu đi theo Tiêu Thần đến Bách Viên cảnh.

Trong thời gian ngắn tin Tiêu Thần rời khỏi Đế Cung quay về Hành Hương cung đã truyền nhanh ra khắp Kế Đô.

Tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc thấy Tiêu Thần quay về thì mừng hớn hở tiến lên chào:

- Quốc công đại nhân!

Bọn họ không biết thân phận của Quang Chiếu nhưng thấy Tiêu Thần thái độ cung kính thì đều hành lễ chào, không dám càn rỡ.

Tiêu Thần phất tay kêu mọi người dậy, trầm ngâm nói:

- Ta phạm tội trong Đế Cung, ngay trong ngày sẽ bị bệ hạ lưu đày vào vùng đất Tội Ác, không biết còn ngày trở về không. Các người đừng ở lại Kế Đô nữa, lập tức chỉnh đốn nhân viên sứ đoàn trở về Nhung quốc đi.

Tiêu Thần không giải thích nhiều cho bọn họ, đưa Quang Chiếu đi Tuyết Tàng viện nơi hắn cư ngụ.

Đám phó sử sứ đoàn trợn mắt há hốc mồm, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần. Tiêu Thần sắp bị lưu đày vào Tinh Vực Tội Ác, bọn họ không biết vì chuyện gì nhưng chắc là tội rất nặng. Tim rớt cái bịch, bọn họ sợ ở lâu sẽ bị liên lụy.

Phó sử sốt ruột nói:

- Lập tức triệu tập tu sĩ sứ đoàn, chúng ta lập hồ sơ với lễ bộ Đại Yến trở về Nhung quốc ngay!

Cách Viên cảnh là nơi Tiêu Thần ở, trong Kế Đô đồn hắn đã bị Yến Hoàng giam cầm nhưng vẫn không ai dám tùy ý bước vào đây nửa bước. Tiêu Thần đẩy cửa viện ra dẫn Quang Chiếu ngồi xuống ghế chủ.

Tiêu Thần giải thích:

- Ta có một thuộc hạ lúc trước bị xung đột với sứ đoàn Hung Nô quốc bị thương rát nặng, hiện giờ vẫn đang hôn mê, ta cần sắp xếp ổn thỏa cho hắn rồi giải quyết chút chuyện.

Tiêu Thần chưa nói gì nhiều thì Yến Minh Nguyệt chạy nhanh đến, chưa tới nơi đã nghe giọng la lên:

- Tiêu huynh, sao rồi? Bình an không?

Yến Minh Nguyệt thấy Quang Chiếu ngồi trên ghế, biến sắc mặt vội vàng chắp tay hành lễ:

- Kính chào Quang Chiếu đại nhân!

Quang Chiếu hơi giơ tay ra hiệu Yến Minh Nguyệt đừng đa lễ.

Tiêu Thần mỉm cười nói:

- Trong Thăng Long trì xảy ra chuyện chắc huynh đã biết, ta không giấu diếm nữa. Bệ hạ cho ta hai lựa chọn, vào thánh địa tu luyện hoặc lưu đày Tinh Vực Tội Ác, ta chọn cái sau.

Cơ mặt Yến Minh Nguyệt cứng ngắc, tỉnh táo lại trong mắt lóe tia sốt ruột.

Yến Minh Nguyệt liếc trộm Quang Chiếu một cái, nhỏ giọng nói:

- Huynh điên rồi! Tinh Hệ Tội Ác là nơi chỉ có vào không ra, huynh thật sự muốn vào sao? Đã vào thì không thể ra được! Đi thánh địa tu luyện có cái gì không tốt? Dù bị nhốt tạm thời nhưng luôn có cơ hội thoát ra. Nếu huynh đổi ý thì ta sẽ đi xin lão sư ngay, mang huynh vào cung gặp bệ hạ xin bệ hạ rút lại mệnh lệnh đã ban.

Yến Minh Nguyệt vội vàng khuyên, vẻ mặt thật lòng sốt ruột.

Lòng Tiêu Thần ấm áp nhưng vẫn lắc đầu nói:

- Ta đã lựa chọn thì đương nhiên biết rõ Tinh Vực Tội Ác là nơi thế nào. Hỗn Loạn Tinh Không Táng Tràng không thể nhốt được ta thì Tinh Vực Tội Ác cũng vậy, ta sẽ sống rời đi. Được rồi, Yến huynh nên biết tính cách của ta, khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi. Ta biết huynh vì tốt với ta nhưng trong đó có một số việc huynh không hiểu, nên đừng lo nhiều.

Yến Minh Nguyệt khẽ thở dài:

- Ài.

Yến Minh Nguyệt bất đắc dĩ nhìn Tiêu Thần, nói:

- Nếu huynh cứ muốn đi thì ta không nói nhiều nữa, nhưng huynh nhớ bảo trọng, đừng quên ở Kế Đô còn có bằng hữu như ta.

Tiêu Thần vỗ vai gã:

- Đừng làm như sinh ly tử biệt, muốn ta chết trong Tinh Vực Tội Ác thật sự? Huynh đến vừa lúc, ta có một chuyện muốn nhờ huynh.

Yến Minh Nguyệt nói thẳng không chút do dự:

- Có chuyện gì Tiêu huynh cứ nói đừng ngại.

Vứt bỏ mặt khác, chỉ riêng thái độ như thế đã khiến người thoải mái.

Tiêu Thần cười nói:

- Không phải việc lớn gì, huynh cũng biết Đạo Hiền bị thương nặng khi xung đột với sứ đoàn Hung Nô, đến nay chưa tỉnh. Ta đã giải tán sứ đoàn Nhung quốc rời khỏi Đại Yến, sau này xin kính nhờ Yến huynh tạm thời quan tâm hắn một đoạn thời gian.

Tay Tiêu Thần lóe linh quang lấy ra một khối ngọc giản:

- Trong này có chuyện ta dặn dò Đạo Hiền, chờ khi hắn tỉnh dậy làm phiền Yến huynh chuyển giao giùm.

Yến Minh Nguyệt nhận lấy ngọc giản, lấy một hộp ngọc ra đặt vào trong rồi cẩn thận bỏ vào trữ vật giới chỉ.

- Được rồi, Tiêu huynh yên tâm, ta sẽ đưa Đạo Hiền vào phủ chăm sóc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...