Yến Minh Nguyệt cũng kính cẩn thi lễ.
Mắt Yến Hoàng lóe tia ngạc nhiên, ngoài mặt cười nói:
- Trưởng lão từng gặp qua Tiêu Thần?
Hôm đó Quang Chiếu trở về thì thủ lĩnh thị vệ đã báo cáo hành tung cho Yến Hoàng biết, gã sớm nắm rõ việc Quang Chiếu và Tiêu Thần quen nhau nhưng giờ thì làm bộ như không hay biết.
Quang Chiếu hiền hòa nói:
- Lúc mới đến Kế Đô ta từng đi quán rượu Vân gia một lần, gặp Tiêu Thần tiểu hữu ở đó, không ngờ hôm nay có thể gặp lại xem như duyên phận.
Dù Quang Chiếu không biết hành động của Yến Hoàng cũng đoán được, sẽ không vạch thẳng ra, ngược lại bảo:
- Giờ phải chúc mừng Tiêu Thần tiểu hữu được cơ duyên tinh thần trận Thú Liệp tinh hệ của Yến hoàng thất, rồi còn vào Thăng Long trì, tạo hóa như thế làm người ta hâm mộ chết. Sau này tiểu hữu nhớ phải dốc sức vì Đại Yến ta mới không phụ Đại Yến tài bồi tiểu hữu.
Lòng Tiêu Thần máy động, không hiểu sao hắn thấy thân thiết với Quang Chiếu, mặc dù cảm giác hơi xa lạ nhưng hắn linh cảm lão sẽ không hại mình. Lời Quang Chiếu nói có lẽ có ẩn ý gì khác.
Tiêu Thần im lặng giây lát sau đó cung kính nói:
- Tiêu Thần được tạo hóa của Đại Yến lại được bệ hạ lễ ngộ nhiều, sau này tất nhiên sẽ hết lòng hiệu lực cho Đại Yến ta.
Yến Hoàng cười phá lên, gã muốn kết quả không ngờ hoàn thành nhờ một câu của Quang Chiếu.
Yến Hoàng rất vui vẻ nói:
- Tiêu khanh vào Đại Yến ta tất nhiên trẫm sẽ không bạc đãi khanh, cứ yên tâm đi.
Tiêu Thần chân thành nói, vẻ mặt biết ơn từ tận đáy lòng:
- Bên cạnh Tiêu Thần có một người thân bị thương rất nặng cần Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy chữa trị, ta vốn định nhanh chóng rời khỏi Kế Đô đi Tề quốc tìm kiếm. Không ngờ bệ hạ đột nhiên thêm vào ba giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy trong giải thưởng Thú Liệp tinh hệ, lúc trước ta còn thấy khó hiểu nhưng giờ đã rõ, việc này phải cảm tạ Quang Chiếu đại nhân.
Mắt Quang Chiếu lóe tia khen ngợi, ngoài mặt vẫn bình tĩnh.
Yến Hoàng nghe thế lấy lại tinh thần, mắt nhìn Quang Chiếu chằm chằm, ánh mắt càng hiền hòa hơn. Lúc trước Quang Chiếu đề nghị thêm ba giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy làm phần thưởng hạng nhất săn bắn, Yến Hoàng tôn trọng địa vị của lão nên đồng ý, nhưng trong lòng luôn thắc mắc, giờ Tiêu Thần nói ra giải đáp khó hiểu. Chắc lần đầu tiên Quang Chiếu gặp Tiêu Thần đã nhận ra hắn khác lạ, nên mới âm thầm giúp Yến Hoàng một phen, không thì gã làm sao thuận lợi chiêu lãm Tiêu Thần vào tay như bây giờ? Nghĩ đến đây Yến Hoàng tăng phần hảo cảm với Quang Chiếu, chậm rãi buông xuống chút kiêng dè giấu trong lòng.
Tu vi của Quang Chiếu mạnh mẽ, hiện giờ là trưởng lão thánh địa cộng thêm bối phận cao trong tôn thất Đại Yến, dù là Yến Hoàng cũng không có nhiều sức mạnh kiềm chế lão. Yến Hoàng thầm lo Quang Chiếu sẽ nương thân phận thánh địa cướp đi quyền lực trong tay gã, vì trưởng lão thánh địa nếu tính về địa vị không thấp hơn gã chút nào. Nhưng bây giờ xem ra gã đã quá cẩn thận, Quang Chiếu hành động toát ra vẻ thân cận, Yến Hoàng thuận thế lôi kéo. Nếu được trưởng lão thánh địa ủng hộ sẽ có ích lợi vô tận cho Yến Hoàng yên ổn chấp chưởng quyền lớn Yến quốc.
Tiêu Thần nói xong hơi cúi đầu không nhiều lời nữa, hắn lờ mờ phát hiện Quang Chiếu cố ý muốn được Yến Hoàng tin tưởng.
Vì cảm giác thân thiết kỳ lạ trong lòng nên Tiêu Thần mới vạch ra việc này, giúp Quang Chiếu một phen. Mục đích đã hoàn thành thì phải biết nắm chắc mức độ, nếu làm lố quá sẽ khiến Yến Hoàng nghi ngờ.
Yến Hoàng tự cho là đã thu Tiêu Thần vào tay, xác định được Quang Chiếu thân cận, tâm tình sung sướng cười nói:
- Mọi việc đã chuẩn bị ổn thỏa, đừng kéo dài thêm nữa.
Quang Chiếu mỉm cười nói:
- Sau khi Thăng Long trì mở ra ba người Tiêu Thần đi vào trong không biết khi nào sẽ ra, bệ hạ còn có quốc sự bận rộn không cần chờ ở đây, ta sẽ xử lý tốt mọi việc.
Yến Hoàng hơi trầm ngâm rồi gật đầu nói:
- Vậy mọi việc xin làm phiền trưởng lão, trẫm chờ tin tức của các ngươi.
Quang Chiếu cười vâng dạ.
Mọi người cung tiễn Yến Hoàng rời đi, gã bước lên thuyền gỗ đen. Người đưa đò huơ mái chèo, thuyền gỗ xuyên qua bình chướng vô hình ngăn cách bên ngoài dần đi xa.
Quang Chiếu quét mắt qua người Tiêu Thần, dịu dàng nói:
- Đi thôi.
Quang Chiếu xoay người dẫn đầu đi sâu vào sơn cốc, ba người Tiêu Thần theo sau, những tu sĩ khác kính cẩn thi lễ rồi giải tán.
Đi không lâu sau địa thế càng lúc càng thấp, dần dần hình thành cái phễu. Khi vòng qua tảng đá lớn che tầm mắt thì nhóm người đến chính giữa sơn cốc, một ao nước trong đập vào mắt. Nước trong vắt không gợn sóng, như ao nước giữa núi bình thường, không có điểm khác lạ gì.
Nhưng nơi này là Thăng Long trì Đại Yến hao phí tài nguyên tu đạo vô tận mới hoàn thành!
Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ trợn to mắt. Nếu Yến Hoàng không trịnh trọng đưa bọn họ đến đây thì bọn họ tuyệt đối sẽ không tin tưởng Thăng Long trì bên ngoài đồn là có công hiệu nghịch thiên sửa mệnh sẽ có hình dạng như vậy.
Quang Chiếu xoay người liếc qua Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ:
- Đây chính là Thăng Long trì, ba người vào trong đó rồi lượng sức mà đi, đừng cậy mạnh. Chờ khi Thăng Long trì sôi trào thì cứ vận chuyển pháp lực hấp thu lực lượng bên trong Thăng Long trì, đến khi nào không chịu được nữa Thăng Long trì sẽ tự động đưa các ngươi ra.
Nói đến đây Quang Chiếu liếc qua khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Thần, lòng càng thích hắn hơn nữa.
- Nhớ kỹ, cơ duyên Thăng Long trì chỉ có một lần, phải cẩn thận ứng đối để tránh tiếc nuối.
Câu này nghe như đặc biệt nhắc nhở riêng cho Tiêu Thần.
Ba người Tiêu Thần cung kính nói:
- Đa tạ Quang Chiếu đại nhân nhắc nhở!
Quang Chiếu nhẹ gật đầu, vẫy tay nói:
- Đi đi.
Ba người Tiêu Thần liếc nhau, cùng bước ra một bước rơi vào trong ao. Nước ao trong veo nhìn không có gì khác lạ, hơi dính đặc, lạnh thấu xương. Ba người vừa vào ao liền không kiềm được rùng mình, thân thể chìm xuống đáy ao. Thoạt trông ao không lớn nhưng bên trong có ẩn giấu cái khác. Ba người lần lượt lặn xuống thật lâu nhưng mãi chưa chạm tới đáy, hơn nữa càng xuống sâu thì nước ao càng lạnh lẽo, hơi thở băng giá nhanh chóng chui vào thân thể ba người. Hơi lạnh này rất xa lạ, với tu vi của ba người đã đến trình độ nước lửa không xâm nhưng khi vận chuyển pháp lực trong người không thể ngăn cản chút nào.
Yến Minh Nguyệt trước tiên không chịu nổi, gã đã hiểu càng xuống sâu đáy hồ càng được lợi lớn hơn, nhưng đến đây đã là cực hạn chịu đựng của gã, nếu xuống tiếp thì lạnh lẽo có thể đông băng gã.
Bình luận