Yến Minh Nguyệt quét mắt tìm một cái hang trên vách đá trong hồ sâu, chắp tay hướng Tiêu Thần, cười khổ lắc người vào trong, khoanh chân ngồi.
Tiêu Thần gật đầu với Yến Minh Nguyệt, cùng Hôi Nha Lão Tổ lặn xuống tiếp.
Nước ao càng lúc càng lạnh hơn, mỗi khi lặn xuống sâu hơn chút là lạnh lẽo càng nhiều hơn. Chốc lát sau Hôi Nha Lão Tổ run run dừng lại, nước ao đến nơi đây đã lạnh hơn băng giá vạn cổ nhiều, không biết tại sao nước không hề đóng băng. Hôi Nha Lão Tổ cũng tìm một hang động trên vách núi khoanh chân ngồi, hâm mộ nhìn Tiêu Thần tiếp tục lặn xuống, dần dần biến trong tầm mắt.
Tiêu Thần hơi cau mày, từ lúc Hôi Nha Lão Tổ ngừng lặn đã qua giây lát, đáy ao càng lúc càng lạnh hơn, với cơ thể mạnh mẽ như hắn cũng cảm nhận lạnh lẽo trôi qua trong thịt khiến người hắn cứng lại. Nhưng càng như vậy càng kích thích lòng tò mò của Tiêu Thần, không biết hồ sâu bao nhiêu, giờ còn chưa đến cực hạn chịu đựng nên hắn lặn xuống tiếp.
Thời gian dần trôi, sắc mặt Tiêu Thần càng nghiêm túc hơn, ngoài người đã đóng lớp sương dày, làn da lộ ra ngoài xanh tím do băng giá cực độ. Cơ thể của Tiêu Thần còn như vậy thì tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh như Hôi Nha Lão Tổ sợ là đã bị đông chết vì ao nước lạnh. Pháp lực cuồn cuộn chuyển động trong người Tiêu Thần như nước sông chảy xiết cố gắng xua tan lạnh giá, nhưng đến đây đã dần tới cực hạn chịu đựng của hắn.
Xem ra chuyến này không thể thăm dò đáy ao rồi.
Tiêu Thần lắc đầu kiềm nén tiếc nuối, mắt nhìn xuống dưới. Tiêu Thần bỗng cứng người lại, mắt bắn ra thần quang.
Vì trong tầm mắt của Tiêu Thần xuất hiện sắc đỏ như ẩn như hiện, đó là từ khi hắn vào Thăng Long trì lần đầu tiên thấy sắc màu khác.
Đáy ao!
Tiêu Thần do dự. Thăng Long trì hay nên gọi là Thăng Long đàm càng chính xác hơn, nước lạnh băng, càng lặn xuống càng cần tu vi mạnh mẽ mới chịu nổi. Xuống sâu hơn sẽ được lợi nhiều hơn, tuy nơi này đã gần đáy ảo nhưng hiệu quả chênh lệch rất lớn.
Do dự giây lát, mắt Tiêu Thần lóe thần quang, mọi do dự chuyển thành kiên quyết.
Lặn xuống tiếp!
Khi đã qưyết định thì sẽ không chần chừ nữa, Tiêu Thần tiếp tục lặn xuống đáy ao.
Đến nơi đây băng giá có thể đông chết mọi sinh linh, Tiêu Thần dựa vào cơ thể mạnh mẽ được đại trận Thú Liệp tinh hệ rèn luyện, cộng thêm pháp lực vận chuyển điên cuồng mới miên cưỡng ngăn lại lạnh giá. Nhưng mỗi khi lặn xuống một li là băng giá càng nhiều hơn, càng đến gần đáy ao thì càng lạnh, cả người Tiêu Thần đã đông cứng. Các tia băng giá như lưỡi dao cắt qua thịt Tiêu Thần, phá hoại cơ thể hắn sau đó đau đớn lạnh lẽo làm người ta không chịu nổi. Nhưng Tiêu Thần trải qua đại trận tinh thần Thú Liệp tinh hệ thì tinh thần đã đến cảnh giới mới, siêu thoát ngoài cơ thể, ngăn cách mọi đau đớn ra ngoài nhưng vẫn kiểm soát thân thể tuyệt đối. Mắt Tiêu Thần vẫn bình tĩnh nhìn đáy ao, trầm ổn mà cố chấp.
Trong tầm mắt của Tiêu Thần thấy rõ hơn màu đỏ rực như ẩn như hiện, dần đổi thành màu đỏ thẫm. Tiêu Thần đã thấy rõ hình dạng đáy ao.
Đáy ao to cỡ mười trượng, rải rác các cục đá đỏ chói, hình thể lớn nhỏ khác nhau như máu tươi ngâm ức vạn vạn năm, nhưng không có chút mùi tanh, nhìn không khiến người thấy tởm.
Đã rất gần đáy ao nhưng Tiêu Thần ngừng lặn xuống, dù tập trung tinh thần ngăn cách đau ngoài cơ thể nhưng hắn vẫn biết rõ trạng thái thân thể mình, nếu lặn tiếp sẽ không chịu nổi ao nước lạnh mà tan vỡ.
Vì một cơ duyên chưa biết mạo hiểm có thể hủy hoại thân thể mình thì không đáng. Tuy Tiêu Thần tò mò, không cam lòng nhưng hắn sẽ không vì những cảm xúc này ảnh hưởng phán đoán tinh thần của mình.
Khi Tiêu Thần quyết định không lặn xuống tiếp thì bên tai nghe giọng nói:
- Nếu ngươi có thể kiên trì thì hãy lặn xuống đáy ao, sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.
Tiêu Thần không xa lạ gì giọng nói này, là Quang Chiếu.
Quang Chiếu có thể xuyên thấu nguyên Thăng Long trì thấy tình hình hiện tại của Tiêu Thần!
Hiện giờ nước ao lạnh đến cực hạn chịu đựng của Tiêu Thần rồi, hắn không dám thả nguyên thần ra nếu không sẽ bị đông toái. Nhưng việc này đối với Quang Chiếu không hề khó khăn, chứng minh lão thâm tàng bất lộ.
Đầu óc Tiêu Thần xoay chuyển chú ý câu nói của Quang Chiếu, chắc lão biết bí ẩn gì đó nên mới nhắc nhở hắn.
Tiêu Thần cắn răng, lặng im một lúc rồi lựa chọn hành động của mình. Lực lượng chuyển động nhanh trong người Tiêu Thần đột nhiên chấn động tan vỡ, tăng vọt trong khoảnh khắc chui nhanh qua da thịt hắn xua đi lạnh lẽo thấm vào người.
Được đến lực lượng tăng vọt chống đỡ, cơ thể gần như đến cực hạn chịu đựng của Tiêu Thần bỗng chốc nhẹ nhàng nhiều, hắn lập tức động ý niệm lặn xuống nhanh hơn.
Tiêu Thần lựa chọn tin lời Quang Chiếu, vì lão không có lý do hại hắn.
Cảm giác gần gũi trong lòng thúc đẩy Tiêu Thần làm ra lựa chọn.
Răng rắc! Răng rắc!
Đó là tiếng khối băng đông ngoài người, khoảng cách cuối cùng này mức độ băng giá đã vượt dự đoán của Tiêu Thần, toàn thân hắn bị băng cứng to bao bọc, lạnh lẽo tuyệt đối điên cuồng phá hoại cơ thể hắn. Nhưng Tiêu Thần đã lựa chọn thì sẽ không dễ dàng buông bỏ. Cho nên hắn cắn răng không chút tạm dừng lao xuống đáy áo.
Bùm!
Là tiếng băng ngoài người đụng vào đáy ao cứng rắn.
Rốt cuộc đến cuối!
Băng cứng bao bọc người Tiêu Thần như một khối băng giá không thể nhúc nhích chút nào, chỉ có thể dựa vào sức mình ngăn cản. Lạnh lẽo khiến người hoảng loạn chui vào lỗ chân lông, nơi đi qua da thịt gần như bị đông lại, pháp lực trong người chuyển động nhanh tiêu trừ hơi thở lạnh lẽo xâm nhập miễn cưỡng bảo vệ người hắn. Nhưng tốc độ pháp lực bị hao tổn nhanh kinh người, cứ theo đà này thì Tiêu Thần không chống chọi lâu được. Nếu trong thời gian này không thể thay đổi hiện trạng thì Tiêu Thần sẽ rơi vào vực sâu tối tăm cho đến chết.
Đáy ao ẩn chứa lực lượng lạnh lẽo đột nhiên tăng vọt mấy lần, đã vượt qua dự đoán của Tiêu Thần. Khi hắn phát hiện điều này thì người đã bị hơi thở băng giá tuyệt đối bao bọc, dù muốn tránh thoát, cũng đã muộn.
Hiện giờ Tiêu Thần bị nhốt ở đáy hàn đàm, nếu không thể thay đổi hiện trạng, chờ khi Toái Nguyên tăng vọt lực lượng hao hết sạch chờ đợi hắn là cái chết.
Tiêu Thần cố gắng đè xuống bất an xao động trong lòng, im lặng chờ đợi.
Tiêu Thần tin tưởng nếu Quang Chiếu khiến hắn làm như vậy tất nhiên có cái lý của nó chứ không phải giản đơn muốn khiến hắn chịu chết.
***
Ngoài hàn đàm, Quang Chiếu khép hờ mắt chợt mở bừng ra, thần quang chợt lóe.
Quang Chiếu thì thào:
- Tiểu tử, ngươi là hy vọng Đa La Na Già tộc ta lại vực dậy. Ta tốn bao công sức giúp ngươi còn không kịp sao có thể hại người, tạo hóa Thăng Long trì lần này ngươi có thể thu hoạch bao nhiêu phải xem chính ngươi.
Bình luận