Yến Hoàng nói câu đó tuy không phải đặc biệt nhằm vào nhưng cũng bao gồm cả hắn, biểu lộ thái độ chiêu lãm. Yến Hoàng nói xong âm thầm quan sát phản ứng biểu tình của Tiêu Thần, hắn không có ý gì là không cam lòng, không muốn, gã thầm yên tâm. Hôm nay chỉ là thăm dò Tiêu Thần, hắn không phật ý thì Yến Hoàng rất vui, lòng thầm tính toán khi nào chính thức hạ chỉ thu hắn vào tay. Nhưng việc này không thể nôn nóng, phải đắn đo kỹ phong thưởng cho Tiêu Thần rồi mới quyết định.
Thân thể Hồng Mông chuyển kiếp đủ nhận được sự chú trọng cao độ của Yến Hoàng.
- Cơ duyên Thăng Long trì ngay trước mắt, chắc trong lòng các ngươi đã rất sốt ruột, trẫm không kéo dài thời gian nữa.
Yến Hoàng đứng lên:
- Đi đi, trẫm mang các ngươi đi Thăng Long trì.
Ba người Tiêu Thần lùi sang một bên, đi theo sau lưng Yến Hoàng rời khỏi Đông Hoa điện vào sâu trong Đế Cung.
Yến Hoàng đi đằng trước, dáng vẻ bình thản, cận thị cung tỳ theo sau lưng đã sớm ngừng bước. Thăng Long trì là trọng địa của Đại Yến, canh giữ nghiêm ngặt, người bình thường không có tư cách đến gần. Nếu không có Yến Hoàng dẫn đi thì không ai được phép tới gần.
Ba người Tiêu Thần cung kính theo sau.
Dọc đường đi Đế Cung xây dựng xa hoa, phong cảnh tuyệt đẹp nhưng Tiêu Thần không ngắm nhiều. Nguyên thần của Tiêu Thần mẫn cảm hơn tu sĩ bình thường, hắn phát hiện nhiều hơi thở ẩn giấu trong bóng tối. Càng vào sâu thì thủ vệ càng lúc càng chặt chẽ, có mấy hơi thở cường đại ẩn giấu. Với tu vi hiện giờ của Tiêu Thần khi cảm nhận mấy hơi thở kia thì người cứng ngắc, đủ biết tu sĩ giấu trong bóng tối tu vi mạnh cỡ nào.
Đằng trước là một dãy hồ nhỏ kéo dài liên miên tự nhiên điểm xuyết trong đình viện điện vũ, nước xanh biếc trong suốt phản chiếu vầng sáng xanh tuyệt đẹp dưới bầu trời xanh trong, từ trên cao nhìn xuống tựa như ngọc bích vuông xinh đẹp. Yến Hoàng mang ba người Tiêu Thần đi tới một cái hồ nhỏ, có chiếc thuyền gỗ màu đen đậu ven hồ, người đưa đồ chờ sẵn, mặc áo tơi đứng thẳng như kiếm kính cẩn thi lễ với Yến Hoàng.
Yến Hoàng nhẹ gật đầu leo lên thuyền cổ, xoay người nói với nhóm Tiêu Thần:
- Sau khi lên thuyền gỗ hãy thu lại hơi thở, đừng nhìn lung tung, nếu không trẫm không bảo vệ được các ngươi.
Lòng Tiêu Thần máy động cùng Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ cung kính vâng dạ, cẩn thận bước lên thuyền gỗ.
Người đưa đò đẩy mạnh mái chèo đụng đá ngầm bờ hồ, thuyền gỗ rẽ sóng chậm rãi lướt trong hồ.
Yến Hoàng chắp hai tay sau lưng đứng ở đầu thuyền, không nói nhiều. Vì lời khuyên của Yến Hoàng nên Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ chặt chẽ giấu hơi thở, người cứnng ngắc, ánh mắt căng thẳng. Nghe Yến Hoàng nói khiến bọn họ biết đang trong một trận pháp lợi hại, tuy chưa cảm ứng có gì không ổn nhưng hai người không muốn nếm thử.
Tiêu Thần hơi cúi đầu, hắn cũng thu lại hơi thở nhưng nguyên thần màu vàng vẫn giữ năng lực cảm ứng nguy hiểm, nên hắn rõ ràng nhận ra trong hồ nhỏ không chút bắt mắt ẩn giấu hơi thở khủng bố.
Nguyên cái hồ nhỏ là một trận, mỗi giọt nước, mỗi con cá, mỗi cọng cỏ nước, mỗi hạt bùn cát đều là một phần của trận pháp, tự nhiên chuyển động không dấu vết nhưng hoàn mỹ bao gồm hơi thở nguyên đại trận, không lộ ra chút gì. Nếu có lực lượng nào không thuộc về đại trận này xuất hiện trong trận pháp sẽ dẫn đến đại trận vận chuyển, phát ra lực lượng trận đạo xóa sổ lực lượng lạ đó.
Tiêu Thần cảm ứng đại trận giấu trong hồ nhỏ, biết nó khủng bố, nhưng rốt cuộc khủng khiếp đến mức nào thì hắn không thể phân biệt rõ ràng. Có một điều Tiêu Thần biết chắc là nếu hắn lộ ra chút xíu hơi thở nào trong hồ này thì chỉ tích tắc sẽ thành tro ngay.
Điều này làm người Tiêu Thần căng cứng.
Trận pháp khủng bố chắc được tạo ra vì bảo vệ Thăng Long trì, bọn họ vào trong hồ thì chắc sắp đến Thăng Long trì.
Thuyền gỗ màu đen yên lặng lướt trên mặt hồ, thân thuyền khẽ run lên, nước dưới đáy thuyền lặng lẽ rẽ sang hai bên thành hai bức tường nước, lộ ra con đường đi sâu vào hồ.
Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ giật nảy mình ngước nhìn Yến Hoàng, người đưa đò vẻ mặt bình tĩnh, quay sang nhìn Tiêu Thần hơi cúi đầu mặt không đổi sắc. Hai người rất là giật mình.
Thuyền gỗ yên lặng lướt đi, rẽ nước đi sâu vào. Thỉnh thoảng có cá quẫy đuôi bơi trong tường nước hai bên, nhẹ nhàng thoải mái không hề hoảng hốt.
Tiêu Thần đột nhiên ngước nhìn phía trước, mặt nước đằng trước không có gì thay đổi nhưng hắn cảm ứng dao động hơi thở yếu ớt.
Thuyền gỗ lặng lẽ xuyên qua bình chướng, thân thuyền lại chạm mặt nước, khi hoàn chỉnh đáp xuống thì bọn họ đã ở trong một hồ nước nho nhỏ vừa đủ cho chiếc thuyền. Ngước lên nhìn cách tấm màng trong suốt có thể thấy hồ nước trong vắt, mấy người rời đi thì tường nước cũng biến mất, mặt hồ lại phẳng lặng.
Yến Hoàng bước ra một bước đạp lên bờ hồ, đi dọc theo thềm đá xuống dưới.
Tiêu Thần quét mắt xung quanh, hơi cúi đầu theo sau lưng Yến Hoàng, đã nhìn kỹ hết tình hình bốn phía. Đây là một không gian độc lập, hồ nước chứa thuyền gỗ đen xây trên đỉnh ngọn núi nhỏ nhô lên, bên dưới có một sơn cốc không lớn. Đã có mười mấy tu sĩ chờ sẵn.
Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ lặng im đi theo.
Đi xuống núi nhỏ, mười mấy tu sĩ cùng hành lễ, biểu tình kính sợ tuyệt đối:
- Tham kiến bệ hạ!
Trong số họ có một người chỉ gật đầu với Yến Hoàng, biểu tình bình thường.
Yến Hoàng hơi giơ tay lên nói:
- Đừng đa lễ, đứng lên đi.
Nói xong Yến Hoàng nhìn tu sĩ không hành lễ, mỉm cười hiền hòa chắp tay nói:
- Trưởng lão, hôm nay làm phiền rồi.
- Bệ hạ đừng khách sáo, việc này vốn là bổn phận của ta.
Yến Hoàng gật đầu, cười càng tươi. Với thân phận địa vị của người này có thể giữ thái độ khách sáo với gã đã là rất hiếm có, Yến Hoàng không dám mơ xa người này sẽ cung kính sợ gã như tu sĩ bình thường. Yến Hoàng rất vừa lòng trạng thái trước mắt.
Yến Hoàng không phát hiện Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt đứng sau lưng gã hơi cứng người, giọng nói nghe rất quen.
Tiêu Thần ngước đầu lên, nhìn rõ tu sĩ bình tĩnh đứng trước mặt Yến Hoàng, lòng thầm rung động.
Đó là tu sĩ bí ẩn gặp trong quán rượu Vân gia, Quang Chiếu!
Quang Chiếu có thân phận gì mà xuất hiện tại đây được?
Nghe đối thoại giữa Yến Hoàng và Quang Chiếu, đường đường là chủ Đại Yến mà rất khách sáo với lão, đó là cách ở chung gần như bình đẳng, thái độ này đã kinh người biết bao.
Quang Chiếu liếc qua Tiêu Thần, mỉm cười nói:
- Tiêu Thần tiểu hữu, chúng ta lại gặp mặt.
Quang Chiếu nhẹ gật đầu với Yến Minh Nguyệt.
Tiêu Thần bất ngờ, sau đó vẻ mặt bình tĩnh cung kính khom người hành lễ:
- Lúc mới gặp không biết thân phận của Quang Chiếu đại nhân, nếu có chỗ nào mạo phạm xin đại nhân bao dung.
Bình luận