Tiêu Thần xem phản ứng của lão quỷ này đã đoán được, nghe vậy rất là tò mò. Với tu vi Hư Sáng Thế cảnh của Yến Minh Nguyệt mà cũng bị rung động là biết trà bánh không giống bình thường. Tiêu Thần lấy miếng điểm tâm bỏ vào miệng, bưng trà lên uống một hớp.
Điểm tâm vào miệng liền tan thành chất lỏng dính đặc hòa vào nước trà hỗn hợp ra mùi vị khó tả, khiến người nở lỗ chân lông toàn thân. Rơi xuống bụng hóa thành hơi thở khác hẳn chuyển động trong người, ấm lạnh luân phiên cảm giác rất sảng khoái. Hơi thở ấm lạnh dung nhập vào người lặng lẽ tách thành hai, trên có thể ôn dưỡng nguyên thần, dưới rèn luyện thân thể, dù là tu sĩ Sáng Thế cảnh cũng được ích lợi không nhỏ.
Nhìn như nước trà cùng điểm tâm bình thường, công hiệu đủ sánh ngang một ít đan dược phẩm cấp thượng đẳng, còn là vật vô giá, hèn gì Yến Minh Nguyệt biểu hiện như thế.
Hôi Nha Lão Tổ cũng nếm thử, biểu tình giật mình, ánh mắt nhìn tách trà, điểm tâm đã thay đổi hẳn.
Yến Minh Nguyệt chậm rãi nói:
- Lá trà có tên là Nhất Diệp Phiến, chỉ sống ở tu chân tinh cực nam Đại Yến, vì môi trường sống khắc nghiệt cộng thêm thiên địa chi thế ảnh hưởng không thể di dời, không nuôi dưỡng được nên số lượng rất ít. Vùng đất nó sinh trưởng quanh năm khổ hàn, linh lực mỏng manh nhưng cây trà có rễ cực kỳ phát đạt cắm sâu dưới lòng đất hấp thu hết thảy chất dinh dưỡng linh lực cung cấp cho một miếng lá trà.
- Nhất Thụ Phiến, một cây chỉ sinh ra một miếng lá, cực kỳ quý giá. Không chỉ hương trà tuyệt vời là tuyệt phẩm trong trà, còn ẩn chứa linh lực mạnh không hạn chế tu vi, có lợi với tu sĩ ở bất cứ cảnh giới nào. Nếu uống lâu dài có thể lẳng lặng cải tạo thân thể ôn dưỡng nguyên thần, là cống phẩm Đại Yến, Yến Hoàng bệ hạ uống hoặc ban thưởng. Ta chỉ ngẫu nhiên uống một lần Nhất Diệp Phiến bệ hạ ban cho lão sư, từ nay chưa quên hương trà.
- Điểm tâm này là dùng nhiều loại báu vật chế tạo ra, có thể hoàn mỹ bổ sung với Nhất Diệp Phiến, xem như báu vật hiếm có.
Yến Minh Nguyệt liếc qua Tiêu Thần, nói:
- Nhất Diệp Phiến là cống phẩm dành riêng cho bệ hạ, không phải trọng thần hoặc người có công tích lớn sẽ không thưởng cho. Không ngờ hôm nay chúng ta được hưởng dụng Nhất Diệp Phiến, càng hiếm có hơn.
Lòng Yến Minh Nguyệt biết rõ đây là Yến Hoàng thi ân chiêu lãm Tiêu Thần, gã và Hôi Nha Lão Tổ đi theo hắn nên mới được hưởng sái. Bệ hạ chiêu lãm Tiêu Thần như vậy là có ý yêu tài, hắn ở lại thì không sao, nếu cứ muốn đi sẽ rất phiền phức. Yến Minh Nguyệt nghĩ đến đây hơi cúi đầu, đáy mắt lóe tia rầu lo.
Hôi Nha Lão Tổ nghĩ sơ liền hiểu, ánh mắt hâm mộ nhìn Tiêu Thần. Khiến Yến Hoàng xem trọng như vậy cộng thêm Tiêu Thần bày ra tu vi siêu mạnh, sợ là phong công bái vương chỉ là vấn đề về thời gian.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, đầu óc suy nghĩ theo hướng khác. Nhìn trà, điểm tâm là biết Yến Hoàng làm chủ Đại Yến có thể hưởng dụng tài nguyên tu đạo vô tận, cộng thêm khí vận Đại Yến trong người lo gì không thể thành tựu đại đạo.
Nếu một ngày nào đó Tiêu Thần cũng có thần quốc rộng lớn vô tận như vậy thì sợ gì không thể lên đỉnh đại đạo?
Nghĩ đến đây Tiêu Thần hơi kích động, cúi đầu lặng im.
Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ cho rằng Tiêu Thần đang suy nghĩ về việc Yến Hoàng chiêu lãm, ba người im lặng ăn hết điểm tâm, trà, không quan tâm sẽ bị người cười. Cơ hội hưởng thụ ngự dụng cống phẩm thế này không nhiều, tự nhiên không thể lãng phí.
Thời gian từ từ trôi qua, Tiêu Thần bỗng biến sắc mặt lộ vẻ cung kính, đứng dậy bước nhanh ra ngoài điện. Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ giật mình, sau đó lấy lại tinh thần vội vàng đi theo sau lưng Tiêu Thần.
Hiện loan giá của Yến Hoàng đã đi tới ngoài Đông Hoa điện.
Một trăm lẻ tám người nâng loan giá dùng cho việc thượng triều, là phẩm cấp cao nhất trong nghi thức loan giá. Yến Hoàng mặc triều phục thiên tử Đại Yến ngồi trên loan giá cao cao, như vị thần viễn cổ khí độ uy nghi, ánh mắt nhìn đến đâu thì tung hoành bễ nghễ, có thế khống chế thiên hạ.
Ba người Tiêu Thần kính cẩn thi lễ muốn vái lạy theo lễ lớn:
- Tham kiến bệ hạ!
Yến Hoàng quay đầu nhìn, mỉm cười phất tay áo nói:
- Miễn, đứng lên đi.
Cái phất tay nhìn như bình thường nhưng có sức mạnh vô hình nâng ba người dậy, dù nhẹ nhàng nhưng toát ra cảm giác đường đường chính chính, hùng hậu không thể ngăn cản.
Tiêu Thần thầm giật mình, bình thường Yến Hoàng không lộ ra hơi thở nhìn như người bình thường nhưng làm chủ Đại Yến thì sao bình thường được. Yến Hoàng chỉ tùy ý phất tay nhưng đã lộ ra tu vi sâu không lường được. Mặt ngoài Tiêu Thần càng lộ vẻ cung kính hơn.
Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ cúi đầu không dám nhìn loan giá để tránh đụng chạm, đối diện vị chủ Đại Yến này khiến hai người khó tránh khỏi lo sợ.
Yến Hoàng quét mắt qua Tiêu Thần, thầm vừa lòng biểu hiện cung kính của hắn. Yến Hoàng bước xuống loan giá đi vào trong Đông Hoa điện.
Ba người Tiêu Thần theo sau.
Yến Hoàng lạnh nhạt nói:
- Các ngươi tạm thời chờ chút, trẫm đi thay đồ thường rồi đưa các ngươi đi Thăng Long trì.
Có cung tỳ dẫn Yến Hoàng đi hậu điện thay quần áo, rửa mặt chút.
Ba người Tiêu Thần kính cẩn đứng chờ ở tiền điện. Lát sau cận thị cung tỳ đưa Yến Hoàng quay về, triều phục Yến thiên tử hoa lệ đã thay bộ áo thiên tử thường nhưng không giảm uy nghi.
Yến Hoàng chễm chệ ngồi trên ghế chủ, nhìn xuống dưới nói, mặt đầy hiền hòa:
- Ba người đừng quá cẩn trọng, ngồi đi.
Yến Hoàng mở miệng, ý chỉ không cho phép cãi lại. Ba người Tiêu Thần vâng dạ ngồi xuống ghế dưới tay, tất cả thẳng sống lưng, hơi cúi đầu.
- Ha ha ha! Ba người đều xếp ba hạng đầu trong Thú Liệp tinh hệ, trừ cơ duyên Thăng Long trì ra trẫm còn phong thưởng khác, chờ khi các ngươi rời khỏi Thăng Long trì sẽ được phát cho. Miễn là sau này các ngươi hết lòng hết dạ với Đại Yến ta thì trẫm tất nhiên không tiếc ban thưởng!
Yến Minh Nguyệt, Hôi Nha Lão Tổ lộ biểu tình kích động nói:
- Đa tạ bệ hạ!
Nghe Yến Hoàng nói là biết được gã xem trọng, sau này bọn họ sẽ có tương lai gấm lụa.
Tiêu Thần và hai người đứng lên vái cảm ơn, sắc mặt như thường.
Bình luận