Đạo (Dịch) – Chương 2450

Yến Minh Nguyệt nghĩ đến đây lòng càng rung động, mắt nhìn Tiêu Thần chằm chằm, có hâm mộ, vui mừng nhưng không có chút gì là bất mãn. Năm xưa Yến Minh Nguyệt rời đi, Tiêu Thần đánh nhau với Trương Đạm, A Cổ Đạt Mộc, gã không rõ chuyện xảy ra sau đó nhưng từ sâu trong tinh vực truyền đến hơi thở khủng bố khiến gã hiểu rằng Tiêu Thần có thể thu hoạch cơ duyên tạo hóa vì hắn có đủ sức mạnh. Nếu đổi lại là Yến Minh Nguyệt e rằng đã chết từ lâu, thế thì có gì phải bất mãn? Con người phải biết thân biết phận, quá tham lam sẽ tự mất mạng.

Tiêu Thần quét mắt nhìn quanh, tu sĩ nào bị hắn nhìn trúng thì người sẽ căng cứng cúi gằm mặt tỏ vẻ kính sợ. Tiêu Thần cau mày, thầm lắc đầu. Hắn không định giết tu sĩ họ Bách, vì tính ra vốn là hắn tổn hại Bách gia trước, người ta trả thù lại cũng hợp lý. Nhưng cơ thể tăng mạnh lực lượng, Tiêu Thần miễn cưỡng kiểm soát không cho nó tùy thời bùng nổ, nhưng khi đánh nhau không thể khống chế tốt mức độ nên mới một chưởng giết chết tu sĩ họ Bách.

Nếu đã giết rồi thì Tiêu Thần không thấy áy náy gì, vì tu sĩ họ Bách ra tay trước, đã có lòng muốn giết hắn thì nên có tâm lý bị giết lại. Chuyện này không phải không có lợi, ít ra lúc này Tiêu Thần không cần tiếp tục lãng phí miệng lưỡi, cường giả vĩnh viễn chiếm cứ địa vị chủ đạo, kẻ yếu chỉ có thể tuyển chọn thần phục hoặc chết. Những người này không muốn chết vậy khi biết được lực lượng của Tiêu Thần thì sẽ ngoan ngoãn cúi đầu.

- Yến huynh, việc hôm nay xem như Tiêu mỗ đứng ra đòi lại công bằng cho huynh, giải quyết việc này thế nào tùy huynh quyết định.

Thú Liệp tinh hệ có ba danh ngạch Thăng Long trì, Tiêu Thần lấy một cái, còn dư hai. Trong khả năng của mình Tiêu Thần không ngại thuận nước đẩy thuyền giúp Yến Minh Nguyệt một phen.

Yến Minh Nguyệt vốn là người nhanh nhạy nghe vậy liền hiểu ý của Tiêu Thần, gã cảm kích nhìn hắn, càng mừng vì mình quen thân với hắn.

Yến Minh Nguyệt hơi trầm ngâm sau đó ngước lên nhìn ba tu sĩ họ Bàng:

- Lúc trước Tiêu huynh đã nói muốn các ngươi giao hai trữ vật giới chỉ ra, Bách đạo hữu vì thù riêng tấn công Tiêu huynh, giờ bị giết thì chiến lợi phẩm nên thuộc về Tiêu huynh. Giờ xin ba vị đạo hữu hãy lấy ra hai trữ vật giới chỉ thì chuyện hôm nay bỏ qua.

Ba người tu sĩ họ Bàng nghe vậy mừng rỡ, sau đó lòng nhỏ máu, nhưng so với mạng sống thì vật ngoài thân không là gì. Ba người nhìn hướng Tiêu Thần, trong ánh mắt kính cẩn có ý hỏi.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Yến huynh đã lên tiếng thì ta tha cho các ngươi một lần, để lại trữ vật giới chỉ rồi lập tức rời đi.

Ba người tu sĩ họ Bàng vội hành lễ:

- Đa tạ đại nhân!

Bọn họ khựng lại giây lát, hai người lấy trữ vật giới chỉ ra cung kính dâng lên.

- Đây là thứ các ngươi bồi thường Yến huynh, nên đưa cho huynh ấy.

Tiêu Thần đã lấy chắc hạng nhất Thú Liệp tinh hệ, hắn đòi những man thú này vốn để cho Yến Minh Nguyệt nên sẽ không nhận lấy.

Đám người nghe vậy lòng vẫn còn kính sợ, thấy Tiêu Thần không định giết người thì hơi yên lòng. Bọn họ hâm mộ ngước nhìn Yến Minh Nguyệt, cảm thấy quen thân với Tiêu Thần là việc siêu may mắn.

Ba người tu sĩ họ Bàng gật đầu với Yến Minh Nguyệt, tuy mất hai trữ vật giới chỉ nhưng không có nhiều oán hận. Vì tình hình hiện tại là Tiêu Thần ra tay dễ dàng xóa sổ bọn họ, hắn chịu tha cho họ sống đã là may mắn rồi. Tính ra bọn họ nên cảm ơn Yến Minh Nguyệt mới đúng. Ba người lại hành lễ hướng Tiêu Thần, được cho phép thì cung kính lùi một khoảng cách, lập tức xoay người điều khiển độn quang rời đi.

Lão nhân tu vi Sáng Thế cảnh chắp tay lên tiếng:

- Khụ! Yến Minh Nguyệt đạo hữu, việc hôm nay cũng vì chúng ta thân bất do kỷ, hy vọng đạo hữu thứ tội. Lão phu cùng ba người Mạc đạo hữu nguyện lấy ra một nửa xác man thú của mình để bồi thường cho đạo hữu, không biết đạo hữu nghĩ sao?

Lão nhân liếc mắt qua cẩn thận quan sát vẻ mặt Tiêu Thần, nếu có gì thay đổi lão sẽ sửa miệng nộp hết xác man thú để mong bảo vệ mình.

May mắn Tiêu Thần không có phản ứng gì.

Yến Minh Nguyệt hơi trầm ngâm, gật đầu đồng ý:

- Được, sau ngày hôm nay ân oán giữa chúng ta xóa bỏ.

Ba người lão nhân nghe vậy vội vàng lấy ra ba trữ vật giới chỉ, mời Yến Minh Nguyệt lựa chọn một nửa man thú như sợ gã đổi ý.

Yến Minh Nguyệt không khách sáo nếu không sẽ làm ba người bất an, gã dứt khoát chọn một đống xác man thú chất bên sông. Mỗi trữ vật giới chỉ chỉ lấy đi một nửa, sau đó Yến Minh Nguyệt trả trữ vật giới chỉ lại cho ba người.

Tiêu Thần xua tay, lão nhân, tu sĩ trung niên, nữ nhân quyến rũ cung kính rút đi. Nơi này chỉ còn lại hai tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh, vẻ mặt bất an.

Yến Minh Nguyệt quay đầu nhìn hai người:

- Hai vị đạo hữu và tại hạ không có gút mắt ân oán, tại hạ sẽ không khó xử. Nếu hai vị đạo hữu muốn đi thì xin cứ tự nhiên.

Hai tu sĩ lộ vẻ mặt mừng rỡ, cảm kích chắp tay chào Yến Minh Nguyệt, kính cẩn thi lễ với Tiêu Thần rồi cẩn thận điều khiển độn quang rời đi. Chỉ giây lát ngắn ngủi tu sĩ trong khe núi đều đi hết chỉ còn lại Tiêu Thần và Yến Minh Nguyệt.

Tiêu Thần thầm gật gù, hắn giao quyền lựa chọn cho Yến Minh Nguyệt là muốn thấy gã giải quyết thế nào. Nhìn Yến Minh Nguyệt không bị cơ duyên che mờ mắt, tuy lấy mấy trữ vật giới chỉ nhưng làm việc gì đều chừa một đường, tu sĩ rời đi sẽ không ôm hận gã không thì mai sau sẽ có rắc rối. Lựa chọn thế này nhìn như không khó nhưng ít ai làm được điều đó.

Yến Minh Nguyệt thu hết xác man thú dưới đất vào trữ vật giới chỉ, bước ra một bước lướt qua mặt sông đáp xuống trước Tiêu Thần.

Yến Minh Nguyệt chắp tay hành lễ, nói:

- Tiêu huynh, hôm nay xin đa tạ.

Yến Minh Nguyệt hơi trầm ngâm rồi chân thành nói:

- Ta biết huynh cần Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy cứu người, huynh hãy lấy số trữ vật giới chỉ này đi, để tránh xảy ra ngoài ý muốn.

Tiêu Thần mỉm cười, sự chân thành của Yến Minh Nguyệt khiến lòng hắn ấm áp.

Tiêu Thần xua tay nói:

- Yến huynh yên tâm, ta để huynh thu những trữ vật giới chỉ này thì huynh cứ giữ đi, ta tự có chừng mực.

Tiêu Thần quét mất qua người Yến Minh Nguyệt, chắp tay nói:

- Chúc mừng Yến huynh thuận lợi đột phá trói buộc đặt chân vào Sáng Thế cảnh!

Yến Minh Nguyệt cười khổ nói:

- Vốn tưởng rằng ta đột phá thì cách biệt tu vi với Tiêu huynh sẽ rút ngắn chút, không ngờ càng kéo càng rộng ra, bây giờ đã không cảm ứng được huynh sâu cạn. Làm bằng hữu với Tiêu huynh khiến ta có áp lực rất lớn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...