Đạo (Dịch) – Chương 2449

Tiêu Thần dám buông lời ngông cuồng như thế chắc có gì ỷ lại, bọn họ không dám quá cứng rắn. Nhưng như nam nhân mặt đen nói, nếu như không có đủ lực lượng mà mạnh miệng sẽ phải trả giá đắt.

Tiêu Thần chưa nói gì, nam nhân âm trầm mặt tái nhợt trong bốn người đã cướp lời:

- Bàng đạo hữu đừng lo, người khác không biết người này chứ Bách mỗ biết thân phận của hắn. Người này là Tiêu Thần Thanh Vân Công của Nhung quốc, lần này nhận lệnh của Nhung quốc chủ vào Đại Yến triều cống. Kế Đô đồn hắn hình như có tu vi Sáng Thế Phong Vương cảnh. Bách mỗ thì thấy buồn cười, hắn tưởng không ai biết gốc gác của hắn định bức ép chúng ta nhún nhường sao? Đông Mãn quốc của ta và Nhung quốc tiếp giáp, tại hạ vừa lúc có nghe chuyện liên quan Tiêu Thần. Trong lúc Nhu, Yết đánh nhau hắn chỉ là tu sĩ Tạo Vật cảnh viên mãn, mới trong thời gian ngắn được một chút cơ duyên đột phá đến Hư Sáng Thế cảnh thì còn có thể, chẳng lẽ lên đến tận Sáng Thế Phong Vương cảnh được sao? Hừ, thêm nữa nếu hắn thật sự có tu vi Sáng Thế Phong Vương cảnh thì Nhung quốc chủ không dám phái hắn đến Đại Yến đi sứ, không sợ Yến Hoàng giữ hắn lại sao?

Nói đến đây tu sĩ họ Bách nhìn Tiêu Thần, tự cho là phá vỡ hắn phô trương thanh thế, mắt lộ rõ đùa cợt.

Tu sĩ họ Bàng nghe tên của Tiêu Thần thì biến sắc mặt, nghe tu sĩ họ Bách giải thích thì sầm mặt xuống, ánh mắt nhìn hắn lạnh băng. Không có lực lượng mà muốn xen vào việc hôm nay, không biết sống chết!

- Tiêu Thần đạo hữu, nếu lời của Bách đạo hữu không sai thì mời đạo hữu giao trữ vật giới chỉ ra đi.

Mắt Tiêu Thần lóe tia sáng lạnh, hắn không kiên nhẫn tốn thời gian cho bọn họ nữa.

Tiêu Thần chưa có phản ứng gì tu sĩ họ Bách đã cười khẩy nói:

- Bàng đạo hữu có điều không biết, Bách mỗ và Tiêu Thần còn có chút nợ cũ chưa thanh toán, hôm nay sẽ không để hắn đi.

Tu sĩ họ Bàng nghe vậy hơi trầm ngâm, tiếp theo lùi một bước, gã không nói nhiều hiển nhiên đã ngầm chấp thuận hành động của tu sĩ họ Bách. Tu sĩ Đông Mãn quốc này tuy có tu vi Hư Sáng Thế cảnh nhưng sức chiến đấu mạnh mẽ không thua gì mấy người bọn họ, tu sĩ họ Bách đủ sức đấu với Tiêu Thần rồi, gã không ngại bán một nhân tình.

- Ha ha ha! Tiêu Thần, ngươi còn chưa biết thân phận của ta, không ngại nói rõ ra để ngươi chết rõ ràng.

Tu sĩ họ Bách cười khẩy nói:

- Mạch họ Bách ta rải đều trong biên cảnh Yết quốc, Đông mãn quốc. Năm xưa ngươi phi thăng có phải đối địch với tu sĩ Bách gia trong Giới Uyên? Nếu chỉ có như thế thì Bách mỗ không so đo với ngươi, nhưng cơ nghiệp Bách gia ở Yết quốc bị Nhung quốc xâm lược hủy hết. Tu sĩ Bách gia tòng quân tử thương nặng nề, mối thù này Bách mỗ phải tính trên đầu ngươi! Nếu không gặp gỡ thì thôi, đã gặp rồi Bách mỗ làm sao thả ngươi đi được!

Dứt lời mặt tu sĩ họ Bách dữ tợn, bước chân ra hóa thành ảo ảnh lao đi, giơ tay vỗ chưởng vào Tiêu Thần. Lòng tu sĩ họ Bách có oán hận nên ra tay độc ác, dốc hết sức ra không chút nương tình.

Tu sĩ họ Bách thấy Tiêu Thần ỷ y thì mắt càng tối tăm, mặt nanh ác hơn. Thứ không biết sống chết dám cuồng trước mặt gã, nơi này sẽ là mồ chôn của ngươi! Lòng tu sĩ họ Bách hung tợn vỗ chưởng xuống càng nhanh, pháp lực cuồn cuộn tuôn ra khỏi người tụ vào bàn tay, chờ khi va chạm với Tiêu Thần là pháp lực sẽ tuôn ra ồ ạt oanh giết hắn.

Ba người tu sĩ họ Bàng cũng nghĩ vậy, nhìn Tiêu Thần và tu sĩ họ Bách sắp chạm tay nhau bọn họ đều nhếch mép trào phúng. Bọn họ biết rõ thần thông của tu sĩ họ Bách, đừng thấy chỉ là tùy tay một chưởng, tu sĩ Sáng Thế cảnh bình thường đừng mơ an toàn rút lui, huống chi là Tiêu Thần. Mấy người như đã thấy cảnh Tiêu Thần thịt xương đứt đoạn, kinh hoàng tuyệt vọng.

Ngay sau đó sự việc phát triển giống y như bọn họ dự đoán nhưng đối tượng thì khác.

Hai chưởng va nhau, vang tiếng bùm inh ỏi. Vạt áo xanh bay phần phật, tóc đen không gió tự bay, chân Tiêu Thần như cây già cắm rễ không nhúc nhích chút nào. Ngược lại tu sĩ họ Bách mặt đỏ rực, mắt trợn to lồi ra đầy tơ máu. Một chuỗi tiếng răng rắc nứt xương khiến người da đầu tê dài truyền ra từ bàn tay tu sĩ họ Bách, nhanh chóng lan tràn toàn thân.

Tu sĩ họ Bách bay ngược ra xa mấy chục trượng đụng vào vách đá cheo leo nhỏ, khiến vách đá rung rung. Tu sĩ họ Bách khảm vào trong, máu chảy ra nhuộm đỏ vách đá sau lưng gã, cổ ngẹo sang một bên, tắt thở.

Biến cố đột ngột làm nguyên khe núi im thin thít.

Một mảnh tĩnh lặng, tu sĩ hai bên bờ sông nhìn tu sĩ họ Bách chằm chằm, bọn họ người cứng ngắc, toàn thân lạnh băng. Lực lượng tu sĩ họ Bách ngang ngửa tu sĩ Sáng Thế cảnh mà không chịu nổi một giây, bị Tiêu Thần một chưởng đập chết. Cái này cần lực lượng khủng bố mà hung hãn cỡ nào mới làm được? Mấy người gian nan quay đầu, ánh mắt lần thứ hai nhìn Tiêu Thần, những người còn sống đều kinh sợ. Tiêu Thần một chưởng đập chết tu sĩ họ Bách như đập ruồi thì cũng có thể tùy tay xóa sổ bọn họ. Nghĩ đến đây ba người tu sĩ họ Bàng cảm giác miệng cay đắng, trong lòng hoảng sợ lo lắng, sợ Tiêu Thần đột nhiên giết hết họ. Chỉ vài giây ngắn ngủi trường bào của ba người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Lão nhân và tu sĩ trung niên đứng một bên mặt trắng bệch, hơi cúi đầu, mắt tràn đầy kinh sợ. Ba tu sĩ còn lại mặt không chút máu, rất hãi hùng.

Con ngươi Yến Minh Nguyệt co rút, khuôn mặt tràn đầy giật mình. Tiêu Thần tùy tay một chưởng oanh giết tu sĩ họ Bách sánh bằng Sáng Thế cảnh, loại thủ đoạn này chỉ có tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh mới làm được. Tuy Yến Minh Nguyệt biết Tiêu Thần có thủ đoạn nào đó có thể khiến lực lượng của hắn tăng nhanh trong thời gian ngắn, có năng lực cứng rắn đấu với tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh. Giờ đây Yến Minh Nguyệt không cảm ứng được hơi thở khác lạ trên người Tiêu Thần, hắn tùy tay vỗ một chưởng đã giết tu sĩ họ Bách.

Lòng Yến Minh Nguyệt máy động, chợt nhớ ba mươi bảy cột sáng đâm trời hội tụ thành ngân hà từ chín tầng trời rũ xuống. Hiện giờ lực lượng của Tiêu Thần tăng vọt chắc là thực lực tăng mạnh trong trận tạo hóa này. Nhưng tăng trưởng nhanh quá khủng rồi, tùy tay giết tu sĩ Sáng Thế cảnh, vậy nếu Tiêu Thần dốc hết áp đáy hòm ra thì lực lượng còn lên đến trình độ nào nữa?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...