Đạo (Dịch) – Chương 2448

Còn lại bốn Hư Sáng Thế cảnh nghe vậy lòng chùng xuống, bọn họ biết đây là sự thật nên không nói gì. Trong lòng họ biết nếu thật sự chạy trốn thì hai tu sĩ Sáng Thế cảnh có lẽ còn thuận lợi chạy thoát, bốn người bọn họ chỉ có thể tùy vào may mắn.

Bốn tu sĩ ở bờ sống đối diện không vội hành động, bọn họ thảo luận chóc lát.

Một nam nhân mặt đen tiến lên một bước, trầm giọng nói:

- Các vị đạo hữu bờ bên kia nghe đây, chúng ta không muốn liều đấu sinh tử với các ngươi, chỉ cần giao ba trữ vật giới chỉ thì chuyện hôm nay bỏ qua, từ nay chúng ta mỗi người đi mỗi hướng.

Bốn người này tuy thực lực chiếm ưu thế nhưng tỏ rõ không muốn liều mạng với sáu người, không thì dù thắng bọn họ cũng không thể giữ an toàn cho bản thân, có lẽ người khác sẽ thừa dịp tấn công. Chẳng bằng lùi một bước, vì được chiến lợi phẩm nhất định vừa không mất mác gì. Đội cường giả Sáng Thế cảnh trong Thú Liệp tinh hệ gặp nhau, thấy thực lực hai bên cách biệt nhất định thì sẽ dùng thủ đoạn nhẹ nhàng như vậy.

Sáu người bên kia sông im lặng.

Lão nhân Sáng Thế cảnh và tu sĩ trung niên liếc nhau, nhìn thấu đối phương. Nếu phải giao ba Bồ Đề Cổ Thụ ra để xóa bỏ tai họa thì bọn họ vui lòng chọn, giảm mạo hiểm xuống thấp nhất, bản thân không bị mất mác gì, vì bọn họ tuyệt đối sẽ không nộp trữ vật giới chỉ.

Trong bốn tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh có một nữ nhân nhan sắc thượng đẳng, thân hình yểu điệu, nàng vội tiến lên một bước ánh mắt long lanh cầu khẩn nhìn tu sĩ trung niên, toát ra vẻ quyến rũ. Dọc đường đi nữ nhân vì được che chở nên đã có sương sớm nhân duyên với tu sĩ trung niên, giờ mỹ nhân cầu xin, gã nhìn thân hình trắng nõn nà của nàng, lòng rạo rực. Tu sĩ trung niên nhẹ gật dầu, nữ nhân quyến rũ vẻ mặt mừng rỡ dời gót sen đến gần gã, hơi cúi đầu.

Còn lại ba tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh biểu tình cực kỳ khó xem, sự việc đã rõ ràng, ba người thành con tốt thí, biết rõ là thế nhưng bọn họ chỉ đành nuốt hận.

Nam nhân mặt đen cười nói:

- Ha ha, các vị đạo hữu quả nhiên biết điều, vậy là tốt nhất rồi. Nếu đã quyết định thì hãy lấy trữ vật giới chỉ ra đi, tránh kéo dài lâu xảy ra chuyện gì.

Sự việc giải quyết thế này là tuyệt nhất.

Lão nhân lạnh nhạt nói, trong giọng nói chất chứa uy hiếp:

- Ba vị đạo hữu đừng ôm lòng bất mãn, chúng ta cũng vì bất đắc dĩ. Giao trữ vật giới chỉ ra còn giữ gìn an toàn không bị uy hiếp, ta nghĩ ba vị đạo hữu nên biết chọn lấy hay bỏ.

Ba tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh chửi thầm trong bụng, ngoài mặt không dám lộ vẻ gì. Bọn họ đắn đo một lúc cuối cùng cắn răng lấy ra trữ vật giới chỉ chứa xác man thú, so với mạng sống thì vật ngoài thân lúc nên bỏ hãy bỏ.

Lúc này có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ khu rừng bên cạnh khe núi vang lên, tuy không nặng nhưng truyền vào tai tất cả tu sĩ. Các cặp mắt cùng nhìn chằm chằm, khi thấy rõ người đến bọn họ nhíu chặt mày. Có một người ngạc nhiên giây lát rồi mắt lộ tia mừng như điên, không cam lòng buồn rầu đều bay biến hết.

Người mặc áo xanh biểu tình thản nhiên yên lặng bước đi, mọi người thấy khá quái dị. Giờ người trong Thú Liệp tinh hệ ai nấy bất an, tu sĩ Sáng Thế cảnh cũng cần hợp tác với đồng bạn để tránh bị người cướp bóc, dám can đảm đi một mình tất nhiên có thực lực siêu quần.

Nhưng người trước mắt trông khá trẻ tuổi, cảm ứng hơi thở thì mơ hồ như qua lớp sương, đôi mắt hắn bình tĩnh tựa ao sâu toát ra vẻ hờ hững tự nhiên, khiến người không dám coi thường.

Trong phút chốc vì tu sĩ này xuất hiện mà không gian tĩnh lặng lại.

Tiêu Thần liếc qua tu sĩ hai bờ, ngừng lại trên người một tu sĩ.

Tiêu Thần hơi chắp tay nói:

- Yên huynh, lâu rồi không gặp.

Trong ba tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh bờ bên kia có một người là Yến Minh Nguyệt, nhìn thấy Tiêu Thần thì gã bỗng yên lòng.

Yến Minh Nguyệt cười chắp tay đáp lễ:

- Tiêu huynh, không ngờ hôm nay được gặp lại nhau. Tiêu huynh đúng là quý nhân trong đời ta, luôn giải cứu ta khỏi nguy cơ.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm, lần đầu tiên hắn gặp Yến Minh Nguyệt là lúc ở Liễu Yên quán gã bị ám sát. Trong việc này Tiêu Thần có mưu mô nhưng mặt ngoài nhìn như hắn cứu Yến Minh Nguyệt, một đường từ Nhung quốc vào Đại Yến còn nhiều lần cứu mạng gã, tính ra cũng có lý.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Yến huynh biết thì tốt, lần này về Kế Đô đừng quên mời ta uống một lý. Bây giờ không có nhiều thời gian, chúng ta đi thôi.

Tiêu Thần bình thản nói, không thèm nhìn tu sĩ khác nhưng vô bình toát ra ý chí mạnh mẽ càng khiến người hoảng hồn.

Mắt thấy Tiêu Thần đột nhiên xuất hiện nói chuyện với Yến Minh Nguyệt, hai người có quan hệ không tầm thường, tu sĩ Sáng Thế cảnh hai bên bờ cùng biến sắc mặt, ánh mắt âm trầm. Bọn họ đã quyết định xong xuôi hết, nhưng tu sĩ đột nhiên xuất hiện này phá hỏng quyết nghị của họ. Nhìn lão quỷ này bỗng bình tĩnh lại thì mấy người càng không dám coi thường tu vi của Tiêu Thần, hơi xem trọng hắn nhưng chưa đủ để thay đổi quyết định của họ. Vì Tiêu Thần chỉ có một mình, có mạnh đến mấy chẳng lẽ đánh lại bọn họ? Với bản tính cẩn thận bọn họ không muốn phức tạp mà thôi.

Nam nhân mặt đen chắp tay nói:

- Vị đạo hữu này, hôm nay chúng ta không muốn khó xử với đạo hữu. Đạo hữu muốn mang vị bằng hữu này đi không khó, chỉ cần hắn giao ra trữ vật giới chỉ chứa xác man thú hoặc đổi người khác giao ra thì chúng ta tuyệt đối không ngăn cản, mặc cho hai vị rời đi.

Nam nhân mặt đen chưa nói hết câu nhưng ý đồ đã biểu thị rõ ràng, nếu không giao trữ vật giới chỉ ra thì đừng hòng bình an thoát đi. Gã nói chuyện khôn khéo, thầm hố lão nhân và tu sĩ trung niên một phen. Nếu Tiêu Thần muốn bênh vực Yến Minh Nguyệt khuyên bảo hai tu sĩ Sáng Thế cảnh thay đổi sắp xếp sẽ nhẹ nhàng hơn chống lại bốn người họ. Lão nhân, tu sĩ trung niên đứng ở bờ sông đối diện, sắc mặt trở nên âm trầm.

Nhưng kế hoạch của gã không thành công.

Tiêu Thần cau mày nhìn nam nhân mặt đen, trầm ngâm nói:

- Ngươi nói câu này nhắc nhở ta. Chuyện hôm nay dù sao là bằng hữu của ta chịu thiệt, các ngươi nên bồi thường. Giao hai trữ vật giới chỉ ra sẽ bỏ qua việc hôm nay, ta tha các ngươi rời đi.

Nam nhân mặt đen khuôn mặt cứng ngắc sau đó tái mặt, ánh mắt âm trầm nói:

- Xem ra đạo hữu thật sự muốn nhúng tay chuyện này , không biết đạo hữu xưng hô thế nào? Nếu thật sự có lực lượng khiến chúng ta cúi đầu thì bốn chúng ta sẽ làm theo ngay. Nếu không nói được thì đạo hữu phải giao ra trữ vật giới chỉ mới được cho đi!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...