Khe hở không gian tàn phá một lúc rồi từ từ biến mất sau lưng Tiêu Thần, hắn cau mày suy nghĩ nhanh:
- Hiện giờ trong tay ta đã có xác Mang Long và mãnh thú, chỉ dựa vào hai con này thì ta chắc chắn lấy hạng nhất Thú Liệp tinh hệ. Thời gian còn lại mãi đến khi Thú Liệp tinh hệ mở ra không cần săn bắn man thú khác. Trong thời gian này vừa lúc tìm một chỗ bế quan, khống chế lực lượng tăng vọt.
Lực lượng tăng cao là việc tốt nhưng không thể khống chế chặt chẽ thì không cách nào phát huy ra lực lượng mạnh nhất. Hơn nữa lực lượng tăng cao rất có thể để lại tai họa ngầm căn cơ không ổn định, không có lợi cho sau này tu vi tăng lên, phải nhanh chóng xóa bỏ tai họa ngầm đó. Nên Tiêu Thần lựa chọn bế quan ngay khí thế là tốt nhất.
Nghĩ đến đây Tiêu Thần quét mắt xung quanh, lúc trước hắn xé rách không gian gây thanh thế to lớn nhưng không có tu sĩ nào đến, hiển nhiên nơi này không có man thú cường đại, xem như nơi yên tịnh. Tiêu Thần gật gù, cẩn thận khống chế linh quang bay hướng một đỉnh núi thấp bé. Vì cần cẩn thận khống chế lực lượng trong người nên Tiêu Thần bay y như tu sĩ tay mơ mới học độn quang, cong vẹo lảo đảo, tốc độ siêu chậm. Khi đáp xuống trán Tiêu Thần rớt mồ hôi, hắn nở nụ cười khổ, đoạn đường bay này làm hắn mệt còn hơn đánh một trận với tu sĩ. Tiêu Thần nhìn khe hở sâu không thấy đáy rậm rạp như mạng nhện dưới chân, chỉ hơi mạnh chân chút đã gây ra cảnh này, thôi thúc hắn muốn bế quan khống chế lực lượng càng nhiều hơn.
Tiêu Thần lật tay lấy một món báu vật ra khỏi trữ vật giới chỉ, cẩn thận khống chế sức mạnh mở ra một động phủ đơn giản trên ngọn núi thấp bé này. Tiêu Thần bước vào trong, phất tay bày ra trận pháp đơn giản ngăn cách mọi hơi thở, bạo động. Tiêu Thần khoanh chân ngồi trong hang đá, hơi do dự nhưng không lấy Tả Mi Đạo Tràng ra. Trạng thái hiện giờ của Tiêu Thần không tiện vào Tả Mi Đạo Tràng, nếu lỡ kích phát ra lực lượng có lẽ sẽ hủy đạo tràng.
Tuy không có tốc độ chảy thời gian gấp ba mươi lần nhưng thời gian trước khi Thú Liệp tinh hệ mở ra đủ để Tiêu Thần miễn cưỡng kiểm soát sức mạnh, dù không thể thu phóng tự nhiên nhưng không cần cẩn trọng giống như bây giờ.
Tiêu Thần thở hắt ra, nhắm mắt lại, tinh thần chìm vào thân thể cảm nhận thay đổi bên trong để nhanh chóng khống chế lực lượng tăng nhanh.
***
Ba mươi bảy tu chân tinh phát ra cột sáng linh lực, ảo ảnh đại trận như ẩn như hiện từ bầu trời chiếu xuống uy áp cổ xưa mênh mông, khiến tất cả tu sĩ trong Thú Liệp tinh hệ phát hiện biến cố to lớn ẩn chứa trong đó. Các tin đồn trong Thú Liệp tinh hệ nổi lên, chỉ có một giả thiết đáng tin nhất là: Ngôi sao biến dị chắc có tạo hóa cơ duyên siêu kinh người, hiện giờ đã bị người xúc phát lấy đi, Yến hoàng thất giữ lại Thú Liệp tinh hệ chắc có liên quan chuyện này.
Tu sĩ có thể tu luyện đến Tạo Vật cảnh hay trình độ cao hơn nữa toàn là trí tuệ hơn người, tuy không biết cụ thể tạo hóa thế nào nhưng suy đoán rất gần đến sự thật. Đồn ầm ĩ mấy ngày nhưng người thu hoạch được cơ duyên không lộ mặt, đám tu sĩ cực khổ tìm kiếm mãi không ra đành tạm gác lại, lo săn bắn man thú.
Vì thứ hạng Thú Liệp tinh hệ là cơ hội một bước lên trời, tương lai tươi sáng, không tu sĩ nào muốn bỏ qua. Biến dị thanh thế rầm rộ tạo thành chấn động theo thời gian trôi qua dần lắng xuống.
Tu sĩ trong Thú Liệp tinh hệ bận rộn săn bắn man thú, nhưng thời gian dần trôi, dần đến thời hạn một tháng, đối tượng tranh đấu chủ yếu từ tu sĩ và man thú chuyển sang tu sĩ đánh với tu sĩ. Dù sao vất vả giết man thú không bằng giết người cướp của, cướp giật chiến lợi phẩm nhẹ nhàng hơn, phong phú hơn. Đám tu sĩ đều biết rõ điều đó, nên sự việc phát triển xem như hợp tình hợp lý.
Cường giả cướp của kẻ yếu là chuyện rất bình thường trong Tu Chân giới thực lực làm vua, nhưng người ta cực khổ vất vả săn bắn man thú mới có được thì sao cam lòng giao ra. Vì đối kháng cường giả cướp lấy, các kẻ yếu lựa chọn liên hợp. Tu sĩ Sáng Thế cảnh dù mạnh nhưng không thể trêu vài chục tu sĩ Tạo Vật cảnh hay đông hơn nữa. Số tu sĩ Tạo Vật cảnh đông hơn nhờ thế giữ an toàn. Kẻ yếu liên hợp đụng chạm ích lợi của cường giả, thế là tu sĩ Sáng Thế cảnh cũng hợp tác với nhau.
Hai phe va chạm chém giết làm nguyên Thú Liệp tinh hệ rơi vào gió tanh mưa máu. Ngày cuối cùng đến gần, tình hình càng lúc càng thảm liệt. Một khi tu sĩ hai phe gặp nhau, thực lực ngang ngửa còn đỡ, nếu chênh lệch lớn thì không thể tránh khỏi cuộc chém giết. Vì tu sĩ sống đến lúc này ai chẳng có nhiều xác man thú, giết một người là sẽ được báo đáp rất phong phú.
***
Trong khe núi, tu sĩ hai phe cách sông giằng co, không khí nặng nề, trên trời tụ uy áp dày nặng.
Tu sĩ hai phe không nhiều, cộng lại chỉ khoảng mười người. Một bên là bốn tu sĩ, một bên là sáu tu sĩ, cảm hơi thở thì mười người đều là tu sĩ Sáng Thế cảnh. Phe bốn tu sĩ do ba Sáng Thế cảnh, một Hư Sáng Thế cảnh tổ hợp. Phe kia do hai Sáng Thế cảnh, bốn Hư Sáng Thế cảnh tổ hợp. Nhìn từ mặt ngoài thì phe sáu tu sĩ chiếm ưu thế, dù sao là ba Hư Sáng Thế cảnh liên hợp đủ sức đối kháng tu sĩ Sáng Thế cảnh bình thường. Nhưng thế cục bây giờ là phe bốn tu sĩ chiếm ưu thế tuyệt đối, tình hình là hai đội cường giả hợp tác dụng độ, lực lượng hai bên cách biệt khá lớn nên khó tránh khỏi cướp giật. Tu sĩ Sáng Thế cảnh thu hoạch hơn xa tu sĩ Tạo Vật cảnh, nếu cướp về được đủ tăng gấp đôi hoặc nhiều hơn số lượng man thú cho người thắng.
Phe sáu tu sĩ, một lão nhân Sáng Thế cảnh biểu tình trầm trọng nhỏ giọng nói:
- Cẩn thận chút, bốn người đối diện tu vi không yếu. Nếu khó tránh khỏi đánh nhau thì chúng ta sẽ dốc hết sức ứng đối, thắng được thì tốt, không đánh lại thì mỗi người đi mỗi hướng, có thoát được hay không tùy vào thủ đoạn của mình.
Một tu sĩ Sáng Thế cảnh hình dạng nam nhân trung niên nhẹ gật đầu, lòng thầm bất đắc dĩ. Đội sáu người bọn họ thực lực không yếu, đáng tiếc bốn người phía đối diện ai nấy mạnh mẽ, dù chưa đánh nhau bọn họ đã cảm nhận được áp lực, cao thấp rõ ràng. Nam nhân trung niên biết lão nhân nói vậy đã là chừa mặt mũi cho họ, nếu thật sự đánh nhau e rằng chớp mắt phe ta đã tan tác. Nam nhân trung niên suy nghĩ, tròng mắt đảo tròn định chạy trốn.
Bình luận