Đạo (Dịch) – Chương 2446

Trong ngân hà, tiếng nổ trầm đục phát ra từ người Tiêu Thần thưa dần, chậm chạp hơn, biểu minh lực lượng đại trận tinh thần cường hóa người hắn đã đến cực hạn, mỗi một tiếng nổ đại biểu một chút thịt đứt đoạn tái tạo.

Bùm!

Khi tiếng nổ nặng nề cuối cùng phát ra từ người Tiêu Thần, không gian tĩnh lặng không còn chút tiếng động. Tiêu Thần đứng lơ lửng tẩm trong ngân hà, lực hút cắn nuốt trong người hắn đã mất, không tiếp tục nuốt lực lượng trong tinh hà.

Xoẹt!

Mấy giây sau Tiêu Thần mở bừng mắt ra, thần quang lấp lánh khiến người không dám nhìn gần. Chốc lát sau thần quang từ từ tán đi lộ ra đôi mắt đen láy dịu dàng ẩn giấu mà sáng như sao, sâu thẳm như biển không thể nhìn thấu. Tiêu Thần phất tay ngưng tụ linh lực thành bộ đồ xanh mặc trên người, hắn cảm nhận tỉ mỉ biến đổi trong người, khóe môi cong lên.

Tạo hóa lần này mang đến thu hoạch cho Tiêu Thần không đơn giản như mặt ngoài, có rất nhiều ích lợi cần hắn ngày sau dần dà khám phá. Có lẽ đây là vì sao ý chí bí ẩn đột phá ra tay, có lẽ vì nhận ra bí mật giấu trong Thú Liệp tinh hệ, khiến Tiêu Thần được cơ hội chiếm lấy tạo hóa này. Mặt ngoài Tiêu Thần không có gì thay đổi, bộ áo xanh, hơi thở giấu sâu hơn trước, nhưng giơ tay nhấc chân có cảm giác tự nhiên, không toát ra uy áp mà khiến người bất giác thầm kính sợ.

Tóm lại thì mọi nguy cơ đã vượt qua, thu hoạch tạo hóa lớn, thực lực tăng vọt. Nếu Tiêu Thần không ở lại thám hiểm Thú Liệp tinh hệ thì đã bỏ lỡ cơ hội này, chuyện đời là thế, tự nhiên xoay vần không thể lần theo, bất cứ sự lựa chọn nào rất có thể thay đổi hướng đi của vận mệnh.

Tiêu Thần hít sâu kiềm nén lòng hân hoan, tâm tình bình tĩnh lại. Trải qua rèn luyện đau đớn của đại trận tinh thần, tu vi tâm cảnh của Tiêu Thần tăng cao hơn lúc trước, giữ bình tĩnh chỉ cần một giây. Mặt ngừng cười, Tiêu Thần hơi ngước đầu nhìn ngân hà chính tầng mây tổ hợp từ ba mươi bảy cột sáng sao, cảm nhận lực lượng của nó nhanh chóng suy yếu. Tiêu Thần thầm lắc đầu, hơi tiếc nuối. Loại tạo hóa này trong đời tu sĩ chưa chắc gặp được một lần, giờ trơ mắt nhìn nó tan biến. Ý nghĩ vừa sinh ra đã bị Tiêu Thần đè xuống, hiện giờ cơ thể của hắn mạnh mẽ, lực lượng ngân hà không thể giúp hắn tiếp tục cường hóa nữa. Sau khi nguyên thần cắn nuốt nhiều lực lượng đã truyền đến cảm giác trướng căng, nếu tiếp tục hấp thu lực lượng ngân hà chỉ có hại không ích gì, đã được đến đủ ích lợi thì cần gì tham lam không biết đủ.

Trong khi Tiêu Thần suy nghĩ, ba mươi bảy cột sáng linh lực ngút trời trong Thú Liệp tinh hệ nhanh chóng tối đi, tan biến. Các ngôi sao rực rỡ chói lòa quay về bình thường, uy áp xa xưa cường đại tràn ngập nguyên Thú Liệp tinh hệ từ từ tan biến. Các tu sĩ, man thú lấy lại tự do, vội xoay người nhìn hướng ngân hà rũ xuống, tâm trí như bọn họ không khó đoán ra ngọn nguồn dẫn động tất cả đến từ nơi đó. Lặng im giây lát rồi đám tu sĩ, cường giả man thú điều khiển độn quang lao đi, muốn thăm dò xem có cơ hội thừa dịp kiếm lợi không.

Nhưng các mãnh thú thật sự cường đại trong Thú Liệp tinh hệ sau khi lấy lại tự do thì nhìn chăm chú nơi ngân hà chiếu xuống, dứt khoát xoay người rời đi.

Lần này đại trận mở ra kéo dài lâu hơn chúng nó dự đoán, đủ biết người thu hoạch tạo hóa có thực lực kinh người. Hơn nữa hơi thở Mang Long lúc trước xuất hiện đã hoàn toàn biến mất, chúng nó đều cảm ứng rõ điều đó. Trước khi người này mở ra đại trận Thú Liệp tinh hệ đã có tư cách giết Mang Long, giờ trải qua tạo hóa thực lực tăng mảng lớn, dù chúng nó ra tay cũng chưa chắc được lợi gì. Quan trọng nhất là người có thể dẫn động đại trận Thú Liệp tinh hệ dĩ nhiên sẽ thành người được chú trọng nhất trong Yến hoàng thất, nếu chúng nó dám can đảm khó xử thì hậu quả sẽ là bị Yến quốc bao vây tiễu trừ, tẩy sạch. Đám mãnh thú tuy có thực lực kinh người nhưng khi đối mặt Đại Yến thì chọn nhường bước, vì đó không phải tồn tại chúng nó có thể đối kháng.

Chờ khi cột sáng ngân hà hoàn toàn biến mất, Tiêu Thần hơi trầm ngâm cất bước đi khống chế độn quang rời đi. Nơi này thanh thế ầm ĩ tất nhiên sẽ hấp dẫn nhiều tu sĩ đến, Tiêu Thần không muốn bị chậm trễ thời gian vì họ. Nhưng Tiêu Thần chưa làm gì thì nơi hắn đặt chân có tiếng răng rắc, các khe nứt đen ngòm lan nhanh đi khắp nơi. Lực lượng cơ thể Tiêu Thần tăng vọt nhưng không điều khiển được mới ra thế này, chỉ tùy ý đạp một bước đã có uy năng như thế, thật kinh người. May mắn cột sáng sao tan biến, ảnh chiếu đoàn sáng sao cũng mất không thì biểu hiện của Tiêu Thần sẽ làm đám tu sĩ ngoài Thú Liệp tinh hệ rớt cằm, lòng kinh hoàng.

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, sau khi nguyên thần màu vàng được tăng cao lực lượng thì khả năng cảm ứng càng mạnh, hắn chưa phát tán thần thức đã mơ hồ phát hiện ra vài tu sĩ cách nơi này khá gần đang lao nhanh tới chỗ hắn. Tiêu Thần không muốn gặp họ, hơi trầm ngâm, đột nhiên vươn tay xé không gian trước mặt, một khe hở không gian đen ngòm xuất hiện trước mắt hắn. Không thể kiểm soát lực lượng nên khe hở không gian hơi to, Tiêu Thần lập tức bước vào trong biến mất. Tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh mới có tư cách thi triển xé rách không gian đi, với Tiêu Thần hiện giờ không khó khăn gì.

Chờ tu sĩ và cường giả man thú trong Thú Liệp tinh hệ đến nơi thì chỗ này không có gì khác lạ. Tuy chưa tìm được ngọn nguồn cột sáng sao nhưng đám đông tu sĩ, man thú tụ tập cuối cùng thành hai bên hỗn chiến, nhiều tu sĩ, man thú chết đi, vô cùng thảm liệt.

***

Một tu chân tinh trong Thú Liệp tinh hệ, bầu trời chợt rách toạc, một khe hở đen to hiện ra kéo dài ngàn dặm, lực lượng cắn nuốt mạnh mẽ phát tán. Gió to nổi lên cát bay đá chạy, các cây gỗ xưa bị đứt ngang, bị hút vào trong đó.

Hai con man thú đang động dục làm động tác va chạm nguyên thủy cuối cùng dưới cổ mộc, phát ra tiếng gầm cao vút hưng phấn, biến cố đột ngột làm chúng nó cứng người. Thú cái ở dưới giật mình tỉnh táo từ hưởng thụ, sợ hãi hét lên tung vó lao lên trước. Thú đực bị bất ngờ nhưng không thể rút ra, bị kẹt trong thú cái, con thú cái hoảng hốt kéo thú đực đi. Hai con thú vừa chạy vừa gào thảm thiết đụng vào mấy cây cổ mộc làm bụi bay mù mịt, biến mất sâu trong rừng rậm.

Một tu sĩ mặc áo xanh bước ra khỏi khe hở không gian nhìn hướng hai con man thú chạy mất tăm, buồn cười lắc đầu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...