Yến Minh Nguyệt là người thông minh, gã nhắc tới tu vi của Tiêu Thần tăng vọt nhưng không hỏi sâu, qua loa lướt qua, nắm bắt mức độ ổn thỏa.
Tiêu Thần lắc đầu không đáp, xoay người cất bước rời đi:
- Hãy cất trữ vật giới chỉ của huynh đi, chúng ta đi ngay, không lâu nữa là đến thời hạn một tháng đại trận săn bắn mở ra.
Yến Minh Nguyệt cười đi theo, dây thần kinh căng thẳng thời gian dài rốt cuộc thả lỏng, đi theo bên cạnh Tiêu Thần thì không cần lo về sự an toàn.
Hai người cùng lóe độn quang hóa thành kinh hồng xé gió lao đi.
Tiêu Thần đi đằng trước, Yến Minh Nguyệt theo sau nửa bước. Tuy hai người là bằng hữu nhưng Yến Minh Nguyệt tôn trọng thực lực của Tiêu Thần. Hắn thầm lắc đầu, chần chừ một lúc rồi bỏ không khuyên nhủ, dọc đường gặp nhiều tu sĩ, Tiêu Thần vì tránh rắc rối nên hơi phát ra hơi thở dù không mạnh nhưng đủ khiến tu sĩ Sáng Thế cảnh thấy khó chơi. Dọc đường không ai to gan quấy rầy, bọn họ thuận lợi vào Thú Liệp tinh hệ. Hiện đã có nhiều tu sĩ đến, đa số tốp năm tốp ba kiêng dè nhìn xung quanh. Tụm năm tụm ba là tu sĩ Sáng Thế cảnh hợp tác, rất ít có tổ hai người như Tiêu Thần và Yến Minh Nguyệt.
Người có thể nổi bật trong Thú Liệp tinh hệ tất nhiên không tầm thường, cộng thêm cảnh giác với nhau nên không có đấu tranh gì. Tuy nhiên tu sĩ cảnh giác, kiêng dè nhau càng dữ dội hơn.
Tiêu Thần giấu đi hơi thở, cùng Yến Minh Nguyệt tìm một nơi yên lặng thu lại độn quang, đứng yên tại đây chờ đại trận tinh thần mở ra.
Tiêu Thần chợt ngước đầu lên nhìn sâu trong tinh vực, mắt lóe tia sáng, cúi đầu lặng im.
Yến Minh Nguyệt phát hiện biểu hiện của hắn, nhìn hướng Tiêu Thần nhưng không lộ vẻ gì. Chờ hơn mười giây sau, Yến Minh Nguyệt đang thắc mắc thì một linh quang chợt xuất hiện phía cuối tầm mắt, uy áp hùng hồn ập đến.
Tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh!
Với tu vi Hư Sáng Thế cảnh của Yến Minh Nguyệt đủ để cảm ứng rõ tu vi người này.
Yến Minh Nguyệt biến sắc mặt, lòng dậy sóng dữ, gã giật mình không phải vì tu vi của người đến mà là từ hơn mười giây trước Tiêu Thần đã cảm ứng được người này đến, cần tu vi đến cảnh giới nào mới làm được? Hèn gì Tiêu Thần chỉ nhìn thoáng qua liền cúi đầu, vì Sáng Thế Phong Vương cảnh không đáng để hắn xem trọng. Yến Minh Nguyệt nghĩ mình chỉ là Hư Sáng Thế cảnh, Tiêu Thần đã đến trình độ không thèm nhìn Sáng Thế Phong Vương cảnh, gã không kiềm được cười khổ.
Tiêu Thần nhận ra sắc mặt Yến Minh Nguyệt thay đổi, suy nghĩ sơ liền hiểu ngay.
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Đừng suy đoán lung tung, ta có thể phát hiện người đó sớm chỉ vì nguyên thần tu luyện một loại thần thông, tu vi thật sự còn chưa đến mức có thể tùy ý xóa sổ tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh
- Không thể tùy ý ý là vẫn có thể tiêu diệt.
Yến Minh Nguyệt gãi mũi:
- Ở bên cạnh Tiêu huynh làm ta bị đả kích quá, huynh cảm thấy nên bồi thường ta thế nào đây?
Sáng Thế Phong Vương cảnh đột nhiên giáng lâm phát ra khí thế hấp dẫn tất cả tu sĩ tại đây nhìn sang, đều lộ ra kính cẩn sợ hãi, và nặng nề đề phòng.
Người đến thu lại độn quang lộ ra một lão nhân gầy gò mặc áo xám, sắc mặt âm trầm.
- Hôi Nha Lão Tổ, không ngờ cũng đến tham gia Thú Liệp tinh hệ.
- Chết rồi, với thủ đoạn của lão quái này chắc thu hoạch phong phú trong Thú Liệp tinh hệ, ba danh ngạch Thăng Long trì sẽ bị Hôi Nha Lão Tổ chiếm mất một!
- Chắc lão quỷ này giấu tung tích lẻn vào Thú Liệp tinh hệ, chú ý cẩn thận như thế vì không mong xảy ra khúc chiết, xem ra lần này Hôi Nha Lão Tổ quyết tâm lấy danh ngạch Thăng Long trì.
Hôi Nha Lão Tổ khá nổi tiếng trong Đại Yến, giờ lão xuất hiện bị đám tu sĩ xung quanh nhận ra, xì xào bàn tán, trong mắt càng kính sợ hơn.
Một tu sĩ Sáng Thế cảnh hừ nhẹ, hơi không phục Hôi Nha Lão Tổ có uy thế như vậy:
- Danh ngạch Thăng Long trì là tính theo thứ hạng săn bắn, tuy Hôi Nha Lão Tổ mạnh nhưng nếu không may mắn chưa chắc được tư cách đến Thăng Long trì.
Giọng tu sĩ Sáng Thế cảnh không cao, lẫn trong đám đông rất khó tìm được nhưng không thoát khỏi Hôi Nha Lão Tổ, lão quái vụt ngoái đầu lại nhìn hướng người đó, nhếch mép cười nhạt.
Tu sĩ lên tiếng bỗng chốc mặt tái nhợt, khẽ rên, một tơ máu chảy ra từ khóe môi, mắt gã tràn đầy khủng hoảng. Hôi Nha Lão Tổ không có động tác gì, chỉ một ánh mắt đã làm gã bị thương, lực lượng hai bên cách biệt không thể đo lường. Ba tu sĩ Sáng Thế cảnh bên cạnh gã biến sắc mặt, cắn răng che chở sau lưng mình, ánh mắt trầm trọng nhìn Hôi Nha Lão Tổ, hơi thở ẩn hiện sẵn sàng ra tay. Tu sĩ xung quanh thụt lùi, không muốn bị vạ lây.
Hôi Nha Lão Tổ cười lạnh nhưng không dây dưa với ba người, quét mắt xung quanh làm đám tu sĩ cúi đầu né tránh. Hôi Nha Lão Tổ bước ra một bước chọn góc đứng, dù không nói chuyện nhưng lão quái này toát ra hơi thở âm lạnh khiến tu sĩ xung quanh biến sắc mặt, lùi ra xa hơn.
Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh cúi đầu giữ im lặng, hắn không muốn lộ ra tu vi bị người chú ý nhưng không điệu thấp đến mức mặc người uy hiếp. Tiêu Thần không nhúc nhích, Yến Minh Nguyệt cũng đứng yên, lòng thầm ước gì Hôi Nha Lão Tổ hống hách sẽ đến gây sự, vậy thì một danh ngạch Thăng Long trì của gã thành ván đã đóng thuyền.
Tu sĩ xung quanh thụt lùi, hai người Tiêu Thần không nhúc nhích cùng Hôi Nha Lão Tổ ở trong khu đất trống, trở nên bắt mắt. Vốn không ai chú ý đến hai tu sĩ này, bây giờ ngước đầu lên ngạc nhiên nhìn họ, không biết hai người lấy đâu ra tự tin dám quang minh chính đại không nể mặt Hôi Nha Lão Tổ.
Người ta đều lùi mà hai người thì không, tỏ rõ không thèm để Hôi Nha Lão Tổ vào mắt.
Hôi Nha Lão Tổ không phải loại người rộng rãi, mắt lóe tia sáng lạnh nhìn lườm hai người. Tu vi Hư Sáng Thế cảnh của Yến Minh Nguyệt không đáng một đồng trong mắt Hôi Nha Lão Tổ nên lão chỉ liếc sơ, khi nhìn Tiêu Thần thì lão nhếch mép cười nhạt. Hôi Nha Lão Tổ định vung tay áo đuổi hai người đi chợt khựng lại, lần nữa nhìn Tiêu Thần, biểu tình dần nghiêm túc, tay giơ lên chậm rãi buông xuống. Hôi Nha Lão Tổ hơi trầm ngâm sau đó nhắm mắt lại, mặc hai người Tiêu Thần đứng.
Bình luận