Đạo (Dịch) – Chương 2366

Tiêu Thần lắc đầu, trừ khi có thể vong tình, trừ khử căn nguyên, nếu không trong chữ tình, mặc dù bọn hắn tu đại đạo cao xa hơn nữa, lại có mấy người có thể nhìn thấu.

Ít nhất, hắn nhìn không thấu.

Không có nhiều lời, Tiêu Thần nâng chén cùng Yến Minh Nguyệt đối ẩm, hắn không biết an ủi như thế nào, mà Yến Minh Nguyệt cần cũng không phải an ủi, mà chỉ là một cơ hội thổ lộ phát tiết, nếu như hắn nghĩ thông suốt chính là thông. Không nghĩ ra, thì không người nào có thể giúp hắn.

Hai người yên tĩnh uống rượu, một lát sau Yến Minh Nguyệt lắc đầu, như muốn tạm thời thoát khỏi chua xót trong nội tâm nói:

- Nửa tháng sau bách quốc triều cống đại điển, không biết Tiêu huynh có tính toán gì không?

Tiêu Thần nghĩ nghĩ, có chút trầm mặc nói:

- Sau khi hoàn thành sứ mạng, ta sẽ tạm thời ở lại Đại Yến, đợi cho tu vi đặt chân Sáng Thế sau, lại quay về Nhung quốc.

Trong tâm Yến Minh Nguyệt hơi chấn, đôi mắt có chút trừng lớn, thấy Tiêu Thần thần thái bình tĩnh, trong nội tâm không khỏi có chút cảm động. Việc này đã liên quan đến bí mật của bản thân Tiêu Thần, hôm nay có thể trực tiếp nói cho hắn biết, có thể thấy được trong nội tâm xác thực coi hắn là bằng hữu. Đã là bằng hữu, liền không cần có phản ứng quá mức, cho nên hắn khẽ gật đầu. Nhưng rất nhanh liền lâm vào trong rung động khác trong lời nói của Tiêu Thần, lông mày nhăn cùng một chỗ:

- Tiêu huynh, ngươi chuẩn bị phân cương nát đất, kiến tạo Thần Quốc?

Nếu như Tiêu Thần đã mở miệng, liền không giấu diếm, khẽ gật đầu thừa nhận việc này.

Yến Minh Nguyệt uống một ly, hắn sớm đã đoán được Tiêu Thần không phải vật trong ao, lại chưa từng nghĩ tới, trong khoảng thời gian ngắn, hắn liền chạy tới tình trạng chuẩn bị khai sáng Thần Quốc. Hắn tiến vào Ngự Lâm quân, được phong Thống lĩnh vị, nhìn như bất phàm, nhưng so sánh với đối phương, chênh lệch lại thật lớn ah. Cũng may điểm ấy hắn sớm đã thể nghiệm nhiều lần, rất nhanh liền khôi phục lại, nhíu mày suy nghĩ một lát, chậm rãi mở miệng:

- Hiện tại tu vi của Tiêu huynh, tất đã dẫn tới Nhung quốc chủ kiêng kị, lựa chọn tạm thời ở lại Đại Yến không về Nhung quốc vẫn có thể xem là một nước cờ cực diệu. Nhưng hôm nay lưu lại, chỉ sợ ngày sau ngươi còn muốn thoát thân rời đi, cũng không phải một chuyện dễ ah.

Tay Tiêu Thần cầm chén rượu có chút cứng đờ, trong lời ấy của Yến Minh Nguyệt đã để lộ ra rất nhiều tin tức, hắn hiển nhiên biết được sự tình nào đó hắn còn không nhận thấy, mượn cơ hội này đề điểm hắn.

Ở lại Đại Yến, không dễ rời đi. . . Là ai để cho hắn không cách nào đơn giản ly khai?

Hắn chau mày, rất nhanh trong nội tâm liền có đáp án.

Yến Hoàng!

Yến Minh Nguyệt biết được lực lượng của hắn, một khi tấn chức Sáng Thế cảnh, thực lực của hắn còn sẽ xuất hiện bay vọt, mà đến lúc đó, còn có thể ngăn hắn, liền chỉ có chủ nhân Đại Yến đế quốc, Yến Hoàng bệ hạ cao cao tại thượng!

Đến tận đây sự tình đã sáng tỏ, Yến Hoàng muốn mời chào hắn, hoặc là nói muốn hắn ở lại Yến quốc, trở thành thần tử Đại Yến, vì hắn cúi đầu hiệu lực.

Nhưng chuyện này, là Tiêu Thần không thể tiếp nhận.

Hắn cần sáng tạo Thần Quốc thuộc về mình, mới có thể từng bước một quật khởi. Nếu bị ngưng ở trong Đại Yến, lý tưởng trong lòng của hắn còn chưa triển khai, đã bị hủy đi.

Quốc lực Đại Yến thâm bất khả trắc, một khi hắn tiến vào trong đó, khi nào mới có thể khôi phục tự do!

Yến Minh Nguyệt thấy hắn đã phát giác, liền không có tiếp tục nhiều lời, cũng chưa từng đưa ra đề nghị gì. Loại chuyện này, còn cần Tiêu Thần tự mình phán đoán, tiến tới làm ra lựa chọn.

Một lát sau, chỉ thấy Tiêu Thần khẽ thở dài, đã không thể lưu lại Đại Yến, xem ra hắn đành phải tìm một cơ hội tạm thời bỏ chạy, để tránh phiền toái dính thân. Sự tình dù sao cũng không phải trước mắt, cũng không phải trong thời gian ngắn liền có thể nghĩ đến cách giải quyết, cần ngày sau hành sự tùy theo hoàn cảnh. Hắn suy nghĩ một chút, liền tạm thời đè việc này xuống.

Nâng chén nhìn Yến Minh Nguyệt nói:

- Đa tạ.

- Chúng ta tính toán là bằng hữu, không đúng sao?

Yến Minh Nguyệt cười nâng chén.

Hai người đối mặt gật đầu, đồng thời uống cạn.

Mà lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa, Yến Minh Nguyệt phất tay áo mở cấm chế, liền thấy một nữ tử bận váy dài màu lam nhạt yên tĩnh đứng ở ngoài cửa, mang trên mặt vui vẻ, tuy thần thái còn tính toán bình tĩnh, nhưng ánh mắt rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt, lại khó dấu vẻ kích động.

- Năm đó Yến huynh vừa đi, những năm này chưa vào quán rượu ta nửa bước, ta tưởng ngươi đã quên nơi này còn có một cố nhân.

Thanh âm của cô gái này vẫn bình tĩnh, lại lộ ra hương vị oán khí.

Yến Minh Nguyệt đối mặt ánh mắt của Tiêu Thần, có chút xấu hổ, thò tay giới thiệu nói:

- Vị này là Vân Liên tiểu thư, là chủ nhân tiệm rượu nơi này, cùng ta chính là cố nhân, chỉ là hôm nay đã có rất nhiều năm chưa từng thấy.

- Vân Liên, vị này là Tiêu huynh, là bằng hữu ta mới nhận thức, hôm nay cố ý dẫn hắn đến nhấm nháp rượu ngon của ngươi một phen, thuận tiện cùng một chỗ ăn xong tiệc mừng năm đó đã nói.

Vân Liên nhìn Tiêu Thần hành lễ, trên mặt sinh ra vài phần đỏ ửng, lúc này mới nhớ tới, nơi này không chỉ có Yến Minh Nguyệt. Sợ lưu lại ấn tượng không tốt cho bằng hữu của hắn, ánh mắt nàng nghiêng mắt nhìn Yến Minh Nguyệt, quyết định tạm thời buông tha hắn, nhưng trong lòng có vui mừng nhàn nhạt, phất phất tay nói:

- Để rượu và thức ăn lại, các ngươi lui xuống trước đi.

Mấy tên tiểu nhị ở sau lưng theo thứ tự tiến lên, để thức ăn xuống, bày đầy một bàn, lúc này mới hành lễ rời đi, cẩn thận đóng cửa phòng lại.

Vân Liên ngồi ở bên cạnh Yến Minh Nguyệt, trở tay lấy ra một vò rượu dùng Thanh Ngọc tạo hình mà thành, hiện lên màu sắc hơi mờ, có thể chứng kiến trong đó có rượu sền sệt:

- Yến huynh có thể lấy được chỉ có Băng Hàn Tửu, lại cứ như bảo bối cất giấu, không muốn cùng người trao đổi. Hôm nay kính xin Tiêu huynh nhấm nháp rượu ngon của tiểu nữ tử một phen, hương vị có khả năng vượt xa Hàn Băng Tửu của hắn.

Ánh mắt của Tiêu Thần đảo qua Vân Liên có chút hào sảng, mỉm cười nói:

- Vân Liên tiểu thư đã có rượu ngon, tự nhiên phải nhấm nháp một chút.

Yến Minh Nguyệt vì đánh vỡ quẫn bách giờ phút này, ánh mắt quét qua trên bàn, lộ ra vài phần kinh ngạc:

- Những thức ăn này, tựa hồ cũng là thức ăn ta tương đối ưa thích a, Vân Liên ngươi lại còn nhớ rõ?

Vân Liên thò tay rót rượu cho Tiêu Thần, nghe vậy thoáng dừng lại, nhẹ giọng mở miệng:

- Năm đó lần cuối cùng ngươi tới nơi này, từng nói với ta nếu như chiến thắng, liền để ta làm một bàn tiệc ăn mừng cho ngươi, tuyển hết những món ngươi ưa thích.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...