Mặt tiền cửa hàng nhìn không lớn, chỉ vẹn vẹn có một lá cờ đơn giản, lên lớp giảng bài một chữ “tửu“. Mặt cờ màu đen, chữ rượu đỏ thẫm, tựa như Liệt Diễm trong bóng tối, vô hình liền cho người một cảm giác nhiệt lượng trong rượu.
Vài khung trang trí đơn giản, nhưng nhìn thật kỹ lại có thể phát hiện kiệu liễn tinh xảo đứng ở ven đường, hơn mười hộ vệ yên tĩnh đứng ở một bên. Giờ phút này thấy hai người đến, đồng thời ngẩng đầu khẽ quét qua, trong mắt tinh mang lóng lánh, liền biết không phải kẻ yếu.
Trong nội tâm Tiêu Thần khẽ nhúc nhích, xem ra quán rượu này có chỗ bất phàm a.
Yến Minh Nguyệt thoáng cười cười nói:
- Tiệm rượu này, là chỗ trước kia ta thường xuyên đến. Chỉ là thật lâu trước, bởi vì chuyện kia, ta liền không còn tới. Hôm nay trong nội tâm có niệm tưởng, nghĩ đến chủ cửa hàng này cùng ta còn có một ước định, cho nên liền đến. Bất quá đại nhân yên tâm, tuy rượu nơi này không tính tuyệt đỉnh, nhưng ở trong Kế đô, cũng có thể có là số má, tất nhiên sẽ không để cho đại nhân thất vọng.
- Như thế, phải hảo hảo nhấm nháp một phen.
Tiêu Thần cười gật đầu.
Hai người cất bước mà vào, mặt tiền cửa hàng nhìn xem không lớn, nhưng tiến vào bên trong mới phát hiện là có Càn Khôn khác, mặt tiền cửa hàng nho nhỏ, nhưng lại liên thông không gian thật lớn, đột ngột tầm đó, càng để cho người khắc sâu ấn tượng.
Tiểu nhị chào đón, mặc dù quần áo hai người bình thường, nhưng khí độ lại ung dung bất phàm, nên không dám khinh thường, có chút cúi đầu mở miệng:
- Không biết hai vị khách nhân phải chăng có đặt trước? Hôm nay ghế lô tốt nhất của chúng ta đều bị người đặt trước hết rồi.
Trên mặt Yến Minh Nguyệt lộ ra vài phần áy náy, Tiêu Thần cười lắc đầu nói:
- Chúng ta đến đây uống rượu, ghế lô như thế nào, ngược lại không quan trọng.
- Đại nhân nói phải, là ta quá mức câu nệ.
Yến Minh Nguyệt quay người, nhìn tiểu nhị nói:
- Tùy ý an bài ghế lô là được, nhưng các loại rượu ngon không thể thiếu, có bao nhiêu chủng loại, tất cả lên hai đàn nói sau.
Tiểu nhị âm thầm tắc luỡi, rượu chỗ bọn hắn bên ngoài không thể so sánh, mỗi một vò giá cả đều cực cao, mà chủng loại phồn đa, nếu thật mỗi loại đều muốn hai đàn, chỉ tiền rượu liền không phải một số lượng nhỏ.
Trong lòng biết hai vị khách nhân này xuất thân bất phàm, giọng điệu càng thêm kính cẩn một ít, hành lễ mở miệng:
- Hai vị khách nhân xin mời đi theo ta.
Tiểu nhị dẫn đường, dẫn vào hai người vào một ghế lô rất bình thường trong góc, trang trí màu xanh, tản mát ra hương vị cổ mộc nhàn nhạt, tuy hơi chút vắng vẻ, góc độ ánh sáng cùng cảnh sắc đều bình thường, nhưng bằng phần trang trí này, cũng đã rất tốt rồi.
Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt trước sau ngồi xuống.
- Hai vị khách nhân không biết có cần thức nhắm gì không?
Tiêu Thần không nói, trên mặt Yến Minh Nguyệt lộ ra nhớ lại nhàn nhạt:
- Lúc này, chủ nhân nhà ngươi có lẽ đang ở trong tiệm, mời nàng làm cho chúng ta một bàn thức nhắm a. Ngươi nói, cố nhân nhiều năm trước, đến ăn mừng lại thiếu nàng một bàn tiệc, nàng sẽ biết rõ.
Trên tay Yến Minh Nguyệt linh quang chớp lên, lấy ra một vò rượu, thò tay đẩy ra, lập tức có hàn khí đằng đằng từ đó bay lên, dùng hai cái chén bạch ngọc rót đầy:
- Sau khi quay về Kế đô, một mực tục vụ quấn thân, chưa từng bái kiến đại nhân, hôm nay rượu và thức ăn chưa đến, lợi dụng Băng Hàn Tửu này trước kính đại nhân một ly.
- Tốt!
Tiêu Thần gật đầu, thò tay cầm lấy chén rượu, cùng Yến Minh Nguyệt khẽ chạm, hai người uống một hơi cạn sạch.
Yến Minh Nguyệt thả ra chén rượu trong tay, như thưởng thức băng hàn chi khí trong rượu, ánh mắt hơi có vẻ tan rả, trong rạp lại đột nhiên yên tĩnh xuống. Cho đến hắn bừng tỉnh, mới phát hiện sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh ngồi ở một bên, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần áy náy:
- Hạ quan nhất thời sơ sẩy thất thần, tự phạt ba chén bồi tội, kính xin đại nhân bỏ qua.
Nói xong gọn gàng mà linh hoạt trực tiếp uống ba chén, sắc mặt lại hơi lộ ra cô đơn.
Trong nội tâm Tiêu Thần lắc đầu, hơi trầm ngâm nói:
- Bản công cùng Yến đại nhân cũng xem như bạn cũ, cùng nhau trải qua đuổi giết, nói chung hoạn nạn cũng không đủ. Trước mắt ngươi đã tìm ta uống rượu, chắc hẳn trong lòng coi ta như bằng hữu, như thế, không ngại nói một chút, hôm nay đến tột cùng có chuyện gì, lại để ngươi thất thố như thế.
Thần sắc của Yến Minh Nguyệt không đúng, hắn sớm đã nhìn ra, chỉ là thấy đối phương một mực chống đỡ mới không nhiều lời, hôm nay thấy hắn biểu lộ, mới mở miệng hỏi thăm.
Ánh mắt Yến Minh Nguyệt rơi vào trên người Tiêu Thần, thấy thần thái hắn khẩn thiết, trong nội tâm hơi ấm, cúi đầu uống rượu che dấu đi, thở dài một tiếng:
- Đa tạ đại nhân không bỏ, coi Yến Minh Nguyệt là bằng hữu, tự nhiên là vinh hạnh của hạ quan.
- Yến huynh nói sai rồi, chúng ta đã là bằng hữu, liền ngang hàng tương giao, không biết Yến huynh nghĩ như thế nào?
- Tiêu huynh nói phải, Yến mỗ lại phạt một ly.
Tiêu Thần không có ngăn trở, mặc hắn lại uống một ly, Yến Minh Nguyệt buông chén, thoáng trầm mặc mới cười khổ một tiếng, chậm rãi mở miệng:
- Chắc hẳn Tiêu huynh nên biết, chuyện ta cùng với Trương gia Trương Lâm kết thù kết oán, chuyện kia có lẽ từ nơi này nói lên…
Yến Minh Nguyệt chậm rãi mở miệng, khuôn mặt đắng chát càng thêm nghiêm trọng, giọng điệu lại có chút bằng phẳng, nói sự tình từ đầu tới cuối.
- Từ khi nàng bái nhập lão sư tọa hạ, tiến vào Đông Thịnh Đạo Cung, ta liền ngưỡng mộ Tuyết Liên sư muội, cho đến hôm nay được phong làm Ngự Lâm quân thống lĩnh, địa vị phóng đại mới chính thức thỉnh cầu sư tôn, cùng sư muội kết làm đạo lữ. Lại không nghĩ tới, năm đó ở trên người ta động tay chân, để ta thua Trương Lâm, dĩ nhiên là nàng. Nghĩ đến Tuyết Liên sư muội vì ưa thích Nhị sư huynh, lại đi trợ giúp Trương Lâm, dù sao Trương Lâm cũng là đệ đệ duy nhất của Nhị sư huynh.
Yến Minh Nguyệt lắc đầu liên tục:
- Hôm nay trải qua sư tôn đề điểm ta liền biết rõ, những năm gần đây đau khổ truy cầu chờ đợi, lại là kết quả như thế. Tự vấn lòng, Yến Minh Nguyệt ta không tính thế hệ lòng dạ nhỏ mọn, nhưng chuyện này ta không cách nào buông. Có lẽ, ở thật lâu trước kia, thời điểm Tuyết Liên sư muội vì thân cận Nhị sư huynh mà ra tay tính toán ta, ta cùng với nàng tầm đó đã không có khả năng.
Nói đến chỗ này, hắn cười khổ lắc đầu:
- Để cho Tiêu huynh chê cười, Yến mỗ từ trước đến nay tự nhận là người tiêu sái, hôm nay lâm vào võng tình, không nghĩ tới cũng không chịu nổi như vậy, lại lải nhải hồi lâu.
Bình luận