Đạo (Dịch) – Chương 2364

Yến Minh Nguyệt chắp tay thi lễ, quay người đi về phía cung điện của lão sư, sắc mặt hơi đỏ lên, bàn tay nắm chặt. Đi đến trước điện, hắn hít sâu, để cho tâm tình miễn cưỡng khôi phục lại bình tĩnh, kính cẩn mở miệng:

- Lão sư, đệ tử cầu kiến.

Dừng lại mấy tức, môn hộ của đại điện tự nhiên mở ra, từ đó truyền đến thanh âm nhàn nhạt của Tiếu Nghị:

- Minh Nguyệt, vào đi.

Yến Minh Nguyệt cất bước nhập điện, môn hộ sau lưng tự hành khép kín, bước nhanh tiến lên nhìn lão giả khoanh chân mà ngồi kia, kính cẩn hành lễ:

- Bái kiến lão sư.

Ánh mắt Tiếu Nghị đảo qua ở trên người hắn, khẽ gật đầu, lộ ra vẻ hài lòng:

- Sự tình ngươi thụ phong Ngự Lâm quân thống lĩnh, vi sư đã biết. Cử động lần này của bệ hạ đối với ngươi rất có ý tài bồi, ngươi không nên kiêu ngạo tự mãn, trầm ổn cẩn thận, chớ để người nắm tay cầm, cô phụ bệ hạ kỳ vọng.

- Lão sư yên tâm, đệ tử nhớ kỹ, tất sẽ không để cho Đông Thịnh Đạo Cung ta mất mặt, cũng sẽ không để cho bệ hạ thất vọng.

Yến Minh Nguyệt nói xong, hơi dừng lại, đột nhiên cúi người quỳ xuống, dập đầu hành lễ:

- Lão sư, đệ tử đối với Tuyết Liên sư muội chung tình đã lâu, kính xin lão sư thành toàn.

Trong điện một mảnh yên tĩnh, đáy mắt của Tiếu Nghị hơi lộ vẻ phức tạp, ánh mắt nhìn Yến Minh Nguyệt, trầm mặc một chút, mới chậm rãi mở miệng:

- Việc này Nguyên Linh đã nói qua với vi sư, hôm nay ta cáo tri cho ngươi một chuyện, nếu như ngươi có thể buông, vi sư sẽ thành toàn ý nguyện của ngươi.

. . .

Một lát sau, Yến Minh Nguyệt kính cẩn hành lễ, quay người rời đi. Khuôn mặt hắn hơi tái nhợt, ở chỗ sâu trong đáy mắt lộ ra một tia đau đớn cùng tự giễu.

Sự tình lại sẽ là như thế.

Năm đó hắn vì phòng ngừa vạn nhất, đã đầy đủ cẩn thận, nhưng như cũ trúng tính toán, lúc cùng Trương Lâm tranh đoạt thống lĩnh vị, pháp lực trong cơ thể xuất hiện hỗn loạn trong thời gian ngắn. Mà một tia hỗn loạn này, vừa vặn bị Trương Lâm nắm chắc, một lần hành động trọng thương đánh bại hắn, bị rất nhiều lăng nhục.

Yến Minh Nguyệt biết việc này có quan hệ với Trương Lâm, lại không ngờ, trợ giúp Trương Lâm âm thầm tính toán hắn, lại là Tuyết Liên sư muội.

Buồn cười hắn cho tới nay, coi nàng là nữ tử âu yếm, nguyên lai hết thảy chỉ là ảo tưởng.

Tiếu Nghị nhẹ nhàng thở dài một tiếng, việc này đối với Yến Minh Nguyệt đả kích rất nặng, vô cùng có khả năng tổn thương bản nguyên, để cho hắn từ nay về sau không gượng dậy nổi. Nhưng nếu có thể vượt qua, sẽ để cho tình dục bản nguyên của hắn tái tiến một bước, tồn tình lưu dục, tồn dục vong tình, hoặc diệt tình tuyệt dục, tu vi có thể bước ra một bước, tiến quân Sáng Thế cảnh.

Đây là tình kiếp, cũng là một cơ duyên trên đường tu hành của hắn. Một bước thâm uyên một bước Thiên Đường, nhưng cuối cùng có thể đi đến một bước kia hay không, không người nào có thể can thiệp, hết thảy đều cần nhờ chính hắn.

- Sư đệ, nếu như lão sư không đồng ý, vi huynh có thể lại đi cầu tình thử xem, ngươi đợi một chút.

Yến Nguyên Linh nhìn sắc mặt của Yến Minh Nguyệt, mở miệng liền muốn đi cầu kiến lão sư.

Yến Minh Nguyệt thò tay giữ chặt hắn, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ nói:

- Sư huynh, việc này ngươi không cần hao tâm tổn trí, sư đệ đã biết hết thảy.

Ta đối với Tuyết Liên sư muội vốn là một bên tình nguyện, chút tình nghĩa đó, ở thời khắc kia bắt đầu, cũng đã nghiền nát, chỉ là sư đệ không biết mà thôi. Về sau, ta sẽ không đi đề cập chuyện này nữa.

- Sư đệ, đến tột cùng xảy ra chuyện gì?

- Sư huynh chớ hỏi, sư đệ đi trước một bước.

Yến Minh Nguyệt chắp tay, quay người thất hồn lạc phách rời đi.

Nhiều năm tâm nguyện, một khi biết được chân tướng, lại là như vậy.

Không biết làm sao người yêu cuồng dại, tổng sẽ bị tổn thương vô tình.

Triều Thánh cung, Bách Viên cảnh.

Tiêu Thần phất tay mở cửa sân, nhìn Yến Minh Nguyệt, ánh mắt chớp lên, chắp tay nói:

- Không biết Yến đại nhân đến, cần làm chuyện gì?

- Tâm tình tích tụ, muốn tìm người uống rượu, chẳng có mục đích liền đi tới Triều Thánh cung, chần chờ một phen mới đến tìm Tiêu Thần đại nhân, kính xin đại nhân đừng trách.

Yến Minh Nguyệt chắp tay mở miệng, giọng điệu mang theo vài phần kính cẩn.

Trên mặt Tiêu Thần lộ ra vài phần vui vẻ:

- Nếu có rượu, bản công tất nhiên hoan nghênh.

Yến Minh Nguyệt miễn cưỡng cười cười:

- Rượu tự nhiên là bao đủ, nhưng Tuyết Tàng viện này không khỏi quá mức thê lãnh, hôm nay hạ quan xác thực không có tâm tình ở nơi này uống rượu. Trước đó đã từng nói qua, đến Kế đô hạ quan sẽ làm ông chủ, mời quốc công uống thống khoái. Hôm nay liền mời quốc công, cùng ta đi uống rượu, thuận đường du lịch Kế đô, cũng coi như hoàn thành hứa hẹn trước kia.

Một đường chạy tới Đại Yến, trên đường bị chặn giết, Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt xem như chung qua hoạn nạn, hôm nay hơi trầm ngâm, liền gật đầu đáp ứng:

- Nếu như thế, hôm nay liền làm phiền Yến đại nhân khoản đãi.

- Quốc công nói quá lời, mời.

Hai người cất bước rời đi, ven đường chỗ trải qua, vô luận Triều Thánh cung hay tu sĩ sứ đoàn các quốc gia, phàm là người thấy đều nhịn không được hơi đổi, đáy mắt lộ ra kính cẩn, dừng bước lại có chút hành lễ.

Danh tiếng của Nhung quốc Thanh Vân công, nương theo hai chiến lan xa, tự nhiên làm lòng người kính sợ.

Ra Triều Thánh cung, hai người cũng không cưỡi kiệu, tản bộ mà đi, dung nhập Kế đô.

Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt đều bận y phục hàng ngày, thu liễm khí tức bản thân, mặc dù trong Kế đô có không ít người bái kiến Tiêu Thần, cũng sẽ không bị người phân biệt ra thân phận. Hành tẩu ở trong dòng người, nhìn cảnh tượng thịnh thế hối hả, cũng có một phen tư vị khác.

Đại Yến là một trong Đại Thiên tám đại đế quốc, Kế đô lại là Đô Thành của Đại Yến, trình độ phồn hoa có thể nghĩ. Trên đường dài, tu sĩ vãng lai hành tẩu phần lớn là Thái Cổ Cảnh, tu sĩ Phá Diệt cảnh cũng không hiếm thấy, thậm chí có thể chứng kiến một ít cường giả Sáng Thế Cảnh.

Chỉ nhìn tu vi tu sĩ, liền có thể nhìn ra Kế đô chất chứa lực lượng cường hoành như thế nào, nếu như có một ngày thật binh lâm thành hạ, chỉ sợ vẻn vẹn chỉ là tu sĩ trong Kế đô, cũng có thể chống đỡ hơn trăm ức quân!

Bộ pháp của Tiêu Thần và Yến Minh Nguyệt không nhanh, gần nửa canh giờ, mới vào một ngõ hẻm, số lượng tu sĩ vãng lai rõ ràng giảm bớt rất nhiều. Tiếp tục đi về phía trước, thẳng đến trong tầm mắt xuất hiện một tiệm rượu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...