Đạo (Dịch) – Chương 2363

Tiễn đưa phu nhân vào cung, Tiêu Thần liền dẫn tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc quay về Bách Viên cảnh, nhàn nhạt lưu lại một câu bế quan dưỡng thương, người không có phận sự không gặp, liền trực tiếp rời đi.

Đối với mệnh lệnh của quốc công, cả sứ đoàn coi là ý chí cao nhất, tự nhiên kính cẩn xác nhận.

Trong Tuyết Tàng viện, Tiêu Thần đứng ở trong tuyết rơi mênh mông, trên người hắn rơi xuống một tầng tuyết đọng, biểu hiện hắn đã đứng đó thời gian không ngắn.

Có chút nhắm mắt, cảm ứng đến huyết hoa bay lả tả xuống, không biết qua bao lâu, đôi mắt hắn chậm rãi mở ra. Hết thảy cảm xúc trong nội tâm đều tiêu tán, còn thừa chỉ có trầm ổn cùng tỉnh táo tuyệt đối.

Bằng tâm mà nói, hắn có thể cảm ứng được Thành Thành không nguyện tiến vào trong hoàng cung Yến quốc. Nếu như hắn có được đầy đủ lực lượng, mặc dù không thể giữ nàng ở bên người, cũng có thể để nàng giãy giụa ra gông xiềng vận mệnh, lấy được cơ hội lựa chọn.

Nhưng hôm nay Thành Thành như trước tiến vào Đại Yến đế cung, bởi vì bản thân bất đắc dĩ, cũng vì để hắn không bị liên quan đến.

Đây không phải số mệnh, chỉ là bọn hắn không có lực lượng cải biến hết thảy.

Trong nội tâm Tiêu Thần bức thiết đối với lực lượng cường đại lại lần nữa kích thích!

Tu vi Hư Sáng Thế cảnh, liều chết chiến một trận, thậm chí có thể địch Sáng Thế Phong Vương, lực lượng như thế ở trong Đại Thiên giới xem như không kém, nhưng cách mục tiêu của hắn, như trước kém quá xa!

Một đạo chỉ lệnh của Yến Hoàng, liền đại biểu cho ý chí chí cao vô thượng, không để cho khiêu khích!

Mặc dù là Sáng Thế Phong Vương cảnh, nếu dám cải lời Yến Hoàng, cũng chỉ có kết cục bị hủy diệt tiêu vong!

Đây cũng là lực lượng của Đại Yến Đế Quân, khống chế cả Đại Yến mênh mông! Ở dưới cổ lực lượng này, trừ khi tu vi có thể đạt tới Hồng Mông cảnh, nếu không đối mặt ý chí của Yến Hoàng liền phải lựa chọn cúi đầu, hoặc là hủy diệt.

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu, có chút híp mắt, trong miệng nhẹ nhàng thở ra, tuyết trên người bị đánh bay lả tả, quay người đi vào trong phòng tu luyện.

Sẽ có một ngày, hắn nhất định phải nắm giữ vận mệnh của bản thân, chống lại hết thảy ý chí trong thiên địa, không bị bài bố, không bị áp bách, mọi sự theo bản tâm mà đi!

Ngày hôm nay có lẽ xa không thể chạm, nhưng hắn một mực tiến bộ, trong trầm mặc leo lên đại đạo, cuối cùng có một ngày, hắn sẽ đến.

Ba ngày sau, chỉ lệnh của Yến Hoàng truyền đạt đến đặc phái viên của các quốc gia, quyết định nửa tháng sau, tuyên triệu sứ thần các quốc gia vào cung, mở bách quốc triều cống đại điển.

Nếu như hết thảy thuận lợi, đợi cho sau đại điển, hoàn thành chuyện tấn phong Nhung quốc, sứ mạng của sứ đoàn liền chung kết, hắn cũng có thể ly khai Đại Yến, quay về Nhung quốc. Chỉ là dùng tu vi của Tiêu Thần hôm nay, tất nhiên đã dẫn tới Nhung quốc chủ nghi kỵ, quay về Nhung quốc chờ đợi hắn tất nhiên là Nhung quốc chủ chèn ép kiềm chế, thậm chí là mưu tính ác ý.

Cho nên, trong nội tâm Tiêu Thần đã có quyết định, đợi sứ đoàn hoàn thành sứ mạng, hắn sẽ tìm cơ hội tạm thời ở lại Đại Yến. Chỉ cần hắn một ngày không trở lại Nhung quốc, Nhung quốc chủ liền sẽ tâm tồn kiêng kị, không dám động thủ với tu sĩ dưới trướng hắn.

Mà hắn, thì chờ lúc mình chính thức đặt chân Sáng Thế cảnh, có được lực lượng cùng Nhung quốc chủ chính diện giao phong, lại quay về đất phong! Đến lúc đó liền không sợ Nhung quốc chi uy, phân cương nát đất, kiến tạo Thần Quốc của bản thân!

Đối với tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh bình thường mà nói, bước ra một bước này rất khó, cần tốn hao vô số thời gian và tinh lực từng chút hoàn thành. Nhưng đối với Tiêu Thần, có lẽ chuyện này hao tổn không nhiều thời gian lắm.

Có được kim ấn, là căn cơ lớn nhất trên người hắn, cũng là căn nguyên lực lượng để cho hắn cải biến hết thảy!

Yến Minh Nguyệt tâm thần kích động, chờ đợi mấy ngày, hắn rốt cục được Yến Hoàng triệu kiến, có thể tấn chức sắc phong làm Ngự Lâm quân thống lĩnh!

Khấu tạ hoàng ân, ly khai đế cung, hắn ngựa không dừng vó thẳng đến Đông Thịnh Đạo Cung, hồi bẩm lão sư.

- Minh Nguyệt sư huynh.

Một đường chứng kiến đệ tử Đạo Cung, tất cả đều chắp tay hành lễ.

Trong tâm Yến Minh Nguyệt vui mừng, gật đầu một cái, lúc sắp đi vào cung, trong tầm mắt xuất hiện một nữ tử dáng người uyển chuyển, mặc một bộ trường bào màu tím nhạt, chân mày hơi nhíu lại, trên gương mặt xinh đẹp mang theo vài phần thần sắc lo lắng.

- Tuyết Liên sư muội, hồi lâu không thấy.

Hắn áp chế kích động trong tâm, trên mặt lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt, chắp tay hành lễ.

Nữ tử kia ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt, sắc mặt bình tĩnh thậm chí hơi có vài phần đạm mạc, nhàn nhạt mở miệng:

- Bái kiến sư huynh.

Nói xong, không cùng hắn nhiều lời một câu, bước liên tục nhẹ nhàng quay người rời đi.

Yến Minh Nguyệt há hốc mồm, bất quá không có nhiều lời, sắc mặt hơi lộ ra ảm đạm, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại. Hắn hôm được bệ hạ sắc phong làm Ngự Lâm quân thống lĩnh, địa vị phóng đại, chắc hẳn có thể làm cho Tuyết Liên sư muội đối với hắn đổi mới rất nhiều a!

Nghĩ đến Nguyên Linh sư huynh nói vì hắn đề nghị lão sư, để Tuyết Liên sư muội thành đạo lữ của hắn, trong tâm Yến Minh Nguyệt đột nhiên càng nhiều mấy phần nóng bỏng.

Bước nhanh tiến vào nội cung, nơi này mới là địa phương lão sư chính thức dạy đệ tử, chỉ có người biểu hiện ưu dị, mới có thể đạt được tư cách tiến vào nội cung tu tập.

- Minh Nguyệt, chúc mừng!

Yến Nguyên Linh đã đứng ở ngoài cửa, trên mặt lộ ra vẻ thoải mái, chắp tay nói.

Yến Minh Nguyệt dừng lại chắp tay hành lễ:

- Xem ra sư huynh đã biết rõ, lần này có thể nhập Ngự Lâm quân, thật sự vượt quá ta đoán trước, hôm nay đặc biệt đến hồi bẩm lão sư.

Nói đến chỗ này, ánh mắt hắn lộ ra vài phần chần chờ.

Yến Nguyên Linh gật gật đầu:

- Năm đó nếu không có chuyện kia, vị trí thống lĩnh sớm quy ngươi tất cả, hôm nay cũng coi như đạt được ước muốn. Ha ha, sư đệ không cần do dự không tiến, sự tình vi huynh đáp ứng đã giúp ngươi nói với lão sư, thấy phản ứng của lão sư tựa hồ cũng không phản đối. Nhưng chung quy có đáp ứng hay không, còn cần sư đệ ngươi tự mình cầu lão sư mới được.

- Đa tạ sư huynh!

Trong tâm Yến Minh Nguyệt vui vẻ, giờ phút này đã không có tâm tình tiếp tục trì hoãn.

Yến Nguyên Linh cười to:

- Ta liền ở chỗ này chờ tin tức tốt của ngươi.

Phất phất tay ý bảo hắn tự đi là được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...