Đạo (Dịch) – Chương 2367

Nàng nhỏ giọng nói, lại có một tia tình ý khó dấu.

Vẻ xấu hổ trên mặt Yến Minh Nguyệt càng lớn, vội vươn tay kẹp một ngụm, liền nói ăn ngon để che lấp.

Con ngươi của Vân Liên hơi có vẻ u oán đảo qua hắn, chung quy không đành lòng để cho hắn khó xử, trong nội tâm sâu kín thở dài, không có tiếp tục mở miệng.

Tiêu Thần ngồi ở một bên, trong nội tâm lắc đầu cười khẽ, đối với tình huống của hai người này đã biết đại khái một ít, xem ra hôm nay tiệc rượu này, hắn sợ là ăn không vô a.

Bất quá nếu như việc này có thể giải quyết, Yến Minh Nguyệt chắc hẳn cũng có thể đi ra bóng mờ trước kia.

Ba người đổi chủ đề, phần lớn là Yến Minh Nguyệt cùng Vân Liên nói chuyện với nhau, Tiêu Thần yên tĩnh nghe, ngẫu nhiên chủ đề đến trên người mình, mới có thể mở miệng nói vài câu.

Đề cập Yến Minh Nguyệt đã được phong làm Ngự Lâm quân thống lĩnh, Vân Liên quả nhiên kinh hỉ, nâng chén chúc mừng. Mỹ nhân uống rượu, khuôn mặt đỏ hồng, giờ phút này nhìn lại càng thêm nhiều mấy phần phong tình tư sắc.

Yến Minh Nguyệt cười uống cạn, nhìn khuôn mặt của Vân Liên càng thêm xinh đẹp, lông mày lại đột nhiên có chút nhăn lại.

Nàng vậy mà mang trang sức trang nhã, hơn nữa trên người váy dài sát thể, tinh xảo hoa mỹ, này cùng Vân Liên trong ấn tượng của hắn hoàn toàn bất đồng. Nữ nhân bướng bỉnh như nàng, lại có một ngày sẽ cải biến bản tính của mình sao?

- Ăn mặc tỉ mỉ như nữ tử bình thường, từ trước đến nay là sự tình ngươi không muốn nhất, huống chi là ở trên mặt bôi lên son phấn. Vân Liên, ngươi khi nào có những cải biến này?

Vân Liên cúi đầu, một lúc sau đột nhiên nhoẻn miệng cười nói:

- Phụ thân ở thật lâu trước kia đã chuyển ra Kế đô, trở lại cố gia chuyên tâm nghiên cứu chế tạo các loại rượu ngon, đại bộ phận lực lượng của gia tộc cũng bị điều về. Chỉ là ta có chút không nỡ rời Kế đô, liền một mực lưu lại. Cơ khổ một người, ở trong Kế đô tự nhiên bị một ít quấy rối, hôm nay có một gã khách nhân điểm danh muốn ta bồi tửu, nếu không đồng ý, chỉ sợ tiệm rượu này cũng mở không được. Ta một con gái yếu ớt, có thể nào thừa nhận bọn hắn áp bách, bất đắc dĩ đành phải trang phục một phen, hi vọng có thể sở sở động lòng người cầu những khách quý này giơ cao đánh khẽ.

Tuy nàng nói nhẹ nhõm, nhưng ngữ khí lộ ra chút đắng chát chua xót, lại có thể rõ ràng cảm ứng.

Lông mày của Yến Minh Nguyệt càng nhăn càng chặt, ánh mắt cũng nhiều hơn mấy phần ngưng trọng, chậm rãi mở miệng:

- Vân Liên, bất quá là một tiệm rượu, chẳng lẽ còn cần ngươi lấy lòng người khác sao?

Vui vẻ trên mặt Vân Liên từng chút thu liễm, than nhẹ một tiếng nói:

- Yến huynh ngươi cũng thấy cử động lần này của ta quá không đáng sao? Nếu không phải muốn ở chỗ này đợi một người, ta sớm đã cùng phụ thân quay về cố gia, cần gì ở lại Kế đô bị người khi nhục. Yến huynh đã mở miệng như thế, vậy hôm nay là lần cuối cùng chúng ta tương kiến, ngày mai Vân Liên liền đóng tiệm rượu này, mang theo dưới trướng ly khai Kế đô quay về cố gia, cuộc đời này không hề nhập Đại Yến nửa bước.

Là vì chờ hắn sao?

Ánh mắt của Tiêu Thần đảo qua hai người, chậm rãi mở miệng:

- Yến huynh, ngươi nói có chút nặng rồi, dùng biểu hiện của Vân Liên tiểu thư đến xem, quyết không phải một nữ tử đơn giản sẽ thỏa hiệp bị người uy hiếp, dùng lý giải của ngươi đối với nàng, chẳng lẽ trong nội tâm không thể tưởng được điểm ấy. Vân Liên tiểu thư ở lại Kế đô, vì chờ ngươi đã chịu nhiều đau khổ, hôm nay nghe ngươi mở miệng như vậy, trong nội tâm đau khổ, Yến huynh có từng biết được không?

Thân thể của Yến Minh Nguyệt cùng Vân Liên đồng thời có chút cứng đờ, bọn hắn gặp lại quan hệ có chút vi diệu, hôm nay bị Tiêu Thần nói phá, trong nội tâm có vài phần không biết làm sao.

Tiêu Thần thấy hai người biểu hiện, vươn người đứng dậy nói:

- Yến huynh, người sống trên đời, nên không tiếc nắm lấy người trước mắt, chớ để ngày sau cách xa, mới đi thưởng thức tiếc nuối trong nội tâm. Tiêu mỗ ra ngoài chờ ngươi, hôm nay, ngươi nên cho Vân Liên tiểu thư một lời rõ ràng.

Nói xong, hắn không cho hai người cơ hội mở miệng, đẩy cửa đi ra.

Đóng cửa lại, Tiêu Thần đứng ở dưới hành lang, ở gần cửa sổ nhìn tu sĩ phía dưới vãng lai, trong tay nhiều ra một vò rượu, hắn dương tay hớp một cái, khẽ lắc đầu.

Lần này hắn đã xuyên phá một tầng cửa sổ của Yến Minh Nguyệt cùng Vân Liên, nếu như hai người có thể thuận lợi đi đến cùng một chỗ là tốt nhất, bằng không thì cũng có thể sớm chặt đứt quan hệ lẫn nhau, kéo dài càng lâu, đối với lẫn nhau tổn thương càng nặng.

Không nghĩ có một ngày, hắn cũng có thời điểm thay người nối chỉ đỏ.

Lại hớp một ngụm, sắc mặt hắn dần dần bình tĩnh, nhưng trong lòng thì sinh ra vài phần tưởng niệm.

Hắn thì sao, không cẩn thận quý trọng, đợi đến lúc mất đi, mới có thể hiểu được trước kia vốn có, là trân quý bực nào.

Tử Yên, các ngươi có khỏe không?

Nghĩ đến đây, mùi rượu hóa thành chua xót, nhàn nhạt tràn ngập lồng ngực .

Nhưng giờ phút này, chân mày của Tiêu Thần hơi nhíu lại, quay người nhìn về phía cuối hành lang, mấy tên tu sĩ vây lấy một công tử cẩm bào đi tới, một tiểu nhị liên tục cười theo mặt, nhưng căn bản không cản được bọn hắn, ngược lại bị cẩm bào tu sĩ cầm đầu tiện tay đập bay, rơi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch.

- Mời người trong kia ra cho ta. Ta ngược lại muốn nhìn, người mà vị Vân Liên tiểu thư không nhìn thể diện của bổn công tử đi tiếp kia, đến tột cùng là khách quý phương nào?

Cẩm bào công tử cười lạnh một tiếng, sau lưng lập tức có một tu sĩ đi nhanh ra, thẳng đến ghế lô.

Trong nội tâm Tiêu Thần lắc đầu, chắc có lẽ cẩm bào công tử này là khách quý trong miệng Vân Liên a, khi dễ con gái yếu ớt, hắn thật thiếu đánh. Hơn nữa giờ phút này đúng là thời điểm Yến Minh Nguyệt cùng Vân Liên đột phá quan hệ, há có thể bị quấy nhiễu.

Hắn tiến lên một bước, từ người qua đường bị xem nhẹ biến thành người cản đường, nhàn nhạt mở miệng:

- Khách nhân trong rạp không muốn bị quấy rầy, các ngươi đi đi.

Hôm nay, hắn lại làm hộ vệ một lần, nếu có thể thành toàn hai người, lại có làm sao.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...