- Sứ đoàn Nhung quốc quả thật mất mặt, lại không có thể lấy được một trận thắng lợi, dùng toàn bại chấm dứt.
- Nếu ta ở trong sứ đoàn Nhung quốc, mặc dù biết không phải đối thủ, cũng tuyệt đối không sợ tới mức không dám lên đài, quả nhiên là để cho người xem thường.
- Hắc hắc, đạo hữu nói nhẹ nhàng linh hoạt, nếu như đổi lại ngươi thực ở trong sứ đoàn Nhung quốc, đạo hữu còn có thể bảo trì loại khí độ này hay không, sợ là còn chưa biết.
- Hừ, nếu như ta thực ở trong sứ đoàn Nhung quốc, quyết định sẽ không đáp ứng cùng sứ đoàn Hung Nô quốc ước chiến, đây quả thực là tự rước nhục nhã.
- Ha ha, đạo hữu nói có lý!
Rất nhiều tu sĩ Kế đô vây xem náo nhiệt liên tục cười mở miệng, trong mắt bọn hắn, vô luận Hung Nô quốc cũng tốt, Nhung quốc cũng thế, đều là phụ quốc của Đại Yến bọn hắn. Hôm nay tiến vào Kế đô so đấu, vô luận ai thắng ai thua, ở bọn hắn xem ra đều chỉ là một hồi náo nhiệt.
Thành Thành ngồi ngay ngắn ở một bên Đồng Chiến đài, trên mặt lụa mỏng, che chắn ánh mắt của tu sĩ chung quanh.
Giờ phút này lông mày nhịn không được có chút nhăn lại nói:
- Đã không phải địch thủ, liền không cần tiếp tục lên đài, để tránh bị thương vô vị.
Đối với sứ đoàn Nhung quốc khiêu khích, nàng vốn không để trong lòng. Mặc dù Thanh Hoa cảnh không tệ, nhưng nếu như Hung Nô quốc Thánh Nữ ưa thích, vậy để cho nàng là được. Về phần cái gọi là vinh nhục, Thành Thành không để trong lòng.
- Phu nhân, sứ đoàn Nhung quốc ta còn chưa bại.
Đạo Hiền chậm rãi mở miệng, bên ngoài cơ thể linh quang chớp lên, thân ảnh của hắn trực tiếp xuất hiện ở trên Đồng Chiến đài.
Đ- A- N- G...G!
Đồng chiêng vang lên, một tầng cấm chế vô hình bỗng nhiên xuất hiện, có thể ngăn cản tu sĩ trên Đồng Chiến đài chém giết sinh ra thần thông ảnh hưởng, nhưng sẽ không ngăn trở tu sĩ rời khỏi. Nếu như cảm thấy không địch lại, có thể chọn chọn rút đi, chỉ cần ly khai Đồng Chiến đài liền tính thua.
Thành Thành mở miệng, nhưng vẻ kiên định trên mặt hắn, lại chung quy không mở miệng. Trong con ngươi nhịn không được lộ ra vài phần lo lắng, ánh mắt đảo qua chung quanh, thầm nghĩ:
- Ngươi đến tột cùng ở đâu, sao còn chưa tới?
Ánh mắt Ô Nhã Tư rơi vào trên người Đạo Hiền, ở chỗ sâu trong đôi mắt lập tức xẹt qua một tia lãnh ý:
- Ba Trát Lợi, hảo hảo giáo huấn hắn cho ta, để cho tu sĩ Nhung quốc này biết rõ, cái giá lớn khi dám can đảm mạo phạm Hung Nô quốc Thánh Nữ!
Ba Trát Lợi xác nhận, khóe miệng sinh ra vẻ dữ tợn, chưa từng có một chút trì hoãn, bước chân phóng ra, một quyền thẳng đến Đạo Hiền.
Thân thể người này cường hãn, tu vi tám phần là ở thân thể, giờ phút này ra tay nhìn như chỉ là một quyền, cũng đã kích phát toàn bộ lực lượng, căn bản chưa từng lưu thủ.
Đạo Hiền cắn răng, đối mặt một kích của Ba Trát Lợi, hắn đồng dạng bước ra một bước, trong miệng gầm nhẹ:
- Chiến!
Một chữ ra, khí tức trong cơ thể hắn dùng tốc độ kinh người điên cuồng bạo trướng, nhất là chiến ý cường hãn, càng vô cùng kinh người!
Nương theo gào thét, Đạo Hiền oanh ra một quyền!
Một quyền này, hắn toàn lực ra tay, dung nhập tinh thần ý chí của bản thân, chiến ý vô số năm rèn luyện, đều ở trong một quyền này!
Tu sĩ xuất thân Chiến Thần cung, trời sinh là chiến, đối mặt cường địch cũng không lui ra phía sau nửa bước, tất chiến một trận đến cùng!
Oanh!
Quyền cùng quyền va chạm, lập tức bắn ra khí tức chấn động vô cùng kinh người, tiếng nổ lớn bỗng nhiên bộc phát, một tầng lực lượng mắt thường có thể thấy được dùng chỗ hai người giao chiến làm trung tâm, quét ngang chung quanh, chôn vùi trong lực lượng phòng ngự của Đồng Chiến đài.
Ba Trát Lợi kêu rên một tiếng, thân thể đột nhiên dừng lại, trong mắt đột nhiên bộc phát ra vẻ khiếp sợ.
Đạo Hiền lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt, miệng tuôn ra huyết thủy, đôi mắt ảm đạm. Dùng tu vi Tạo Vật sơ kỳ của hắn, mặc dù có bí thuật của Chiến Thần cung, không tiếc một cái giá lớn dung nhập chiến ý bản thân chiến một trận, cũng không phải địch thủ của Ba Trát Lợi, vẻn vẹn là một quyền cũng đã thụ thương rất nặng. Nhưng giờ phút này, chiến ý bên ngoài cơ thể hắn chẳng những không tiêu tán, ngược lại như bị huyết dịch kích thích, trở nên sôi trào .
- Chiến!
Cưỡng ép dừng bước, Đạo Hiền không có bất kỳ dừng lại, không lùi mà tiến tới, một quyền oanh ra lần nữa!
Ba Trát Lợi gào thét, ánh mắt lộ ra phẫn nộ. Dùng tu vi của hắn, không thể một quyền đánh tan tu sĩ Nhung quốc này, nhất là ở trước mặt Thánh Nữ đại nhân, này với hắn mà nói là một loại sỉ nhục!
Trong tiếng gào thét, cơ bắp của hắn căng cứng như sắt thép, gân xanh cao cao cố lấy, vung quyền nghênh tiếp.
Oanh!
Quyền thứ hai đối bính,
Đạo Hiền lui ra phía sau ba bước, thất khiếu tràn huyết, mặt như giấy trắng, nhưng chiến ý ngược lại càng thêm sôi trào tăng vọt, tản mát ra khí tức làm lòng người vì sợ mà tâm rung động.
Ba Trát Lợi gắt gao ngăn cản lực lượng khủng bố từ đối phương truyền lại, nhưng như cũ không cách nào hoàn toàn ngăn hết, dưới chân lại bị bức lui một bước, trong nội tâm nổi giận, trong mắt thiêu đốt lên hỏa diễm rào rạt!
Hai người gần như đồng thời gào thét, điên cuồng phóng tới đối phương.
Tiếng oanh minh không ngừng vang lên, chung quanh Đồng Chiến đài dần dần yên tĩnh xuống.
Dáng tươi cười trên mặt các tu sĩ vây xem dần dần thu liễm, ánh mắt lộ ra một tia khâm phục. Nhìn xem tu sĩ trên đài thương thế càng ngày càng nặng, lại càng đánh càng mạnh, hung hãn không lùi, trong nội tâm bọn hắn có chút kính nể.
Nhưng dù như thế, ngươi lại có thể kiên trì đến khi nào đâu?
Cho dù là tu sĩ sứ đoàn Hung Nô quốc, hôm nay trên mặt cũng hóa thành nghiêm nghị, vì Đạo Hiền cứng cỏi mà động dung.
Thành Thành tràn đầy lo lắng, nhưng giờ phút này cấm chế của Đồng Chiến đài đã mở, trừ khi chiến đấu chấm dứt, thì không có người có thể nhúng tay trong đó.
Ba Trát Lợi không ngừng gào thét, tu vi của hắn rõ ràng mạnh hơn đối thủ vô số lần, thương thế của đối phương cũng càng ngày càng nặng, mỗi một lần đều cho rằng có thể đánh tan Đạo Hiền, nhưng đối phương vẫn lần lượt kiên trì, còn bộc phát ra lực lượng càng mạnh hơn nữa. Đến lúc này, hắn lại bị áp chế ở hạ phong!
Huyết Chiến Bất Tử!
Đạo Hiền ở trong Chiến Thần cung đoạt được truyền thừa, thậm chí ngay cả Đạo Ma cũng chưa từng biết được, cho đến ở Tạo Vật Cảnh, hắn mới tu luyện thành môn thần thông này.
Thời điểm chém giết, bản thân bị thương, có thể kích phát ra tiềm lực trong cơ thể, bộc phát ra lực lượng vô cùng kinh người. Bị thương càng nặng, thì kích phát ra lực lượng càng cường.
Bình luận