Đạo (Dịch) – Chương 2348

Nhưng loại bí thuật này cũng không phải không có chỗ thiếu hụt, khi thừa nhận thương thế vượt qua bí thuật thừa nhận, Đạo Hiền sẽ bị đuổi giết. Mặc dù miễn cưỡng trong chém giết còn sống, nhưng sau khi thi triển Huyết Chiến Bất Tử, cần trả giá là thương thế gấp bội!

Chiến ý bên ngoài cơ thể Đạo Hiền càng thêm cuồng bạo, thậm chí đã ẩn ẩn xuất hiện một ít hỗn loạn. Ý niệm của hắn dần dần mơ hồ, trong nội tâm thở dài một tiếng:

- Đại nhân, Đạo Hiền đã hết sức.

Trong nội tâm chuyển qua ý niệm này, ở trong một quyền đối bính, thân ảnh của hắn bị nện bay, xuyên qua tầng cấm chế kia bay ra ngoài.

Đại lượng máu tươi từ trong miệng hắn tràn ra, trường bào trên người đã bị huyết thủy ướt nhẹp.

Nhưng giờ phút này Đạo Hiền lại không có rơi trên mặt đất, một đại thủ tiếp được hắn.

Tiêu Thần đánh ra một cổ pháp lực dò xét thương thế, đồng tử có chút co rút lại, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Pháp lực trong cơ thể cuồn cuộn mà ra, dung nhập huyết nhục của hắn, phong trấn hết thảy thương thế! Thương thế nghiêm trọng như thế, Tiêu Thần nhất thời cũng không trị liệu được, chỉ có thể dựa vào tu vi cường hoành tạm thời áp chế, không đến mức lập tức bộc phát.

Làm xong việc này, hắn trầm mặc đi đến trước sứ đoàn Nhung quốc, buông Đạo Hiền, chậm rãi mở miệng:

- Các ngươi chiếu khán hắn.

Nói xong, Tiêu Thần dưới chân không có dừng lại một chút, một bước bước ra, thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trên Đồng Chiến đài.

Thân thể Ba Trát Lợi có chút cứng đờ, tuy khí tức của tu sĩ áo bào xanh trước mặt này không lộ ra, lại cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, để cho trong lòng của hắn sinh ra một cổ hàn ý không cách nào tới chống lại!

- Ngươi là người phương nào?

Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên thân người này, thản nhiên nói:

- Tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc.

Nói xong, hắn mặt không biểu tình một chưởng đập về phía trước.

Oanh!

Hư không rung động lắc lư, một bàn tay đen kịt bỗng nhiên xuất hiện, dùng xu thế sét đánh chụp xuống.

Sắc mặt của Ba Trát Lợi bỗng nhiên đại biến, đáy mắt lộ ra một tia kinh nộ, thân ảnh bạo lui muốn rời khỏi Đồng Chiến đài, nhưng giờ phút này đã muộn.

Răng rắc!

Đây là âm thanh hắc chưởng đập rơi, khung xương vỡ vụn.

Trong miệng mũi Ba Trát Lợi điên cuồng phun huyết thủy, cả thân thể bị đập thành hình thái quỷ dị, khung xương không biết đứt gãy bao nhiêu cây. Càng có một tia Âm chi bản nguyên chui vào thân thể hắn, điên cuồng ăn mòn lấy hết thảy sinh cơ, hủy diệt lấy thân thể hắn.

Vẻn vẹn một chưởng, dù chưa lấy mạng Ba Trát Lợi, nhưng đại đa số tu vi của hắn ở trên huyết nhục, trải qua chuyện này, một thân tu vi đã bị phế bỏ hơn phân nửa!

Bành!

Ba Trát Lợi rơi vào trước sứ đoàn Hung Nô quốc, đã ngất đi.

Tiêu Thần mặt không biểu tình, tựa hồ tiện tay đập chỉ là một con ruồi, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía sứ đoàn Hung Nô quốc, chậm rãi mở miệng:

- Tiếp theo.

Cả Đồng Chiến đài, giờ phút này không ai lên tiếng!

Tiêu Thần đột nhiên bộc phát ra chiến lực cường hãn, vượt qua tất cả mọi người đoán trước, sứ đoàn Hung Nô quốc Ba Trát Lợi thực lực kinh người ở trước mặt hắn lại không có một chút lực lượng ngăn cản, bị tiện tay một chưởng đập bay.

Mặc dù không chết, nhưng cốt cách vỡ vụn, đủ để trong nội tâm tất cả tu sĩ lạnh như băng.

Thành Thành nhìn bóng lưng kia, tất cả lo lắng bất an trong nội tâm đều hóa đi.

Chỉ cần địa phương có hắn, thì tuyệt sẽ không để cho người bên cạnh hắn chịu một chút ủy khuất.

Sứ đoàn Hung Nô quốc, thế tất vì cử động của bọn họ mà trả giá thật nhiều!

Khuôn mặt của Ô Nhã Tư lập tức cứng ngắc, nụ cười đắc ý thu liễm sạch sẽ, hóa thành vẻ âm trầm:

- Ai dám lên đài, đánh bại tu sĩ Nhung quốc này, ta trùng trùng điệp điệp thưởng hắn!

- Thuộc hạ nguyện đi nghênh chiến!

Dưới tay, một tu sĩ khôi ngô ầm ầm xác nhận, bên ngoài cơ thể bùng lên linh quang, thẳng đến Đồng Chiến đài.

Ba Trát Lợi trước sau nghênh chiến mấy tên tu sĩ Nhung quốc, lại bị thương, một thân tu vi giảm bớt nhiều, căn bản không cách nào phát huy ra toàn bộ lực lượng. Giờ phút này bị thua cũng không phải tu vi không địch lại, tu sĩ áo bào xanh này, có lẽ cũng không mạnh mẽ như vậy.

Nhưng dù vậy, có thể đơn giản đánh tan Ba Trát Lợi, cũng tuyệt đối không phải tu sĩ bình thường có thể làm được.

Tu sĩ Hung Nô quốc này gào thét một tiếng, thân ảnh bước vào trên đài, không có một chút dừng lại, người như một con trâu điên đụng núi cao, điên cuồng trùng kích.

Giờ phút này ra tay, đã đem hết toàn lực, không có một chút lưu thủ.

Sắc mặt của Tiêu Thần đạm mạc, ánh mắt lạnh như băng không có một chút độ ấm, ống tay áo vung lên, dưới chân đạp một bước, trở tay lại là một chưởng.

Chưởng ấn màu đen lại lần nữa xuất hiện, không có dừng lại ngang nhiên đập vào trên người tu sĩ Hung Nô quốc, lại là thanh âm cốt cách đứt gãy rợn người vang lên, đùng đùng không dứt để cho người hãi hùng khiếp vía, nguyên thần rét lạnh, khuếch tán đến toàn thân.

Bành!

Tên tu sĩ Hung Nô quốc thứ hai căn bản không có một chút lực lượng chống cự, bị đập rơi xuống đài ngất đi, tứ chi uốn lượn quỷ dị.

Tiêu Thần cất bước đi về phía trước, sắc mặt âm trầm như nước, ở chỗ sâu trong đôi mắt hàn mang lưu chuyển. Đạo Hiền trọng thương sắp chết, đã kích thích ngoan lệ trong lòng hắn, sứ đoàn Hung Nô quốc đã muốn khiêu khích, vậy liền phải làm tốt chuẩn bị thừa nhận lửa giận của hắn.

- Tiếp theo.

Thanh âm bình tĩnh, ở trên Đồng Chiến đài xa xa truyền ra, nhưng trong bình tĩnh ẩn chứa tàn nhẫn, lại làm cho vô số tu sĩ vây xem sắc mặt biến hóa, toàn thân phát lạnh.

Vô số ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, lại không có bất kỳ tiếng động truyền ra.

Sắc mặt tu sĩ sứ đoàn Hung Nô quốc đại biến, nếu như lần thứ nhất tiện tay đánh tan Ba Trát Lợi, bọn hắn còn có thể nói pháp lực hao tổn nghiêm trọng lại bị thương an ủi mình, như vậy lần này tên tu sĩ Hung Nô quốc thứ hai lập tức tan tác, liền thật làm cho bọn hắn chấn động, khó có thể áp chế sinh ra kính sợ.

Tu sĩ Nhung quốc này cường đại, đã xa xa vượt quá bọn hắn đoán trước.

Sứ đoàn Hung Nô quốc sợ hãi, rơi vào trong mắt tu sĩ vây xem, nghĩ đến trước kia bọn hắn hung hăng càn quấy, trên mặt lộ ra vẻ trào phúng.

- Nguyên lai cũng chỉ là một đám bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.

Không biết người phương nào mở miệng, thanh âm tuy thấp, nhưng ở dưới tình huống yên tĩnh, đủ để rõ ràng truyền vào trong tai tất cả tu sĩ nơi này.

Chương 2349vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...