Đạo (Dịch) – Chương 2346

- Tham kiến đại nhân.

Tu sĩ Lễ bộ như được đại xá, vội vàng quay người kính cẩn hành lễ.

Chươ ng Hoàn có chút khoát tay, người kia liền quay người thối lui.

Ánh mắt của Tiêu Thần rơi vào trên người Trương Hoàn, hắn có thể từ trên người người này cảm ứng được một cổ địch ý nhàn nhạt, tuy chẳng biết tại sao, nhưng giờ phút này hắn đã không có tâm tư tiếp tục trì hoãn, thu hồi ánh mắt cất bước đi thẳng đến ngoài viện.

Khóe miệng Trương Hoàn lộ ra cười lạnh, không có ngăn trở.

Bước ra tiểu viện, Tiêu Thần chứng kiến Trác Lương cách đó không xa mặt mũi tràn đầy lo lắng, người này là tâm phúc mà Đạo Hiền bồi dưỡng, hắn cũng nhận biết, trong nội tâm nhảy dựng, trầm giọng mở miệng:

- Phát sinh chuyện gì?

- Tham kiến quốc công!

Trong mắt Trác Lương lộ vẻ lo lắng, không dám có một chút trì hoãn, đơn giản nói sự tình sứ đoàn Nhung quốc cùng sứ đoàn Hung Nô quốc ước chiến ở Đồng Chiến đài:

- Thuộc hạ đã tới nơi này nửa canh giờ, nhưng những hộ vệ kia lại không cho phép ta tiến vào thông bẩm quốc công, nên một mực trì hoãn đến lúc này.

Sắc mặt của Tiêu Thần lập tức trở nên cực kỳ khó coi, bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh như băng rơi vào trên người Trương Hoàn kia.

Thần sắc Trương Hoàn bình tĩnh, nhìn hắn có chút chắp tay.

Chuyện hôm nay hiển nhiên là người này cố ý, là vì ngăn trở hắn biết được sự tình sứ đoàn hai nước ước chiến. Nhưng hôm nay không phải thời điểm truy cứu, đáy mắt Tiêu Thần chớp lên lệ mang, không nói một lời bước nhanh rời đi.

Chươ ng Hoàn thu tay lại, trong miệng cười lạnh một tiếng.

Đã qua nửa canh giờ, mặc dù Tiêu Thần này đến, cũng chưa chắc tới kịp.

Về phần cử động lần này phải chăng sẽ chọc giận Tiêu Thần, gây thù hằn cho Trương gia, Trương Hoàn căn bản không nghĩ tới. Bất quá là một sứ thần Nhung quốc, mặc dù trong nội tâm oán hận không cam lòng lại có thể thế nào, chẳng lẽ còn dám cùng Trương gia bọn họ là địch!

Chê cười!

Kế đô với tư cách Đô Thành Đại Yến, tự nhiên có chế độ quy định nghiêm khắc, bất luận tu sĩ nào, đều không cho động thủ đấu pháp ở trong Kế đô, nếu không đợi bọn hắn là Ngự Lâm quân truy nã.

Mà Đồng Chiến đài là địa phương ngoại lệ duy nhất.

Ở chỗ này, là Yến Hoàng tự mình hạ lệnh kiến tạo bình đài, dùng cho tu sĩ Trong Kế đô phát sinh xung đột, muốn chiến một trận mới có thể kết ân oán sử dụng.

Phạm vi Kế đô thật lớn, mỗi ngày không biết có bao nhiêu tu sĩ dũng mãnh ra vào, phát sinh tranh đấu tự nhiên là bình thường, mỗi ngày Đồng Chiến đài đều trình diễn vô số tràng tranh đấu, hấp dẫn rất nhiều tu sĩ quan sát.

Nhưng hôm nay, hào khí nơi này so với thường ngày nóng nảy hơn rất nhiều.

Cả Đồng Chiến đài người ta tấp nập, quán rượu trà lâu mượn nhờ nhân khí nơi này kiến tạo thành càng kín người hết chỗ, ánh mắt mọi người đều rơi vào trên Đồng Chiến đài, mặt có vẻ hưng phấn.

- Tu sĩ Hung Nô quốc quả nhiên hung hãn, vừa rồi thủ đoạn lấy mạng đổi mạng sinh sinh bức lui tu sĩ Nhung quốc Bạch Hổ quân, đánh bại chiến thắng đối phương.

- Xác thực như thế ah, sớm đã nghe nói tu sĩ Hung Nô quốc ra tay tàn nhẫn, hôm nay vừa thấy quả thế. Những tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc bị thua, mặc dù không chết, chỉ sợ thương thế cũng phải an dưỡng rất lâu mới có thể khôi phục.

- Nhung quốc chỉ là một phương phụ quốc mới nổi, sứ đoàn bọn hắn lại dám giao chiến với sứ đoàn Hung Nô quốc, tự nhiên là tự rước lấy nhục.

- Lại bại, nửa canh giờ, sứ đoàn Nhung quốc phái tu sĩ toàn bộ bại, chậc chậc, phần chênh lệch này…

Tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc sắc mặt có chút trắng bệch, ánh mắt tan rả vô thần.

Tuy bọn hắn dự liệu được sứ đoàn Hung Nô quốc cường đại, lại không ngờ lẫn nhau chênh lệch lại đến loại tình trạng này!

Đến nay sứ đoàn Hung Nô quốc chỉ phái ra ba tu sĩ, liền liên tiếp đánh bại 17 người sứ đoàn Nhung quốc, thậm chí ba cường giả Bạch Hổ quân, tu vi ở Tạo Vật đại thành, lại căn bản không phải đối thủ của sứ đoàn Hung Nô quốc.

Cũng không phải bọn hắn không hết sức, mà là đối thủ quá mạnh mẽ.

Tuy tu vi ngang nhau, nhưng tu sĩ sứ đoàn Hung Nô quốc lại có được chiến lực càng thêm hung hãn, ra tay tàn nhẫn, thậm chí không ít dùng thủ đoạn tổn thương đổi tổn thương, lấy mạng đổi mạng, đánh tan sứ đoàn Nhung quốc.

PHỐC!

Tu sĩ Bạch Hổ quân bị thua phun máu, chính là người mạnh nhất trong Bạch Hổ quân, tu vi của hắn ở Tạo Vật đại thành, nhưng dốc sức liều mạng bộc phát, lại có thể so với Tạo Vật cảnh viên mãn. Nhưng chiến lực như thế, như trước rơi vào kết cục phun máu suy tàn.

Tu sĩ sứ đoàn Hung Nô quốc dựng ở trên Đồng Chiến đài, da thú ở lồng ngực chỉnh tề vỡ ra, như lưỡi đao trảm phá, ngực xuất hiện một miệng vết thương khủng bố, nhưng giờ phút này chỗ huyết nhục nghiền nát kia lại kéo căng như Thiết Thạch, không có một giọt huyết thủy chảy ra.

- Thánh Nữ, thuộc hạ không phụ ngài kỳ vọng!

Tu sĩ Hung Nô quốc này quay người quỳ một gối xuống, một tay phóng ở trước ngực, kính cẩn hành lễ.

- Ba Trát Lợi, không hổ là hộ vệ trưởng mạnh nhất của ta!

Trên mặt Ô Nhã Tư tất cả đều là vui vẻ, dáng tươi cười sáng lạn, dẫn tới không ít tu sĩ vây xem âm thầm nuốt nước miếng, nàng đối với cái này cũng không cảm thấy bất mãn, ngược lại cực kỳ thoả mãn.

- Ngươi còn không đi hỏi sứ đoàn Nhung quốc, bọn hắn còn có tu sĩ dám can đảm cùng ngươi chiến một trận hay không?

- Vâng, Thánh Nữ!

Ba Trát Lợi trầm thấp mở miệng, quay người nhìn về phía sứ đoàn Nhung quốc:

- Sứ đoàn Nhung quốc, Hung Nô quốc Thánh Nữ hộ vệ thủ lĩnh Ba Trát Lợi ở đây, các ngươi ai dám lên đài, cùng ta chiến một trận!

Thanh âm cuồn cuộn, bỗng nhiên nổ vang.

Vô số ánh mắt lập tức hội tụ đến, rơi xuống trên người tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc.

Phó sứ và rất nhiều tu sĩ sứ đoàn sắc mặt tái nhợt, lực lượng trong nội tâm đã hao tổn hầu như không còn, giờ phút này còn thừa chỉ có thẹn cùng kính sợ. Cường giả trong Bạch Hổ quân cùng tu sĩ Hung Nô quốc chém giết đều rơi vào kết cục trọng thương, đổi lại bọn hắn ra tay, không phải càng thêm không chịu nổi sao.

Giờ phút này tâm thần của bọn hắn đã bị khí thế của sứ đoàn Hung Nô quốc đoạt, liên tục cúi đầu, không một người dám can đảm nhìn lên đài.

Trên mặt Ba Trát Lợi lộ ra vẻ khinh miệt:

- Sứ đoàn Nhung quốc không gì hơn cái này! Nếu bại, liền tuân thủ ước định, Nhung quốc phu nhân lập tức chuyển ra Thanh Hoa cảnh, nhường cho Thánh Nữ của ta.

Nói xong cười to, khí thế hung hăng càn quấy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...