Trong lòng Vân di hơi đau nhức, trên mặt lộ ra vẻ thương tiếc:
- Tiểu thư, vì sao ngươi không nắm chặt cơ hội mà quốc công cho ngài, trong nội tâm của ta tinh tường, ngươi không muốn tiến vào Yến Hoàng cung.
- Vân di, không nên nói nữa.
Thành Thành chậm rãi mở miệng:
- Có quan hệ chuyện này, ta hy vọng là lần cuối cùng Vân di đề cập, ta là phu nhân của Yến Hoàng, sau khi tiến vào Kế đô, liền không bao giờ có thể sửa đổi nữa. Ta không hi vọng mang đến bất cứ phiền phức gì cho Tiêu Thần đại ca.
- Tiểu thư. . .
- Được rồi, Vân di, ta muốn một người ngốc một hồi, ngươi lui trước đi.
- Ai.
Phu nhân thở dài một tiếng, nhưng vẫn tuân theo ý tứ của thiếu nữ, chỉnh đốn trang phục, có chút hành lễ, quay người rời đi.
Thành Thành nhìn biển hoa, trong nội tâm không có ưu thương, có chỉ là bình tĩnh cùng bình yên nhàn nhạt.
Quả thật, tiến vào Yến Hoàng cung thực không phải là kết quả nàng muốn, nhưng đối lập, nàng càng không muốn Tiêu Thần bởi vì nàng lâm vào nguy hiểm.
Thành Thành cảm giác mình đã thua thiệt hắn rất nhiều, từ vừa mới bắt đầu, nàng đều đơn phương thu hoạch ân tình của hắn, chưa bao giờ vì hắn làm cái gì.
Cho nên nàng muốn bình tĩnh tiến vào Yến Hoàng cung.
Ưa thích một người cũng không nhất định thật phải cùng hắn ở chung một chỗ, nhìn xem hắn bình an vui sướng, mới trọng yếu nhất.
. . .
Thanh Hoa ngoại cảnh.
Mấy tên tu sĩ mặc da thú, thể trạng khôi ngô kính cẩn đứng đó, trên mặt bọn hắn có khắc hoa văn quỷ dị, khí tức hung hãn.
Có tỳ nữ mặc váy dài màu xám bao vây, bên trong là một cô gái xinh đẹp màu da trắng noãn, chỗ mi tâm có một cây cỏ xanh tản ra ánh sáng như gợn nước nhàn nhạt. Nũi nàng cao thẳng, hốc mắt có chút nội hãm, phối hợp bờ môi hơi có vẻ nở nang, ngược lại cho người một loại mỹ cảm khác lạ.
Chỉ là giờ phút này, khuôn mặt nữ tử kia thoáng căng cứng, trong con ngươi lóe ra lãnh ý nhàn nhạt.
Ba gã tu sĩ Triều Thánh cung cẩn thận đi theo phía sau, tư thái có chút khiêm tốn. Đơn giản là, những tu sĩ trước mặt này, chính là sứ thần Hung Nô quốc.
Hung Nô quốc, ở vào tinh hệ xa xôi, lãnh thổ quốc gia mênh mông, thậm chí không dưới Đại Yến. Bất quá đại đa số Tu Chân tinh tài nguyên cằn cỗi, hoàn cảnh hiểm ác, trong nước ít người ở, mới không trở thành đại đế quốc thứ chín trong Đại Thiên giới. Nhưng dù vậy, lực lượng của Hung Nô quốc cũng không phải phụ quốc bình thường có thể so sánh! Bởi vì lãnh thổ quốc gia mênh mông, nó không chỉ là phụ quốc của Yến quốc, đồng dạng là phụ quốc của Đại Triệu cùng Đại Tần.
Hung Nô quốc lãnh thổ quốc gia cằn cỗi, nếu như quy mô khai chiến chẳng những tử thương tu sĩ, lại không chiếm được lợi ích xứng đáng, hơn nữa bầu không khí trong nước bưu hãn, số lượng tu sĩ tuy ít lại đại đa số hung hãn thị sát khát máu, quốc lực bản thân không kém, ba đại đế quốc đối với Hung Nô là lôi kéo dụ dỗ, không muốn xung đột, cũng không nguyện nó triệt để đảo về một phương nào. Lần này Yến quốc bách quốc triều cống, tu sĩ Hung Nô quốc cũng đến đây, càng mang Thánh Nữ trong nước của bọn hắn, cùng bệ hạ Đại Yến kết thân, để quan hệ hai nước gần hơn.
Việc này Yến Hoàng cũng cực kỳ coi trọng, lệnh Triều Thánh cung cẩn thận tiếp đãi, không thể có ngoài ý muốn nổi lên.
Ô Nhã Tư xuất thân Hung Nô vương thất, với tư cách Thánh Nữ của Hung Nô quốc, địa vị càng thêm tôn sùng.
Lấy bệ hạ Đại Yến, là vì chống lại Đại Tần, Đại Triệu tăng áp lực với Hung Nô quốc càng ngày càng nặng, cũng bởi vì bản thân nàng là Mộc thể chất tinh khiết, nếu có thể cùng Thủy thể chất của Đại Yến Hoàng thất kết thân, đối với nàng cùng Yến Hoàng có chỗ tốt thật lớn. Hôm nay Yến Hoàng không hậu, nếu có thể bởi vậy tranh thủ Yến Hoàng yêu thích, một lần hành động du ngoạn sơn thuỷ hậu vị, không chỉ địa vị tôn sùng trở thành mẫu nghi thiên hạ, càng có thể mang đến lợi ích thật lớn cho Hung Nô quốc.
Dùng thân phận nhan sắc của nàng, hơn nữa Hợp Thể ân ái đối với Yến Hoàng có công hiệu bổ ích, Ô Nhã Tư đối với mình có tự tin tuyệt đối. Nàng tất nhiên có thể lấy được tim của Yến Hoàng, để cho hắn mê luyến mình, thực hiện mộng tưởng của nàng.
Sự thật chính như nàng tưởng tượng, sứ đoàn Hung Nô quốc được Đại Yến cực kỳ coi trọng, trong nội tâm Ô Nhã Tư có chút thoả mãn, chỉ chờ Yến Hoàng triệu nàng vào cung. Nhưng lúc này, lại nghe được tin tức của Nhung quốc phu nhân.
Yến Hoàng, tựa hồ rất xem trọng nữ tử này!
Nữ tử Hung Nô quốc dám yêu dám hận, không có quá nhiều cố kỵ!
Chỉ là nữ tử xuất thân hầu tước của Nhung quốc, có thể nào so sánh với Hung Nô quốc Thánh Nữ như nàng. Ô Nhã Tư muốn cho nàng biết rõ, ngày sau nàng mới có thể trở thành nữ tử Yến Hoàng yêu duy nhất!
- Ba Trát Lợi, ở đây so với chỗ ta tốt hơn rất nhiều, nói cho bọn hắn biết, ta muốn chuyển đến nơi đây.
Ở trong tu sĩ Hung Nô quốc, một người thể trạng cường tráng nhất nghe vậy kính cẩn đồng ý, quay người nhìn về phía tu sĩ Triều Thánh cung, mở miệng:
- Thánh Nữ chúng ta muốn ở chỗ này, các ngươi đi lập tức thu thập a.
Trên mặt ba gã tu sĩ Triều Thánh cung khẽ biến, một người cầm đầu trong nội tâm phát khổ, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ nịnh nọt:
- Hồi bẩm Thánh Nữ, Thanh Hoa cảnh này đã được Nhung quốc phu nhân ở lại, nếu như ngài muốn đổi địa phương, kính xin ngài đi địa phương khác chọn lựa. Nói sau Thanh Hoa cảnh này sao có thể so sánh với Trường Xuân cảnh của ngài, đây chính là bệ hạ chuyên môn cho người phỏng theo hoàn cảnh của Hung Nô quốc mà xây dựng.
- Thánh Nữ của ta muốn ở chỗ này, chẳng lẽ ngươi không có nghe được ý tứ của ta?
Ba Trát Lợi mắt to như chuông đồng nhìn tu sĩ Triều Thánh cung, một tia lãnh ý kia, lập tức để cho thân thể hắn cứng ngắc, tim đập thình thịch:
- Có người ở, thì bảo bọn hắn đi ra. Bệ hạ lệnh Triều Thánh cung chiêu đãi Thánh Nữ nước ta, chẳng lẽ ngay cả chút yêu cầu nho nhỏ ấy cũng không thể làm được, đây là coi thường mệnh lệnh của Đại Yến bệ hạ, hay là các ngươi không để sứ đoàn Hung Nô quốc ta ở trong lòng?
Trong nội tâm tu sĩ Triều Thánh cung âm thầm kêu khổ, bọn hắn không dám đắc tội sứ đoàn Hung Nô quốc, nhưng vị trong Thanh Hoa cảnh kia cũng không phải nhân vật bình thường, hai bên bọn hắn đều đắc tội không nổi, kẹp ở giữa, tự nhiên là thế khó xử.
Bình luận