- Thanh Hoa cảnh là chỗ ở của Nhung quốc Trình phu nhân ta, các ngươi hoặc là tuyển địa phương khác, hoặc là đợi sau khi phu nhân ta rời đi lại chuyển vào.
Tiếng hừ lạnh xa xa truyền đến, tu sĩ Triều Thánh cung ngẩng đầu xem xét, miệng giống như ngậm bồ hòn im lặng.
Ánh mắt của Đạo Hiền lạnh như băng, sứ đoàn Nhung quốc ở sau lưng sắc mặt cũng âm trầm.
Trước khi đi Tiêu Thần phân phó sứ đoàn mật thiết chú ý chỗ ở của phu nhân để ngừa ngoài ý muốn nổi lên, đối với chuyện này sứ đoàn Nhung quốc tự nhiên không người dám can đảm chủ quan. Sau khi tu sĩ Hung Nô quốc đến, Đạo Hiền biết được tin tức, vội vàng dẫn người đến đây.
Sắc mặt của Ba Trát Lợi bỗng nhiên âm lãnh, quay người, ánh mắt nhìn bọn người Đạo Hiền, bên ngoài cơ thể sát khí đằng đằng:
- Nếu như ta nói, nhất định muốn nữ tử trong này chuyển ra, nhường chỗ cho Thánh Nữ nước ta thì sao.
- Cái kia phải xem các ngươi có thủ đoạn như vậy hay không.
Đạo Hiền nhàn nhạt mở miệng, dẫn người ngăn ở trước mặt tu sĩ Hung Nô quốc, ngữ phong bình thản đã có hàn mang .
Tu sĩ hai nước giằng co ở ngoài Thanh Hoa cảnh, song phương hùng hổ, hào khí căng thẳng.
- Rất tốt!
Ô Nhã Tư đột nhiên mở miệng, thanh âm thanh thúy như băng hà sơ chảy:
- Trong Hung Nô ta, từ trước đến nay thực lực vi tôn, chưa từng có đạo lý đến trước và sau. Nếu như các ngươi có thể hơn hộ vệ dưới trướng của ta, Thánh Nữ Ô Nhã Tư Hung Nô quốc ta nguyện ý xin lỗi Nhung quốc phu nhân, nếu không thì bảo nàng mang theo hành lý của mình, chuyển ra Thanh Hoa cảnh, nhường nơi này cho ta.
- Các ngươi muốn giữ gìn nữ nhân trong Thanh Hoa cảnh kia, liền đáp ứng việc này. Nếu không có đảm lượng, liền cút.
Hung Nô quốc dân phong bưu hãn, mặc dù là con cháu vương thất cũng như thế, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến, rõ ràng đâm vào trong tai sứ đoàn Nhung quốc.
Đồng tử của Đạo Hiền có chút co rút lại, mặc dù hắn không biết vì sao sứ đoàn Hung Nô quốc đến, nhưng muốn làm nhục phu nhân lại là thật, nếu không sẽ không đưa ra yêu cầu ép buộc như thế, để cho phu nhân chuyển ra trụ sở.
Trước mắt bách quốc triều cống, sứ đoàn các quốc gia ở trong Triều Thánh cung, Hung Nô quốc Thánh Nữ ước chiến, nếu như sứ đoàn Nhung quốc tránh mà không ứng, liền tương đương với bị nhục nhã.
Sứ đoàn không đánh, mặc dù phu nhân như trước có thể ở lại trong Thanh Hoa cảnh, cũng sẽ bị cười nhạo.
Trước khi quốc công rời đi, bảo hắn chiếu khán tốt phu nhân, trong khoảng thời gian ngắn nếu như xuất hiện loại chuyện này, hắn còn thể diện nào gặp lại quốc công.
Ánh mắt của Đạo Hiền âm tình bất định, một lát sau mới chậm rãi gật đầu:
- Trận chiến này, sứ đoàn Nhung quốc ta đáp ứng!
Khóe miệng của Ô Nhã Tư hơi vểnh, lộ ra một tia cười lạnh, thấp giọng mở miệng:
- Không biết trong Kế đô, có địa phương cung cấp sứ đoàn hai nước ganh đua cao thấp không?
- Hồi bẩm Thánh Nữ, Kế đô Đồng Chiến đài có thể để cho tu sĩ chém giết.
Tu sĩ Triều Thánh cung vội mở miệng, phân ra thắng bại như thế, hết thảy tự nhiên liền đơn giản, bọn hắn liền không cần khó xử. Bất quá đối với sứ đoàn Nhung quốc, bọn hắn nhìn không tốt, lực lượng của sứ đoàn Hung Nô quốc là không thể so sánh bình thường.
Ô Nhã Tư thấp giọng mở miệng, trong đôi mắt xinh đẹp lóe ra hưng phấn.
Đạo Hiền nhàn nhạt chắp tay nói:
- Nhất định.
Mà vào thời khắc này, môn hộ của Thanh Hoa cảnh đột nhiên mở ra, Thành Thành ở dưới Vân di nâng đỡ, mang theo mấy tỳ nữ nối đuôi nhau mà ra, nhẹ giọng mở miệng:
- Đạo Hiền, nếu như Hung Nô quốc Thánh Nữ thật ưa thích Thanh Hoa cảnh, vậy liền nhường cho nàng là được, ngươi không cần khó xử bọn họ.
Ánh mắt của Ô Nhã Tư lập tức rơi vào trên người Thành Thành, con ngươi trong trẻo lợi hại như mũi tên.
Giờ phút này sắc mặt của Thành Thành hơi tái nhợt, thân thể gầy gò lại càng thêm lộ ra linh lung hấp dẫn, váy dài màu xanh nhạt thanh lịch, càng phụ trợ ra khí chất thong dong. Tuy mở miệng nhượng Thanh Hoa cảnh, lại không có một chút không cam lòng chịu nhục, mà như tha thứ rộng lượng, không muốn chấp nhặt với Hung Nô quốc Thánh Nữ.
Ô Nhã Tư giận dữ, lạnh giọng mở miệng:
- Nếu như đã đáp ứng ước chiến, không có ta đồng ý, liền không cho phép rời khỏi, nếu không sứ đoàn Hung Nô quốc ta tuyệt không bỏ qua!
Thành Thành khẽ nhíu mày, nàng không muốn lại kiếm thêm phiến toái cho Tiêu Thần, nhưng giờ phút này không đợi nàng nhiều lời, Đạo Hiền đã kính cẩn mở miệng:
- Xin phu nhân chớ ngăn trở, trước khi quốc công rời đi đã lệnh ta bảo vệ tốt phu nhân, ta không thể cô phụ quốc công tín nhiệm.
- Hừ! Chúng ta đi!
Ô Nhã Tư quay người, dẫn đầu tu sĩ Hung Nô quốc rời đi.
Thành Thành cúi đầu, một lúc sau nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
- Nếu như thế, ta cùng các ngươi đi Đồng Chiến đài, không nên cự tuyệt, đây là ta duy nhất có thể làm vì các ngươi.
Đạo Hiền thoáng chần chờ, vẫn kính cẩn xác nhận:
- Phu nhân tạm thời đợi một chút, đợi ta chuẩn bị tốt tất cả sự vật, lại đến tiếp ngài tiến về Đồng Chiến đài.
Nói xong hắn thi lễ, dẫn đầu sứ đoàn Nhung quốc vội vàng rời đi.
Quay về Bách Viên cảnh, hào khí của sứ đoàn Nhung quốc ngưng trọng.
- Đạo Hiền đại nhân, sứ đoàn Hung Nô quốc cường thế, ngài không nên đáp ứng khiêu chiến này, hôm nay phải làm thế nào cho phải?
Phó sứ chau mày, trong mắt lộ ra thần sắc lo lắng.
Tu sĩ khác nghe vậy cũng liên tục gật đầu, hiển nhiên cho rằng cử động lần này không ổn. Nhưng Tiêu Thần cho Đạo Hiền chấp chưởng sứ đoàn, trong nội tâm bọn hắn lại phản đối như thế nào, cũng không dám vi phạm ý chí của Tiêu Thần.
- Hung Nô quốc Thánh Nữ ước chiến, nếu sứ đoàn Nhung quốc ta lẩn tránh, tất sẽ trở thành trò cười cho sứ đoàn các quốc gia, để cho phu nhân cùng quốc công chịu nhục, nếu không đáp ứng, theo ý tứ của chư vị đại nhân thì nên làm như thế nào?
Đạo Hiền trầm giọng mở miệng, ánh mắt chậm rãi đảo qua, người đối mặt lấy đều có chút cúi đầu, không dám nhiều lời:
- Kính xin chư vị đại nhân yên tâm, tuy sứ đoàn Hung Nô quốc mạnh, nhưng chúng ta chưa hẳn không có phần thắng. Bổn quan lập tức phái tu sĩ, triệu cường giả trong Bạch Hổ quân, ứng đối sứ đoàn Hung Nô quốc khiêu chiến.
Nói đến chỗ này, hắn thoáng dừng lại, lại tiếp tục mở miệng:
- Trước đó ta đã phân phó thuộc hạ ly khai Triều Thánh cung, tiến về Lễ bộ thông tri quốc công, chỉ cần quốc công trở lại, hôm nay ước chiến này, sứ đoàn Nhung quốc ta tất thắng!
Bình luận