Đạo (Dịch) – Chương 2342

Phất tay áo kéo mở cửa phòng, Trương Đạm ngẩng đầu bước nhanh rời đi, ở chỗ sâu trong đôi mắt hiện lên một tia đau đớn.

Mẫu thân là một gã tỳ nữ của Trương gia, ngẫu nhiên một đêm vui thích, mới có hai huynh đệ Trương Đạm, Trương Lâm sinh ra. Khi còn nhỏ, hai huynh đệ cùng mẫu thân sống nương tựa lẫn nhau, ở trong tiểu viện kia, thụ lấy tất cả mọi người khi dễ. Bởi vì mẫu thân không được sủng ái, hai huynh đệ bọn hắn cũng không được phụ thân coi trọng. Ở một đêm mưa, mẫu thân qua đời. Tuy tất cả mọi người nói mẫu thân là bởi vì khúc mắc buồn bực sầu não mà chết, nhưng Trương Đạm biết rõ, mẫu thân là bị người hại chết, nguyên nhân chỉ là bởi vì Trương Lâm bị người khi dễ, mẫu thân thò tay ngăn trở, không cẩn thận làm ngã nhi tử ái thiếp của phụ thân.

Cho đến khi gia tộc khảo thí, Trương Đạm, Trương Lâm triển lộ ra thiên phú tu luyện siêu cường, mới dần dần bộc lộ tài năng, có địa vị ngày này. Tuy ái thiếp kia cùng nhi tử của nàng đều bị Trương Đạm giết chết, nhưng đối với Trương Lâm, trong lòng của hắn có một cổ oán ý.

Bởi vì ở Trương Đạm xem ra, nếu không phải Trương Lâm tùy hứng làm bậy, sẽ không làm cho mẫu thân bị người hại chết. Có lẽ cũng bởi vì trong nội tâm áy náy, tâm tính của Trương Lâm trở nên âm trầm mà tàn nhẫn, để cho hắn không thích. Cho nên những năm gần đây, hắn đối với đệ đệ này có chút lãnh đạm.

Nhưng mặc kệ như thế nào, Trương Lâm là đệ đệ của hắn, là người thân nhất của hắn trên đời này. Nghĩ đến thiếu thời, hai người ở trong tiểu viện kia, quay chung quanh mẫu thân, nghe nàng kể chuyện. . .

Chươ ng Đạm ngẩng đầu, đè xuống chua xót trong nội tâm.

- Trương Lâm, ta sẽ báo thù cho ngươi.

Tiếng rên nhẹ trong lòng hắn vang lên, quanh quẩn thật lâu.

Lễ bộ.

Đại Yến triều đang ở thời kì thịnh vượng, cai trị thanh minh, tuy như trước có hiện tượng cắt xén tham nhũng, lại không người dám đánh ý nghĩ này lên người sứ thần. Nếu không một khi bị xuyên phá rơi vào trong tai bệ hạ, tự nhiên khó tránh khỏi đại họa.

Tiêu Thần đi theo tu sĩ Lễ bộ tiến vào đại viện, liền được an trí trong khách sãnh, cách đó không xa có một loạt nhà trệt, rất nhiều tu sĩ Lễ bộ ra ra vào vào, đại đa số thần sắc vội vàng, mặt mũi tràn đầy nghiêm nghị. Đây là địa phương Lễ bộ công tác thống kê lễ vật triều cống của phụ quốc, bởi vì phải đưa đến trước mặt Yến Hoàng, nhất định phải chú ý cẩn thận, thẩm tra đối chiếu xong mới có thể viết thành sách tiễn đưa vào trong cung. Một khi chế định, liền không được sửa chữa.

- Danh mục quà tặng triều cống một thức hai phần, mời sứ thần giao một phần danh mục quà tặng cùng lễ vật triều cống cho hạ quan, đợi cho xét duyệt xong, kính xin sứ thần xác nhận.

Tu sĩ Lễ bộ chắp tay mở miệng, thần thái kính cẩn.

Tiêu Thần đã tinh tường quá trình triều cống, giờ phút này nghe vậy gật đầu, trên tay linh quang chớp lên, lấy ra một ngọc giản cùng một nhẫn trữ vật:

- Danh mục quà tặng cùng lễ vật triều cống đều ở đây.

Tu sĩ kia hai tay tiếp nhận:

- Sứ thần đại nhân đợi một lát.

Tiêu Thần tựa ở trên ghế dựa, có tỳ nữ dâng trà cùng bánh ngọt, sau đó hành lễ lui ra. Xét duyệt lễ vật triều cống không được có chút ngoài ý muốn, chú ý cẩn thận cần hao phí không ít thời gian, tự nhiên không thể để cho sứ thần các quốc gia khổ đợi.

Đợi cho xét duyệt lễ vật triều cống xong, sứ đoàn có thể tạm thời ở Kế đô tu dưỡng một đoạn thời gian. Đợi cho lúc triều hội, Yến Hoàng mới có thể hạ chiếu, tuyên sứ thần các quốc gia vào cung, cử hành yến hội long trọng.

Bất quá trước đó, có lẽ Thành Thành sẽ được Yến Hoàng triệu vào trong cung. . . trong nội tâm Tiêu Thần hơi than nhẹ, nếu như ngày đó Thành Thành lựa chọn ly khai, mặc dù sẽ bốc lên phong hiểm thật lớn, nhưng Tiêu Thần sẽ tiễn đưa nàng ly khai sứ đoàn, thoát khỏi vận mệnh trước mắt.

Nhưng Thành Thành lựa chọn cự tuyệt, lý do của nàng rất đầy đủ, không muốn liên lụy Tiêu Thần, bởi vì nàng đã liên lụy hắn quá nhiều.

Mà tiễn đưa Thành Thành ly khai, làm như vậy đến tột cùng là tốt với nàng hay vẫn là hại nàng, Tiêu Thần không có nắm chắc. Một khi sự tình bại lộ, không chỉ hắn phải thừa nhận lửa giận ngút trời của Yến Hoàng, Thành Thành cũng khó tránh khỏi đuổi bắt.

Cho nên, sau khi cân nhắc, Tiêu Thần cuối cùng lựa chọn tán thành quyết định của Thành Thành.

Có lẽ nàng mới là đúng, tiến vào trong hoàng cung Yến quốc, bằng vào coi trọng của Yến Hoàng đối với nàng, chưa hẳn không thể thành tựu quý vị. Có lẽ có một ngày nàng sẽ quên khổ sở hiện tại, ở trong hoàng cung Yến quốc tìm được khoái hoạt thuộc về mình.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, đè xuống gợn sóng trong nội tâm.

Sau khi tiến vào Kế đô, sự tình thành kết cục đã định không thể sửa đổi, nếu như thế, thì không cần tiếp tục suy nghĩ sâu xa. Hắn cũng coi như hoàn thành hứa hẹn của mình, bình yên tiễn đưa Thành Thành tới Kế đô, ngày sau vận mệnh như thế nào, hắn ngay cả bản thân cũng không thể nắm chắc, sao có thể can thiệp người khác.

Hết thảy, đều phải xem tạo hóa của nàng.

Triều Thánh cung, Thanh Hoa cảnh, Thanh Hoa đầy đình, khai mở hương thơm sáng lạn, hương hoa thanh đạm sâu kín quanh quẩn ở chóp mũi. Biển hoa kia, liếc nhìn lại không đến cuối cùng, trong gió bốc lên, sinh ra tầng tầng ngã sóng.

Tiểu viện nhã tĩnh tán lạc ở trong biển hoa, có đường mòn tương liên, nhìn như lộn xộn vô tích, lại rất có diệu thú.

Trên tiểu lâu bằng gỗ, Thành Thành ngồi ở phía trước cửa sổ, hai tay ôm đầu gối nhìn biển hoa.

Hơi gió thổi tới, làm tóc nàng mất trật tự.

Vân di có chút khoát tay, tỳ nữ phụng dưỡng ở bên đồng thời chỉnh đốn trang phục thi lễ, kính cẩn lui ra phía sau hai bước, quay người rời đi. Cả trên tiểu lâu, chỉ còn lại có nàng cùng thiếu nữ.

Thuốc đã sắc tốt, Vân di ôn hòa mở miệng:

- Phu nhân, ngươi nên uống thuốc.

Thành Thành gật đầu, thò tay câng chén thuốc, cúi đầu uống một ngụm, lông mày có chút nhăn lại, thấp giọng nói:

- Vân di, thuốc này thật đắng.

Vân di có chút trầm mặc:

- Dược trấp (*dịch thuốc dạng lỏng) ta đã dựa theo khẩu vị của tiểu thư bỏ nhiều quỳnh tương, hôm nay đắng có lẽ không phải dược trấp, mà là tâm của tiểu thư.

Thành Thành im miệng không nói, sau đó ngửa đầu uống cạn, trên mặt lộ ra vui vẻ nhàn nhạt:

- Coi như cảm thấy đắng, đây cũng là ta lựa chọn, ta sẽ đi thích ứng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...