Hắn suy diễn, tự nhiên không phải lăng không bịa đặt, mà thu thập rất nhiều chứng cớ, hơn nữa còn lý giải tâm tính của Trương Lâm, mới làm ra phán đoán như vậy.
Nói xong, sợ mình suy diễn không đủ sức thuyết phục, hắn tiếp tục mở miệng:
- Trương Lâm thiếu gia ở biên quân đại doanh liền cùng Tiêu Thần kết thù kết oán, hắn tuyệt đối có động cơ làm việc này. Hơn nữa sau đó phu nhân giải thích, càng giống là một loại giấu đầu hở đuôi, đổ chuyện thiếu gia chết lên người thích khách, tiến tới rửa sạch hiềm nghi trên người Tiêu Thần.
Sắc mặt Trương Long, Trương Hình ngưng trọng, bọn hắn đối với tâm tính của Trương Lâm tự nhiên có chút tinh tường, giờ phút này nghĩ đến dùng tính tình của hắn, hơn nữa có bảo vật để cho hắn khám phá khói đen trở ngại, khi sự tình bị ngăn cản, không cam lòng thất bại bí quá hoá liều, là vô cùng có khả năng!
Cố Luân suy đoán, vô cùng có khả năng là sự thật.
Nhưng giờ phút này nghĩ đến điểm ấy, trong lòng hai người lại lạnh như băng.
May mắn Trương Lâm không có thành công, nếu như thật giết chết phu nhân, chờ đợi Trương gia tất nhiên là lửa giận ngút trời của bệ hạ, cả Trương gia sẽ ở dưới lửa giận này bị đốt thành tro tàn!
Tiêu Thần ngăn Trương Lâm, khiến cho trước mắt chết không có đối chứng, hơn nữa sau đó ngôn luận của phu nhân, kết luận cái chết của Trương Lâm. Cho dù bọn họ biết được việc này là Trương gia âm thầm gây ra, ngày sau cũng không cách nào lấy việc này công kích.
Như vậy tinh tế tính ra, Tiêu Thần giết chết Trương Lâm đối với Trương gia là có lợi mà vô hại.
Nhưng Trương gia hiển nhiên sẽ không cảm kích, bất kể như thế nào, Tiêu Thần giết chết Trương Lâm, bọn hắn tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ!
- Tốt, niệm tại ngươi đi theo bên người Trương Lâm có nhiều công lao, lần này điều tra rõ nguyên nhân hắn chết cũng coi như có công, lão phu liền tha cho ngươi một mạng. Bất quá trong khoảng thời gian này ngươi tạm thời không ra, đợi né qua trận cuồng phong này lại nói sau.
Đáy mắt Trương Long chớp lên dị sắc, nhàn nhạt nói.
Cố Luân đại hỉ, liên tục dập đầu nói:
- Đa tạ Đại nhân! Đa tạ Đại nhân!
Chươ ng Hình khoát khoát tay, người này lại thi lễ, lúc này mới cẩn thận lui ra phía sau hai bước, mở cửa phòng rút đi.
Nhưng ngay khi cửa phòng mở ra, không gian trước mặt Cố Luân đột nhiên sụp đổ hình thành một lỗ đen, lực lượng thôn phệ khủng bố từ trong đó lập tức bộc phát, lại chưa từng khuếch tán quá nhiều, vẻn vẹn bao phủ thân ảnh của người này ở trong mà thôi.
Mặt mũi tràn đầy hoảng sợ tuyệt vọng, Cố Luân còn chưa từng làm ra một chút phản ứng, cả thân thể đã bị cắn nuốt vào trong hắc động. Lực lượng xé rách bộc phát, trực tiếp quấy toái thân thể hắn, nguyên thần cũng bị gạt bỏ.
Sau một khắc, lỗ đen chính như nó xuất hiện không hề báo hiệu, lại đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.
Không gian khôi phục lại bình tĩnh, một thanh niên anh tuấn mặt không biểu tình xuất hiện, nếu nhìn thật kỹ có thể phát hiện, hắn cùng Trương Lâm đã chết đi có chút tương tự.
Người này, đúng là Trương Đạm!
Đại quản gia và hộ vệ ở bên ngoài thư phòng chăm chú cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt đất không dám phát ra một chút tiếng động.
Thần sắc Trương Đạm bình tĩnh, cất bước tiến vào thư phòng, cửa phòng ở sau lưng hắn tự hành phong ấn, nhìn Trương Long, Trương Hình kính cẩn hành lễ nói:
- Đạm nhi!
Sắc mặt Trương Long trở nên cực kỳ âm trầm:
- Vi phụ đã đáp ứng cho Cố Luân không chết, sao ngươi ra tay giết hắn!
Vừa rồi hết thảy ở trong điện quang hỏa thạch đã hoàn thành, căn bản không cho bọn hắn cơ hội ra tay ngăn trở.
- Cố Luân là cận vệ của Trương Lâm, vốn nên dùng thân chết thay bảo hộ chủ tử an toàn, hôm nay Trương Lâm đã chết, hắn vốn không nên tiếp tục tồn tại.
Chươ ng Đạm có chút cúi đầu, trong miệng nhẹ giọng nói:
- Mặc dù Cố Luân đạt được phụ thân đại nhân tha thứ có thể không chết, nhưng hắn biết quá nhiều bí mật của Trương gia ta, chẳng lẽ phụ thân thật có thể thả hắn bình yên vô sự? Chờ sau đó phá huỷ thần trí của hắn, để cho hắn đần độn cả đời, chẳng bằng ta trực tiếp giết chết hắn.
Sắc mặt của Trương Hình cứng ngắc, trầm giọng mở miệng:
- Sự tình Cố Luân vào Trương phủ ta tất nhiên không thể gạt được người có ý chí, nếu như hắn chết ở trong Trương phủ, sợ là càng sẽ để cho tình cảnh của Trương phủ ta đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
- Trương Đạm, việc này ngươi quá mức xúc động!
- Thúc phụ cho rằng, hôm nay tình cảnh của Trương gia ta còn có thể càng kém sao? Nếu như bệ hạ không có nắm giữ chứng cớ, sẽ không hạ nặng tay như thế. Bệ hạ đã có chứng cớ, chúng ta cần gì phải tiếp tục bịt tai trộm chuông. Nếu như thả Cố Luân rời đi, rơi vào trong tay kẻ thù chính trị, dùng cái này công kích Trương gia ta, dù bệ hạ nguyện ý dàn xếp ổn thỏa không quá mức nghiêm trị Trương gia ta, nhưng nếu chứng cớ quá xác thực, chỉ sợ cũng không cách nào bao che. Nếu như thế, gọn gàng loại bỏ tai hoạ ngầm, tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Chươ ng Đạm lạnh nhạt bình tĩnh, chậm rãi mở miệng.
- Được rồi, giết cũng đã giết, không có tất yếu tiếp tục thảo luận.
Chươ ng Long thấp giọng mở miệng, Trương Hình, Trương Đạm đồng thời không nói, đối với vị Trương gia chủ này, trong nội tâm bọn hắn đều có kính sợ.
- Phụ thân sẽ thả Cố Luân rời đi, chắc hẳn từ trên người hắn đạt được đầy đủ tin tức trọng yếu, như vậy xin phụ thân nói cho ta biết, Trương Lâm đến tột cùng là chết như thế nào?
Chươ ng Đạm có chút cúi đầu, ở chỗ sâu trong đáy mắt lóe lên sát cơ.
Chươ ng Long thoáng trầm mặc, mới gật đầu nói:
- Nếu không có ngoài ý muốn, Trương Lâm chết có quan hệ tới Nhung quốc sứ thần Thanh Vân công Tiêu Thần. Nhưng giờ phút này ngươi đã bị bệ hạ cấm túc, Trương gia ta đã ở nơi đầu sóng ngọn gió, không thể có động tác khác. Mặc dù trong lòng ngươi có tính toán gì, cũng không thể vào lúc này. Ý tứ của ta ngươi có minh bạch không?
- Tiêu Thần.
Chươ ng Đạm than nhẹ một tiếng, đã nhớ danh tự này ở trong lòng, nghe vậy kính cẩn hành lễ:
- Phụ thân đại nhân yên tâm, Trương Đạm hiểu được nên làm như thế nào, xin ngài yên tâm.
- Trương Đạm cáo lui.
Nói xong quay người rời đi, đi đến trước cửa đột nhiên dừng bước lại, chậm rãi mở miệng:
- Sự tình lần này, cô cô có chút quá phận. Tuy Trương gia ta bởi vì cô cô mới có địa vị hôm nay, nhưng Trương gia cũng không phải phụ thuộc vào cô cô. Nếu như ngày sau còn có loại quyết định này, kính xin phụ thân đại nhân cẩn thận ứng đối, chớ kéo Trương gia ta vào thâm uyên vạn kiếp bất phục. . . Mặt khác, ta muốn nhanh chóng thoát khỏi lệnh cấm túc của bệ hạ, có lẽ Trương Lâm không được phụ thân đại nhân cùng cô cô coi trọng, nhưng hắn chung quy là đệ đệ của ta, ta sẽ không để cho hắn uổng mạng.&
Bình luận