Thành Thành cất bước đi về phía trước, trong cơ thể suy yếu, nhưng bộ pháp lại cực kỳ kiên định, khuôn mặt bình tĩnh, mang theo dáng tươi cười nhàn nhạt, ung dung mà xinh đẹp.
Tiêu Thần đi theo phía sau, trầm mặc không nói.
Ngoài Ngao Tinh thuyền, loan giá đã chờ đợi, rất nhiều tỳ nữ cúi đầu kính cẩn đứng đó, thấy thiếu nữ bước ra thuyền, liền đồng thời quỳ xuống hành lễ. Thành Thành được Vân di nâng lên loan giá, kim mạn rơi xuống che đậy thân ảnh của nàng, từ đầu đến cuối, nàng không có quay đầu lại một chút.
Nếu như đã làm ra lựa chọn, liền không cần tiếp tục bàng hoàng do dự, nếu không cuối cùng nhất chỉ biết hại người hại mình.
30 vạn Bạch Hổ quân được an trí ở trong thành lũy thiên thạch, rất nhiều bảo vật triều cống được sửa sang lại, sứ đoàn Nhung quốc đã thu thập thỏa đáng. Tiêu Thần cưỡi Xích Huyết Bảo mã, sau lưng theo rất nhiều quan viên, quay đầu liếc mắt nhìn loan giá, trong nội tâm trầm mặc.
- Sứ thần đại nhân, mời.
Dưới sự dẫn dắt của quan viên Lễ bộ Yến quốc, sứ đoàn Nhung quốc hộ tống phu nhân, hướng Kế đô mênh mông cuồn cuộn mà đi.
Triều Thánh cung, là vườn ngự uyển khởi công xây dựng ở trong phạm vi Kế đô, chuyên dùng cho tiếp đãi sứ thần phụ quốc. Bởi vì lúc trăm quốc triều cống tới gần, sứ đoàn khắp nơi theo thứ tự đến, tất cả đều được an trí ở trong đó.
Nhóm sứ đoàn Nhung quốc, dưới sự dẫn dắt của tu sĩ Lễ bộ, tiến vào Triều Thánh cung, sớm có mấy tu sĩ phụ trách Triều Thánh cung chờ đợi ở bên ngoài, tiến lên chắp tay hành lễ:
- Hạ quan tham kiến phu nhân, tham kiến sứ thần.
Thành Thành ở dưới Vân di nâng đỡ đi xuống loan giá, khẽ gật đầu nói:
- Chư vị đại nhân không cần đa lễ, xin đứng lên.
- Công việc trong Triều Thánh cung, sẽ có chư vị đạo hữu tiến hành, hạ quan còn có chuyện khác, liền không ở lâu.
Vài tên tu sĩ Lễ bộ đồng thời hành lễ, đợi đến Thành Thành đồng ý, liền quay người rút đi.
- Phu nhân mời, sứ thần mời.
Tu sĩ của Triều Thánh cung kính cẩn mở miệng, thần thái lộ ra đầy đủ kính sợ. Yến Hoàng bệ hạ coi trọng Nhung quốc Trình phu nhân, bởi vì sự tình trên đường đi bị chặn giết, dưới sự giận dữ cách chức Trương gia Ngự Lâm quân Đô Đốc, sự tình sớm đã truyền khắp Kế đô, những tu sĩ Triều Thánh cung này tự nhiên không dám có một chút lãnh đạm.
- Trong Triều Thánh cung, theo như ý chỉ của bệ hạ, chỗ ở của sứ đoàn chia làm ba loại, tương ứng thượng trung hạ tam đẳng phụ quốc. Dù Nhung quốc chưa chính thức sắc phong Thượng phẩm phụ quốc, nhưng lãnh thổ quốc gia đã thỏa mãn điều kiện tấn chức, hơn nữa thân phận phu nhân tôn sùng, hạ quan đã xin chỉ thị, bệ hạ đặc chuẩn cho phu nhân cùng sứ thần có thể ở trong Thượng phẩm mật cảnh.
Thành Thành có chút dừng lại, mới chậm rãi mở miệng:
- Làm phiền đại nhân.
- Phu nhân nói quá lời, đây là chức trách của hạ quan.
Tu sĩ kia được một lời của Thành Thành, trong nội tâm lập tức chấn động, dẫn dắt quan viên sứ đoàn tiến vào khu vực Thượng phẩm phụ quốc, trong miệng không ngừng giới thiệu:
- Mật cảnh Thượng phẩm phụ quốc ở lại, chính là từ trong trận pháp thủ hộ Kế đô phân ra một ít lực lượng cấu trúc thành mật cảnh độc lập, tính an toàn không thể nghi ngờ, mà mỗi một mật cảnh đều xa hoa, tu kiến tinh xảo.
Tỷ như Lưu Thủy uyển, chính là lấy ý cảnh từ tiểu kiều lưu thủy của Giang Nam, cảnh sắc vùng sông nước đẹp không sao tả xiết, còn có Mộc Lâm cư, trong mật cảnh cổ thụ bao la, thanh đằng dày đặc, hoàn cảnh đẹp và tĩnh mịch, cảnh sắc hợp lòng người, cũng là chỗ cư trụ thượng đẳng. . .
Nịnh nọt phu nhân, chỉ cần có thể lưu lại một chút ấn tượng tốt, ngày sau nói không chừng có thể bởi vậy một bước lên mây, như diều gặp gió.
Tu sĩ kia âm thầm nhắc nhở mình phải nắm chắc tốt cơ hội này, quyết không thể bỏ qua, cẩn thận nịnh bợ tự nhiên tận hết sức lực. Cũng may thủ đoạn nịnh nọt của người này có chút cao minh, giải thích cặn kẽ sinh động như thật, sẽ không để cho người có cảm giác mất hứng.
Thành Thành khẽ gật đầu, nhưng đột nhiên bước chân của nàng dừng lại, nhìn môn hộ ẩn ở cuối đường mòn nói:
- Xin hỏi đại nhân, nơi đó là mật cảnh gì?
Tu sĩ kia bị cắt đứt, trên mặt lại không có một chút mất hứng, ánh mắt nhìn môn hộ thiếu nữ chỉ, kính cẩn đáp:
- Hồi bẩm phu nhân, nơi này tên là Thanh Hoa cảnh, trong đó sinh ra đại lượng Thanh Hoa, chính là từ Hoang địa xa xôi lấy được Thượng Cổ dị chủng, hoa nở quanh năm, mùi thơm đẹp và tĩnh mịch, có công dụng an thần tập trung tư tưởng. Trong gió nhẹ, Thanh Hoa đại dương mênh mông đong đưa phập phồng, quả thực là động lòng người.
- Thanh Hoa cảnh. . .
Thành Thành thấp giọng nỉ non, chậm rãi ngẩng đầu nói:
- Không biết ta có thể lựa chọn ở chỗ này hay không?
Trong mắt tu sĩ này hiện lên một tia chần chờ, tuy Thanh Hoa này xinh đẹp, nhưng màu sắc quá ảm đạm, nhìn lâu dài sẽ cho người cảm giác u buồn bi thương, ở trong mật cảnh của Thượng phẩm phụ quốc chỉ có thể coi là Hạ phẩm, từ trước rất ít có người ở lại, hắn thật không ngờ vị phu nhân này lại chọn trúng nơi này.
Nhưng tia chần chờ ấy lóe lên liền qua, nếu phu người lựa chọn, hắn tự nhiên không dám vi phạm.
- Thanh Hoa cảnh lịch sự tao nhã, chung quanh không có mật cảnh khác, cũng là nơi thanh tịnh khó được, phu nhân tuyển ở chỗ này, tự nhiên là vô cùng tốt.
Thành Thành nhìn ra tu sĩ Triều Thánh cung này nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng lại không để ở trong lòng. Nàng cảm thấy nơi này thuận mắt, liền ở chỗ này, chỉ đơn giản như vậy.
Trên tay hắn linh quang chớp lên, lấy ra một ngọc thạch hình Thanh Hoa, hai tay kính cẩn dâng:
- Này là vật điều khiển Thanh Hoa cảnh, phu nhân cầm nó trong tay, tự nhiên có thể biết được hết thảy trong mật cảnh.
Vân di thò tay cầm qua, xác định vô sự, mới đưa cho thiếu nữ.
Thành Thành có chút dương tay, vật ấy chớp lên linh quang, môn hộ của Thanh Hoa cảnh chậm rãi mở ra, nàng cất bước đi vào, nhưng chưa đi hai bước lại đột nhiên quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần:
- Một đường đi tới, làm phiền quốc công nhiều phiên chiếu cố, lần này từ biệt, có lẽ khó tương kiến, chỉ có thi lễ đa tạ quốc công.
Nói xong chỉnh đốn trang phục, có chút hành lễ.
Tiêu Thần kính cẩn chắp tay, trầm giọng mở miệng:
- Kia là chức trách của thần, không dám kể công, nhưng xin phu nhân ngày sau hết thảy cẩn thận.
Thành Thành gật đầu, hai người không tiếp tục nhiều lời.
Bình luận